Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9952 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 170
sát kiếp

❊ ❊ ❊

Ba ngàn năm trước khi lục đạo sụp đổ, Tề Hoan mạnh mẽ thay đổi lục đạo, bức tử bốn thần thú, mặc dù nàng đã thành lập trật tự mới nhưng vẫn cần chịu trách nhiệm với đại kiếp này, cũng may kiếp số của nàng được bốn thần thú và Mặc Dạ mạnh mẽ chia ra.

Khi đến phiên nàng thì chỉ phải chịu tâm kiếp. Loại kiếp này được coi là loại ảo diệu nhất, nói đơn giản thì cũng đơn giản, nói khó khăn thì cũng khó khăn, tu đến Tiên Tôn cũng cần độ tâm kiếp một lần, phần lớn tiên nhân bát trọng thiên đều bị hỏng ở chỗ này. Mà tâm kiếp của Tề Hoan tổng cộng có ba đạo, đạo thứ nhất chính là sát kiếp.

Đại khái do thần kinh của Tề Hoan thô hơn người bình thường một chút, nên sau khi tỉnh lại, đống phiền não trong lòng liền thoáng cái mất sạch, nàng hoàn toàn quên mất trước khi ngủ rốt cuộc mình đang hậm hực cái gì.

Kết quả Mặc Dạ vẫn luôn hốt hoảng lo sợ vì thế mà suýt chút nữa tức đến hộc máu bỏ mình, ngươi nói xem hắn lo lắng suốt một đêm rốt cuộc là vì cái gì đây!

Trong Hội Minh, hấp dẫn người ta nhất chính là chuyện tỷ thí của các tân đệ tử nội môn, Tề Hoan là đệ tử phái Thanh Vân, dĩ nhiên cũng phải ra sân, hơn nữa đối thủ của nàng là đệ tử đích truyền duy nhất của chưởng môn Thiên Đạo các.

Phải nói rằng vận khí của nàng đúng là không ra gì, trận đầu tiên đã gặp phải kẻ mạnh nhất.

Đối thủ của Tề Hoan tên là Lãnh Nhiêu, một cô gái hơn hai mươi tuổi, thái độ đối với người khác vô cùng lãnh đạm, ngay cả với đệ tử trong môn phái dường như nàng ta cũng không hề tiếp xúc.

Bởi vì là tuyển thủ nổi danh, cho nên Tề Hoan chỉ cần hỏi thăm một chút liền biết được phần lớn tin tức về nàng ta. Năm tuổi nhập môn, mười sáu năm tu đạo đã đạt hậu kỳ Kết Đan, nói thế nào nhỉ, đây chính là một nhân vật thuộc loại yêu nghiệt mà.

Luôn luôn có những người như thế, từ nhỏ đã đả kích người khác. Cũng không biết nàng ta có thể đi trên con đường này bao lâu, tu tiên cũng không phải chỉ cần thiên tư đã là vô địch.

Lần tranh tài này, chưởng môn trưởng lão các đại môn phái đều tới xem, cho dù Tề Hoan có tự luyến hơn nữa thì nàng cũng không cho rằng họ đến xem nàng, nói thật, trừ Mặc Dạ ra, làm gì có ai quan tâm đến sự sống chết của một đệ tử nho nhỏ ở phái Thanh Vân chứ.

Tề Hoan quyết định sau khi lên đài liền xin bỏ cuộc, chỉ cần bỏ cuộc lần tranh tài đầu tiên, thì về sau cũng mất đi tư cách tranh tài. Nàng không có tâm tư thi đấu, đi tìm bảo bối mới là quan trọng.

Nhưng mà, nàng không muốn thi, không có nghĩa là người ta sẽ bỏ qua cho nàng.

Sau khi Tề Hoan và Lãnh Nhiêu lên đài, trọng tài vừa ra lệnh một tiếng, chưa đợi Tề Hoan kịp mở miệng, Lãnh Nhiêu đã phi kiếm nhào đến trước mặt Tề Hoan.

Lực công kích mười phần của tu sĩ hậu kỳ Kết Đan, đối phó với một đệ tử không có chút tu vi nào như nàng, thật đúng là đủ nể tình a. Xem ra việc Mặc Dạ giết Hải Nhai, tuy Thiên Đạo các không phải không có ý kiến gì, nhưng bọn hắn kiêng kỵ Mặc Dạ, nên mọi sự oán giận đều trút hết lên người nàng.

Cũng đúng, nếu thật sự nàng bị làm sao, ai cũng không thể nói được gì. Thi đấu kiểu này vốn luôn có tỷ lệ tử vong, có nói thì cũng chỉ có thể nói nàng xui xẻo thôi.

Tề Hoan dường như cảm thấy kiếm khí đánh về phía mi tâm mình, trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, ở trong mắt mọi người xung quanh thì Tề Hoan đang bị sợ đến choáng váng. Trên thực tế thì Tề Hoan đang suy nghĩ, nàng nên ngăn cản phi kiếm trước, hay đối phó với Lãnh Nhiêu trước đây?

Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng Tề Hoan nhất định phải chết, trên mặt Lãnh Nhiêu cũng đã lộ ra vẻ mặt sung sướng của người thắng cuộc, thì phi kiếm đang bay kia đột nhiên bị ép dừng lại, cách đầu Tề Hoan còn chưa tới một ly.

Kiếm bị một tầng lôi võng màu xám rất mỏng cản lại, Tề Hoan bình tĩnh nhìn thanh kiếm kia, vừa liếc nhìn Lãnh Nhiêu đang sững sờ, không mặn không nhạt nói một câu, “Kiếm này có chất gỗ không tệ.”

Lấy Tinh Sa làm chủ, bên trong còn có không ít Bí Ngân, trong kiếm mơ hồ còn nghe thấy tiếng thú rống, xem ra đây là một thanh phi hồn kiếm cực phẩm. Sau khi Cửu U Tà Lôi dính vào mũi kiếm, nào phải quản bên trong là phượng hoàng hồn hay là long hồn, cứ thế nuốt trọn. Phi kiếm cứ thế bị ăn mòn, dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, vài giây sau, trừ tua kiếm không có chút giá trị gì ra thì những bộ phận khác đều biến mất.

“Đó là cái gì?” Dưới đài đã bắt đầu hỗn loạn, thậm chí ngay cả vũ khí đứng hàng thứ hai Tu Chân giới – Lang Huyên Kiếm cũng bị nuốt trọn, thứ gì mà lại có uy lực kinh khủng như thế.

Hiện tại tất cả mọi người đều cho rằng trên tay Tề Hoan nhất định phải có một Tiên khí. Lòng tham của con người vốn không thể kiềm chế được, cho dù là tu sĩ chính đạo có tu vi cao thâm cũng vậy.

Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn Tề Hoan đều cực kỳ tham lam, chỉ kém không đem nàng ăn tươi nuốt sống. Dù sao Lãnh Nhiêu cũng là người thừa kế được chưởng môn một lòng bồi dưỡng, xảy ra chuyện thế này, cho dù bình tĩnh nhưng sự hoảng sợ không thể tin được trong mắt vẫn khiến nàng ta đánh mất tất cả sự tự tin vốn có.

Tề Hoan nhìn Lãnh Nhiêu hồi lâu, rốt cục lắc đầu nghĩ, dù sao nàng ta cũng chỉ là bị người khác lợi dụng, không cần thiết phải động thủ. “Ta bỏ cuộc.” Tề Hoan nhìn trọng tài đang sững sờ một cái, trực tiếp bước xuống khỏi lôi đài.

Tề Hoan quét mắt qua một vòng, không thấy bóng dáng Mặc Dạ, chỉ có Minh Hồi đến đón nàng. Lúc này, thái độ Minh Hồi nhìn Tề Hoan đã sớm có biến hóa nghiêng trời lệch đất, giống như hoàn toàn không để ý chuyện nàng bỏ cuộc. Nói cũng đúng, ngay cả Lang Huyên kiếm Tề Hoan cũng có thể làm cho biến mất, ai còn quan tâm đến hư danh kia. Tề Hoan không nói gì yên lặng đi theo Minh Hồi, trở về phía khán đài của phái Thanh Vân.

Kết quả, không đợi Minh Hồi đi được hai bước, Thiên Đạo các rốt cục đã ngồi không yên.

Lang Huyên Kiếm trông vậy nhưng lại là Tiên kiếm, khắp Nhân Gian nhiều lắm cũng chỉ có năm cây Tiên kiếm mà thôi, đến cấp kiếm hồn thì chỉ có hai cây. Tề Hoan phá hủy Lang Huyên kiếm, chính là cho Thiên Đạo Các một đả kích khổng lồ, người Thiên Đạo Các làm sao có thể bỏ qua cho nàng dễ dàng như vậy được.

Nhưng tình huống lần này lại có chút quỷ dị, chưởng môn Thiên Đạo Các – Cô Nhai chặn đường Minh Hồi, “Minh Hồi đạo hữu, ngươi chắc hẳn biết giá trị của Lang Huyên Kiếm này.”

Nghe câu này Tề Hoan không nhịn được cảm thấy buồn cười, trên quy tắc tranh tài giấy trắng mực đen đã viết rõ ràng, bất cứ chuyện gì phát sinh trên lôi đài đều không cần phải chịu trách nhiệm, nhưng trước mắt chưởng môn Thiên Đạo Các lại nói như vậy, chỉ có thể nói, quy củ quả nhiên do cường giả định ra, mà bọn họ có thể không cần tuân thủ.

“Vậy thì sao?” Minh Hồi cười lạnh hỏi ngược lại, phái Thanh Vân và Thiên Đạo các vốn là đối thủ một mất một còn, không cần phải khách khí, Minh Hồi cũng không có ý nể mặt Cô Nhai.

“Minh Hồi đạo hữu hiểu lầm rồi, ta chỉ muốn biết đệ tử quý phái đã dùng bảo bối gì để nuốt bảo kiếm trấn phái của Thiên Đạo các ta.” Nói đi nói lại, vẫn là vì bảo bối trên tay Tề Hoan.

Minh Hồi nghe vậy sửng sốt, sau đó quay người nhìn Tề Hoan, y thấy yêu cầu này cũng không quá đáng. Dĩ nhiên, nếu nói không quá đáng thì chỉ là đứng trên góc độ của bọn hắn mà thôi, đối với Tề Hoan, yêu cầu này cực kì vô lễ. Nếu là đệ tử khác có lẽ bọn họ chỉ có thể làm theo, đáng tiếc lần này Cô Nhai đã tìm nhầm người.

“Tiểu hữu, có thể cho lão đạo xem một chút không?” Minh Hồi không muốn trở mặt với Cô Nhai, cho nên ngầm đồng ý hành động của hắn.

Cô Nhai cũng hiểu ý thuận theo. Kế hoạch của hai người không tệ, nhưng lại đem người khác thành bù nhìn.

“Nếu ta cự tuyệt thì sao?” Tề Hoan nháy mắt mấy cái, cười rất là vô tội.

Lời Tề Hoan nói thành công khiến nụ cười Cô Nhai cố gắng nặn ra bị chặn cứng nơi khóe miệng, hắn nhìn thoáng qua Minh Hồi, Minh Hồi ho khan hai tiếng, “Tề Hoan, lấy ra cho Cô Nhai sư bá xem một chút.”

“Chưởng môn sư bá, có rất nhiều thứ không thể tùy tiện nhìn.” Lòng hiếu kỳ quá nặng rất dễ liên lụy mạng nhỏ, đáng tiếc, trên đời này vĩnh viễn luôn có người không sợ chết.

“Tề Hoan!” Tề Hoan từ chối không nể mặt khiến Minh Hồi cũng không nhịn được sắc mặt trầm xuống, trong giọng nói mang theo uy hiếp, vang vào tai khiến lòng người cả kinh.

“Minh Hồi chưởng môn cần gì chấp nhặt một tiểu nha đầu, huynh nói đúng không Mặc sư đệ?”

Một giọng nữ đột nhiên chen vào khiến nhân tâm nhộn nhạo, các đệ tử bị tiếng âm vang của Minh Hồi làm cho kinh sợ bỗng nhiên hoàn hồn. Ánh mắt mọi người chuyển về phía cửa ra vào, Mặc Dạ thờ ơ lạnh nhạt đứng đó, bên cạnh hắn là nữ tử yêu diễm ăn mặc hở hang, nàng ta mặc một thân áo váy lụa mỏng màu đỏ, hai bên ngực lộ hơn phân nửa, mơ hồ có thể nhìn thấy bắp đùi tuyết trắng thon dài nơi tà váy xẻ, trên gương mặt xinh đẹp là một đôi mắt phượng dài hẹp ngập nước như sương mù, phảng phất có thể câu dẫn hồn phách người ta đi mất.

Những tu sĩ kia chưa từng gặp qua loại chuyện này, ai định lực kém đã sớm chảy máu mũi, ngay cả những người tu vi cao thâm như Minh Hồi cũng đỏ bừng mặt.

Tề Hoan nhìn nữ nhân này một cái, cũng cảm thấy khí huyết dâng trào, không nhịn được nhíu mày, cưỡng chế sự khó chịu trong cổ họng xuống. Trong lòng âm thầm than thở, người này không chỉ có một thân mị cốt, mà mị thuật tu luyện cũng là hiếm có trong thiên hạ, nếu nàng ta cố ý câu dẫn người, chỉ sợ rất ít người có thể nhịn được.

Nghĩ tới đây, Tề Hoan thâm ý nhìn Mặc Dạ một cái, hừ hừ, dám giả bộ thâm trầm với nàng.

“Khụ, Yêu Nhiêu tiên tử sao lại có thời gian đến Thiên Đạo Các chúng ta thế này.” Cô Nhai khó khăn lắm mới phản ứng lại, lúng túng ho khan một tiếng, vẻ mặt cung kính.

Yêu Nhiêu, yêu tu Đại Thừa kỳ, nhưng theo nguồn tin nho nhỏ, tu vi của nàng ta rất có thể đã đạt đến một tầng của Tiên nhân. Nghe nói một thân mị thuật của nàng ta thậm chí tiên nhân không khó mà chống đỡ được, hơn nữa tính tình nàng ta bất định, số yêu tu ma tu cùng tu sĩ chính đạo chết trong tay nàng không sao đếm xuể, nhưng vì e ngại thực lực của nàng nên cho tới nay chưa từng có kẻ nào dám ra tay đối phó nàng.

Tính ra, chết nhiều nhất trong tay Yêu Nhiêu chính là đệ tử Thiên Đạo các, hiện tại Cô Nhai nhìn thấy nàng còn không phải thành thành thật thật sao.

“Làm sao, ta không thể đến được Thiên Đạo Các này của các ngươi sao!” Lời của Yêu Nhiêu không chút lưu tình, vẻ mặt Cô Nhai biến sắc, cuối cùng lại cố nặn ra vẻ tươi cười.

“Tất nhiên không phải.”

“Được rồi, ta cũng không phải tới thăm ngươi, chẳng qua ta nghe nói Mặc sư đệ đến chỗ này nên mới tới đây, ngươi còn tưởng Thiên Đạo các có thứ gì hay ho lắm sao.”

Tề Hoan nghe vậy, chân mày nhảy lên, vừa tiễn một Hắc Duẩn Nhi, giờ lại nhảy ra một người. Mặc sư đệ, nàng ta gọi cũng đủ thân mật đi! Nam nhân vô liêm sỉ này nở hoa đào quá nhiều rồi.

Hơn nữa Yêu Nhiêu vừa nói vừa áp sát về phía Mặc Dạ, mắt thấy hai tay sắp bám vào tay hắn, Mặc Dạ lại đột nhiên giơ tay lên, hướng về phía Tề Hoan ngoắc ngoắc, “Tiểu Hoan, tới đây.” Động tác này rất tự nhiên, không có bất kỳ ai có thể tìm ra sai sót gì, lại vừa vặn tránh được Yêu Nhiêu. Yêu Nhiêu không nhịn được bĩu cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi, tức đến dậm chân. Cho dù là bộ dạng tức giận cũng khiến mọi người không nhịn được hung hăng nuốt một ngụm nước miếng.

Tề Hoan bĩu môi, hừ, coi như cho hắn mặt mũi một lần.

Vừa rồi Yêu Nhiêu lên tiếng nói chuyện, nhưng là vì cố ý chèn ép Cô Nhai nên nàng ta cũng không chú ý tới Tề Hoan, cho đến khi Mặc Dạ mở miệng gọi Tề Hoan, nàng ta mới chuyển tầm mắt về phía nàng.

Tướng mạo của Tề Hoan tất nhiên không thể nào so được với nàng ta, trên người khoác một tấm đạo bào không chút mỹ cảm, hoàn toàn không nhìn được những chỗ quan trọng, nhưng Yêu Nhiêu chưa từng thấy Mặc Dạ cười với bất kỳ ai, trừ Tề Hoan này.

Tề Hoan rất tự nhiên đi tới khoác tay Mặc Dạ, hai người vừa định xoay người rời đi, thì Cô Nhai chưa từ bỏ ý định mở miệng một lần nữa: “Mặc Dạ đạo hữu, kính xin ngươi cho Thiên Đạo các chúng ta một công đạo.”

Tề Hoan nghiêng đầu nhìn Cô Nhai, suy nghĩ có nên cho hắn một đạo lôi để hắn mở mang tầm mắt hay không. Mặc Dạ ác hơn, trực tiếp coi như không nhìn thấy Cô Nhai, cũng không thèm liếc một cái đã xoay người rời đi.

Cô Nhai là chưởng môn Thiên Đạo Các, vừa rồi thái độ của Tề Hoan đã khiến hắn tức giận đầy bụng, giờ lại thêm Mặc Dạ, dù tính tình hắn có tốt hơn nữa cũng không thể nhịn được mà bộc phát.

“Mặc Dạ, ngươi đứng lại đó cho ta!”

Mặc Dạ dừng bước, quét qua Cô Nhai một cái, “Chỉ bằng ngươi?”

“Bằng ta là chưởng môn Thiên Đạo các!” Lúc Cô Nhai nói những lời này, trong giọng nói mang theo lực công kích nguyên thần, Tề Hoan vừa nhìn Yêu Nhiêu một cái, tâm hồn có chút không yên, lại bị Cô Nhai kêu một tiếng, đáy lòng không khỏi dâng lên một luồng sát ý mãnh liệt.

Nàng quay đầu nhìn Cô Nhai, “Thiên Đạo Các thì tính gì.”

Tuy lời này đã có không ít người nói, nhưng cỏ trên mộ họ cũng đã cao hơn đầu người rồi, cho nên, những lời này vừa ra khỏi miệng Tề Hoan liền khiến mọi người yên tĩnh trở lại.

“Mặc sư đệ, đồ đệ này của huynh có lá gan không nhỏ nha.” Yêu Nhiêu hứng thú dạt dào đứng một bên nhìn Tề Hoan, nếu những lời này do nàng ta nói ra, có lẽ sẽ không có việc gì, nhưng lại do Tề Hoan nói......... Mặc Dạ có thể che chở cho nàng bao lâu?

“Tiểu Hoan, ngoan, chúng ta trở về.” Mặc Dạ cảm nhận được thân thể Tề Hoan khẽ run, nhiều tia Cửu U Tà Lôi xông ra khỏi đầu ngón tay nàng, phát ra âm thanh bùm bùm giòn vang. Hắn biết Tề Hoan có lẽ vừa chịu ảnh hưởng của sát kiếp, vội vã muốn đem nàng rời khỏi nơi này.

Tề Hoan trong quá khứ chưa từng giết bao nhiêu người, một khi nàng không nhịn được, rất có thể sẽ chìm vào ma chướng, đến lúc đó thì cho dù là Mặc Dạ cũng không có biện pháp cứu nàng.

“Ta....... Mặc....... Ta khó chịu.” Hai tay Tề Hoan không nhịn được run rẩy, một luồng sát khí bạo ngược trực tiếp xông ra từ trong thần thức, thoáng cái khiến cho đôi mắt vốn trong trẻo tràn đầy tơ máu.

Tề Hoan cắn chặt môi dưới, nàng căn bản không hiểu, chỉ mấy câu nói mà thôi, tại sao mình lại có ý muốn giết hết mọi người ở đây.

“Không sao, một lúc là tốt rồi.” Mặc Dạ ôm chặt Tề Hoan, đầu ngón tay chạm vào mi tâm của nàng, truyền một luồng linh khí tinh thuần vào trong đầu nàng. Một lúc lâu sau, cảm giác khó chịu mới bị đè ép xuống, toàn thân Tề Hoan ướt đẫm, vô lực dựa vào trong ngực Mặc Dạ, không muốn nhúc nhích dù chỉ một chút.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »