Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9931 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 149
tâm sự riêng một chút!

❊ ❊ ❊

Bạch Hổ, qua nhiều năm như vậy, mà tính cách của ngươi vẫn làm cho người ta chán ghét như thế.” Không đợi Tề Hoan trả lời, một giọng nữ dễ nghe đã chen vào, giọng nói này Tề Hoan rất quen thuộc.

Tề Hoan ngẩng đầu, nhìn thấy Minh Hỏa đi theo sau Chu Tước đang bước vào. Khác với lần trước, cách ăn mặc của Chu Tước long trọng hơn nhiều. Chu Tước mặc chiến giáp màu đỏ, vẻ mặt ôn nhu, anh khí mười phần, trên chiến giáp kia thỉnh thoảng còn có một ngọn lửa màu đỏ hiện lên, dù xa như vậy, nhưng Tề Hoan vẫn có thể cảm nhận được sự nguy hiểm của ngọn lửa đó.

“Sao nào, mặc váy Viêm Thần thì ta sẽ sợ ngươi sao.” Bạch Hổ chống cằm, khinh thường bĩu môi. Váy Viêm Thần là Thần giáp mà sau khi Thần thú đạt đến một độ tuổi nhất định có thể tu thành, Tiên giáp căn bản không thể nào so sánh được, tuổi của Bạch Hổ nhỏ hơn Chu Tước không ít, cho nên hắn chưa có Thần giáp.

Sau khi có Thần giáp, cho dù Bạch Hổ bẩm sinh có thực lực cao hơn Chu Tước, cũng không thể dễ dàng đánh bại nàng.

“Tham kiến Chu Tước đại nhân.” Lôi Thần lại đứng dậy đón chào, Chu Tước hướng về phía Lôi Thần gật đầu, lại quay đầu nhìn về phía Tề Hoan, vẻ mặt từ ái.

Tề Hoan dựa theo quy củ hành đại lễ với Chu Tước, cũng không lộ ra vẻ quá thân thiện.

Vốn chỗ ngồi bên cạnh Tề Hoan là để lại cho Chu Tước và Minh Hỏa, nhưng nếu Bạch Hổ đã ngồi xuống, Chu Tước tuyệt đối sẽ không ngồi bên này, Lôi Thần không thể làm gì khác, đành an bài Chu Tước ngồi đối diện Bạch Hổ.

Hai người kia dường như trời sinh đã đối lập nhau, tuy những Tiên đế Chân quân ở phía dưới không có cảm giác gì, nhưng Tề Hoan ngồi ở trên lại cảm thấy vô cùng rõ ràng, Chu Tước phát ra một ngọn lửa trong suốt đốt sạch tóc mai của Bạch Hổ không còn sót lại chút gì, mà Bạch Hổ duỗi móng vuốt ra, cào xước một lớp da trên bàn tay trắng nõn của Chu Tước.

Minh Hỏa từ lúc đi tới vẫn luôn nhìn Tề Hoan, ánh mắt vô cùng nóng bỏng khiến Tề Hoan nhíu mày, nhưng nàng vẫn không hề ngẩng đầu lên.

Lại qua một lát, một lão giả đầu đầy tóc bạc cùng một đại thúc đầu trọc lần lượt đi vào, Tề Hoan đã nghe Mặc Dạ nói, Thanh Long là người lớn tuổi nhất trong bốn Thần thú, cũng là người duy nhất sắp chết rồi, người đầu trọc còn lại hẳn là Huyền Vũ.

Có điều, Tề Hoan vẫn cảm thấy hơi kì lạ, không phải nói bốn Thần Thú không thể tùy tiện rời khỏi nơi trấn thủ sao, tại sao hôm nay tất cả đều chạy tới điện Lôi Thần vậy.

“Lão sâu ăn lá, nhìn ngươi có vẻ như vừa thức dậy!” Bạch Hổ nhìn thấy Thanh Long đi tới, chán nản nói một câu, cũng không đánh nhau với Chu Tước nữa.

“Ha ha, Tiểu Bạch, ngươi vẫn còn trẻ như vậy à.” Thanh Long chậm chạp kéo quải trượng đi tới ngồi xuống bên cạnh Bạch Hổ, thoạt nhìn hai người quan hệ không tồi, phải nói là Thanh Long rất có địa vị trong bốn Thần thú, ba người kia nhìn thấy hắn đều tôn kính mười phần.

“Vị này chính là điện chủ tương lai của điện Lôi Thần sao, trẻ tuổi thật tốt.” Sau khi ngồi xuống, Thanh Long nhìn thẳng vào Tề Hoan, ánh mắt có chút kỳ dị.

“Thanh Long đại nhân quá khen.” Tề Hoan mặc dù bối phận không đủ, nhưng lấy địa vị hôm nay của nàng, hoàn toàn có thể sánh vai cùng bốn Thần thú. Trong lòng Tề Hoan vô cùng khó hiểu, tại sao bốn Thần thú này lại rời khỏi hang ổ của mình, trong chuyện này hẳn có quan hệ vô cùng mật thiết với điện Lôi Thần.

Sự hiện hữu của bọn họ vốn là để trấn áp lục đạo, nhưng bằng thực lực của bốn Thần thú, hoàn toàn không thể thực hiện được, tháp Lôi Thần mới là mấu chốt để trấn áp lục đạo. Nếu tháp Lôi Thần bị hỏng, bốn người bọn họ căn bản không có cách nào ngăn được lục đạo rung chuyển, hơn nữa hiện nay thực lực của bốn Thần thú không cân bằng, nếu làm loạn, rất dễ khiến Tiên giới bị hủy diệt. Bây giờ nghe nói Tề Hoan có thể ngưng tụ tháp Lôi Thần, chuyện này liên quan đến vận mệnh của lục đạo, dĩ nhiên bọn họ phải quan tâm.

Thật ra thì, địa vị chủ điện Lôi Thần không đủ để sánh với bọn họ, nhưng nếu Tề Hoan thật sự có thể ngưng tụ ra tháp Lôi Thần, thì địa vị của nàng ở Tiên giới tuyệt đối có thể sánh ngang Thần thú.

“Nếu các vị đều đã đến đông đủ, như vậy nghi thức chính thức bắt đầu.” Lôi Thần đứng lên, quét mắt nhìn bốn phía một lượt, vẻ mặt có chút kích động. Tề Hoan cũng đứng lên theo, nghi thức rất đơn giản, Lôi Thần chỉ cần đem trật tự quy tắc trong điện Lôi Thần, cùng khẩu quyết mở ra kiếp số thiên bi giao cho nàng là được, mọi người chờ, chỉ là bước cuối cùng kia.

Tề Hoan nửa quỳ trước mặt Lôi Thần, nhận lấy Lôi bảng ghi trật tự quy tắc trong tay hắn, trên bảng viết những quy định mà Lôi Thần cần tuân thủ, người làm trái ắt bị trời phạt.

Tề Hoan mở Lôi bảng ra, nhìn từng trật tự quy tắc được lực Lôi Điện phong ấn, trong lòng cười lạnh. Bảo vệ trật tự thiên địa, cái gọi là trật tự, chính là giết sạch tất cả những người có khả năng uy hiếp đến Tiên giới đi. Thiên địa, chẳng lẽ thiên địa chỉ có một mình Tiên giới thôi sao!

Sau khi chính thức trở thành điện chủ điện Lôi Thần, chuyện đầu tiên Tề Hoan phải làm chính là khôi phục tháp Lôi Thần.

Trong tay nàng cầm Lôi bảng, đi theo phía sau bốn Thần thú, cùng với đám Tiên tôn, Tiên đế có chút khẩn cấp kia, bước về phía tàn tích của tháp Lôi Thần.

Không biết do nguyên nhân gì, Tề Hoan vừa mới nhích lại gần tàn tích của tháp Lôi Thần, nó đã ầm ầm sụp đổ, không có chút báo trước nào, sau một trận bạo động lực lôi điện, cả tháp Lôi Thần giống như chưa từng tồn tại, hoàn toàn biến mất trước mắt mọi người.

Những người bên cạnh đều không biết do nguyên nhân gì, mà Tề Hoan có cảm giác, nàng phát hiện, càng nhích tới gần tháp Lôi Thần, thì tháp Lôi Thần bên trong đan điền lại càng rung động, tháp Lôi Thần trong đan điền bắt đầu hấp thu lực lôi điện bên ngoài, chưa đầy một lát sau, lực lôi điện đã bị hút sạch, cho nên phần tàn tích của tháp Lôi Thần này mới có thể sụp đổ.

Tề Hoan xoa xoa bụng, trong bụng chứa nhiều đồ, thật sự cũng không cảm thấy có cái gì đáng để kinh ngạc. Nàng đi lên phía trước, đứng trên nền móng của tháp cũ, Lôi bảng màu tím vàng bay ra khỏi tay, dừng lại trên không trung, che hết cả người nàng.

Tề Hoan khoanh chân ngồi xuống, chậm chạp vận động lực Lôi Điện trong cơ thể, để cho đầy đủ chín mươi chín loại lực Lôi Điện trong đan điền dung nhập toàn bộ vào xương cốt trong thân thể của mình, không đến một lát sau, cả người nàng đều giống như hoàn toàn biến thành lực Lôi Điện. Đây chính là lôi hóa trong truyền thuyết, ngay cả Lôi Thần mới chỉ nghe qua trong truyền thuyết mà thôi, hắn căn bản không có cách nào làm được, bởi vì lực Lôi Điện trong cơ thể căn bản không đủ để chống đỡ tình huống như thế này.

Nhưng Tề Hoan thì khác, sau khi cả người nàng lôi hóa xong, một ngọn tháp Lôi Thần thoạt nhìn vẫn còn lung lay từ từ hiện ra trong cơ thể nàng, lúc mới đầu thân tháp trong suốt, nhưng uy lực của chín mươi chín loại Lôi Điện thì khác, yên ổn vững chắc sắp xếp trong đó.

Dần dần, thân ảnh Tề Hoan biến mất trong tháp Lôi Thần, thân tháp dần chuyển thành màu đen. Cuối cùng hoàn toàn bao hết cả người Tề Hoan ở bên trong.

Cứ như vậy, cũng không biết kéo dài bao lâu, Tề Hoan chỉ cảm thấy mình giống như đã biến thành tòa tháp này, vừa mở mắt ra là có thể nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của bốn Thần thú, cùng đám người Lôi Thần.

Chẳng qua, thứ mà bọn hắn nhìn, hiển nhiên không phải là mình. Thân tháp dường như đã xây xong, Tề Hoan từ từ thu hồi lực lôi điện trong cơ thể, mặc dù tháp Lôi Thần bị dời ra khỏi người, nhưng những thứ lực lôi điện kia vẫn không biến mất khỏi cơ thể Tề Hoan, nàng thậm chí còn cảm thấy, chỉ cần mình nghĩ đến, thì bất kể thế nào, tháp Lôi Thần này đều nằm trong phạm vi khống chế của nàng.

Sau khi thoát ra khỏi trạng thái lôi hóa, cả người bay lên không trung ra khỏi tháp Lôi Thần, nhìn Tề Hoan không bị tổn hao gì đi ra khỏi tháp, Lôi Thần cũng thở phào, cuối cùng, tháp Lôi Thần đã khôi phục nguyên trạng.

Tiên nhân đều biết tháp Lôi Thần rất quan trọng đối với Tiên giới, nhưng lại không biết tháp Lôi Thần vốn không thể thiếu đối với lục đạo, hắn làm Lôi Thần vốn không xứng chức, thiếu chút nữa hại lục đạo thương sinh, hôm nay coi như đã bù đắp lại được.

Lúc Tề Hoan bước từng bước ra, Lôi bảng trên không trung từ từ thu nhỏ lại, trực tiếp bay trở lại tay nàng. Cầm lấy Lôi bảng, Tề Hoan cảm giác được lực trật tự (*) trên tay dường như mãnh liệt hơn một chút. Đáng tiếc, đối với nàng mà nói vẫn còn yếu ớt, không đủ để trói buộc nàng.

(*) một dạng uy lực ép người ta vào trật tự khuôn khổ, thường dùng để khống chế tiên nhân, khiến bọn họ bắt buộc phải làm đúng chức trách của mình, không được cảm tính.

“Lôi thúc.” Tề Hoan gật đầu với Lôi Thần, đây chính là kết quả mà hắn muốn, mình nợ Lôi Thần, đã trả hết, tiếp theo, bất luận phát sinh chuyện gì, bọn họ đều phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.

“Chúc mừng ngươi, Tề Hoan.” Chu Tước vẻ mặt tươi cười nhìn Tề Hoan, nếu là lúc trước, Tề Hoan có lẽ sẽ cảm thấy Chu Tước là người dễ thân cận, nhưng bây giờ, nàng cảm thấy người như Bạch Hổ mới đúng là dễ thân cận.

Bạch Hổ vốn muốn đi lên trước, kết quả nhìn thấy Chu Tước đứng bên cạnh Tề Hoan, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét nồng đậm, lui về phía sau hai bước.

“Tiểu Bạch, tính khí này của ngươi nên sửa lại.” Thanh Long đứng phía sau Bạch Hổ, mỉm cười nhìn Tề Hoan, ánh mắt sâu không lường được.

“Sửa? Ta không tính sẽ sửa.”

Bạch Hổ bĩu môi, từ sau khi hắn sinh ra, lần đầu tiên nhìn thấy Chu Tước hắn đã vô cùng chán ghét ả.

Chu Tước cũng rất chán ghét mình, nhiều năm như vậy mọi người đều không gặp mặt, nhưng sự chán ghét lại chưa từng giảm bớt, Bạch Hổ kết luận, bọn họ nhất định là thiên địch (kẻ thù trời sinh). Hắn, là thiên địch của Chu Tước!

“Ai....... Chúng ta còn một trận ác liệt cần phải đánh, tháp Lôi Thần khôi phục lại là chuyện tốt, chẳng qua, chúng ta có thể nắm giữ hoàn toàn tháp Lôi Thần sao?” Thanh Long thở dài.

“Không phải còn có tiểu nha đầu kia sao, tháp Lôi Thần dù sao cũng là do nàng tạo ra, nếu nàng có thể khống chế, dĩ nhiên cũng có thể giúp chúng ta. Hừ, ta thấy Chu Tước đột nhiên thân thiện với nàng như vậy, có lẽ cũng là bởi vì chuyện này đi.”

“Không phải vậy, không phải vậy.” Thanh Long lắc đầu, liên tục nói hai câu không phải vậy, không biết là đang nói Tề Hoan hay đang nói Chu Tước.

“Tề Hoan, ta có chút chuyện muốn tâm sự riêng với con một chút, có được không?” Chu Tước mỉm cười nhìn Tề Hoan. Lôi Thần vốn còn định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.

Tề Hoan liếc nhìn Lôi Thần đang lúng túng, lại liếc nhìn Minh Hỏa đang mỉm cười phía sau Chu Tước, khẽ gật đầu một cái.

Sau khi Tề Hoan và Chu Tước rời đi, những người còn lại cũng được mời về điện Lôi Thần, ăn mừng Tề Hoan trở thành điện chủ mới của điện Lôi Thần, mà lúc này, Chu Tước đang thay Tề Hoan sắp đặt cuộc sống cho nàng.

“Tề Hoan, Minh nhi rất thích con, chắc hẳn con cũng đã biết a.”

“Phải.” Tề Hoan gật đầu.

“Ta cũng rất đồng ý việc hai người các con ở chung một chỗ, Minh nhi chưa từng chấp nhất như vậy với bất kỳ ai.” Chu Tước ngẩng đầu, ngọn lửa trong mắt không ngừng lay động, giống hệt như Minh Hỏa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »