Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9873 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 169
hỏa cưu phần thiên

❊ ❊ ❊

Mười ba vạn năm trước, lục đạo thay đổi, năm vạn năm sau trong lúc Tiên Ma Yêu Quỷ bộc phát một trận chiến lớn chưa từng thấy, Đoạn Tuế rốt cục đoạt được một chỗ đứng cho phái Thanh Vân ở Tiên giới.

Nhưng hai vạn năm trước, khi thần khí Lượng Thiên Xích xuất thế, Đoạn Tuế đột nhiên mất tích, cùng mất tích theo ông còn có những đệ tử trọng yếu của phái Thanh Vân. Mà Lượng Thiên Xích kia giờ đang ở trong tay đệ nhất Thần Tướng.

Ở Nhân Gian, phái Thanh Vân vẫn là môn phái Tu Chân lớn nhất, nhưng hiện tại, các môn phái khác đã bắt đầu rục rịch hành động. Nếu Đoạn Tuế còn không xuất hiện, sợ rằng, trong thời gian dài Nhan Gian sẽ không được yên bình.

Tuy Mặc Dạ chưa từng trở lại Tiên giới từ kể sau khi rời khỏi Lôi Thần tháp, nhưng phần lớn những chuyện xảy ra vẫn không thoát khỏi tai mắt của hắn. Sau khi nghe hắn nói xong, Tề Hoan trầm mặc, từ đầu tới cuối không nói một chữ.

Thiên Đạo Các nằm trong Thiên Nhai Hải Các, đầu tháng ba hàng năm, vào ngày hỏa cưu phần thiên, chính là ngày Thiên Đạo Các mở ra.

Lúc Tề Hoan đến Thiên Đạo Các, chung quanh đã tụ tập rất nhiều Tu Chân giả của các môn phái. Nàng và Mặc Dạ vừa tới, Minh Hồi cũng mang theo những đệ tử tinh anh của phái Thanh Vân đi tới.

Mặc Dạ đứng ở ven bờ Thiên Nhai, nhìn mặt biển mênh mông vô tận phía trước, thần sắc ẩn chứa vẻ nghiêm túc. Tề Hoan ôm tay hắn đứng bên cạnh, rõ ràng sợ đến hai chân phát run, nhưng lại cố ý muốn nhìn xem Thiên Nhai Hải Các này rốt cục mở ra như thế nào.

Trong mắt Tề Hoan, ôm tay Mặc Dạ không là gì cả, nhưng ở trong mắt mọi người xung quanh thì cử chỉ này chính là không hợp lễ tiết.

Trùng hợp đúng lúc này, sứ giả ngoại môn của Thiên Đạo Các đi tới. Nội môn của Thiên Đạo các nằm ở bên trong Thiên Nhai Hải Các, nhưng ngoại môn lại tọa lạc ở Trung Châu, muốn vào Thiên Đạo các phải do sứ giả ngoại môn dẫn đường.

Tuy nói bọn họ thuộc về ngoại môn, nhưng thực lực cũng không thể khinh thường. Nếu so ra thì thực chất thực lực của Thiên Đạo các mạnh hơn phái Thanh Vân không chỉ một bậc. Bởi vì lần trước khi ba lão tổ tông phái Thanh Vân cùng liên thủ phá Thiên Nhai Hải Các, xông vào Thiên Đạo các, nhưng theo lời Mặc Dạ nói thì lúc đó Tiên Thú trấn giữ trong các vẫn không hề xuất hiện.

Nếu loại sinh vật nghịch thiên này xuất hiện, sợ rằng cả Tu Chân giới đều sẽ trở thành thiên hạ của Thiên Đạo các.

“Minh Hồi chưởng môn, lần này sao ngài lại tự mình đến vậy, không lẽ còn chưa hết hy vọng sao.” Sau khi đại trưởng lão ngoại môn của Thiên Đạo Các trông thấy Minh Hồi, liền mang vẻ mặt mỉm cười đứng trước mặt y, giọng nói mặc dù không lớn, nhưng cũng đủ để tất cả mọi người nghe thấy.

Lời hắn vừa nói ra, chung quanh yên tĩnh vài giây, sau đó mọi người ồn ào nhỏ giọng nghị luận. Chuyện Minh Hồi bị đánh khỏi Thiên Nhai Hải Các lúc trước cũng không phải bí mật gì, vậy mà y lại tới đây, thật sự là khiến người ta khó có thể hiểu được.

Sắc mặt Minh Hồi hơi khó coi, nhìn Đại trưởng lão mặc áo bào màu đen chỉ lộ ra đôi mắt, trong mắt toát ra sát khí không chút nào che giấu. “Hải Nhai, ngươi cũng đừng cao hứng quá sớm, thương thế của ngươi cũng đã được ba trăm năm đi.”

Sau đó cả hai người đều không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm đối phương. Hồi lâu sau, Hải Nhai mới hừ một tiếng quay đầu sang hướng khác, đúng lúc nhìn thấy Tề Hoan theo sát Mặc Dạ đang hoa chân múa tay nói gì đó. Hắn nhìn Tề Hoan một hồi lâu, đột nhiên cười nhạo nói, “Tiểu cô nương kia chính là đệ tử củi mục mà các ngươi thu vào năm nay sao? Nghe nói còn là đệ tử duy nhất của tiểu sư đệ thiên tài nhà ngươi nữa, nữ nhân này trái lại thật lợi hại nha! Phái Thanh Vân đúng là huân tố bất kế (chay mặn đều ăn không chút so đo), ta thấy, vị trí đệ nhất môn phái này của các ngươi cũng không ngồi được lâu nữa đâu.” Nói xong, Hải Nhai phủi đít rời đi. Những người còn lại đều lén lút nhìn Tề Hoan và Mặc Dạ, thỉnh thoảng nhỏ giọng nói gì đó, rồi hiểu ý nhau cười một tiếng.

Chỉ bỏ lại Minh Hồi tức đến mặt đỏ bừng, người ta nói chính là sự thật, y còn có thể nói gì nữa chứ.

Minh Hồi nắm chặt tay, mạnh mẽ đè ép sự căm tức trong lòng xuống, cho dù mình bất mãn với Tề Hoan, nhưng Mặc Dạ vẫn còn, y phải nhịn. Lại một lần nữa liếc nhìn Hải Nhai đang nghênh đón các chưởng môn, Minh Hồi rốt cuộc rũ mắt xuống.

Ngay lúc này, giữa trời quang vạn dặm đột nhiên có một tiếng sấm nổ tung, tiếng thảo luận chung quanh nhất thời ngừng lại, “Hải trưởng lão, nếu nói sai thì phải xin lỗi, ngươi còn chưa xin lỗi đâu.” Một giọng nam ôn hòa dễ nghe từ xa vang lên, truyền vào trong tai mọi người.

Hải Nhai nghe tiếng nhìn lại, thấy Mặc Dạ cười cười nhìn hắn, Tề Hoan đứng ở một bên, cúi đầu nhìn đá vụn dưới chân.

“Hử, ha ha, Mặc Dạ, ngươi muốn ta nói xin lỗi, vì sao ta phải xin lỗi? Là bởi vì ta vũ nhục đồ đệ ngươi? Chẳng lẽ ta nói không phải sự thật sao!”

“Thật dài dòng, ngươi muốn người chết nói xin lỗi làm gì.” Tề Hoan cau mày hừ một tiếng, một câu nhẹ nhàng này khiến Minh Hồi cảm thấy lạnh lẽo trong lòng. Không phải là y tính sai chuyện gì chứ, vì sao Tề Hoan lại dùng giọng điệu này nói chuyện với Mặc Dạ?

“Nói cũng đúng.” Mặc Dạ cười cười, ai cũng không nhìn thấy hắn xuất thủ, nhưng trên người Hải Nhai lại dấy lên một ngọn lửa màu đen, ngọn lửa này không hề có nhiệt độ bao lấy toàn thân Hải Nhai, lúc đầu hắn còn không giãy giụa, bởi vì hắn không hề cảm thấy có cái gì không ổn, nhưng vài giây sau, hắn đã mất đi mọi cơ hội, bởi vì hắn đã hóa thành tro rồi.

“Minh hỏa (lửa địa ngục)?” Trong Tế Thần điện của Thiên Đạo các, tiên thú Lôi Minh đang nằm úp sấp trên đất, hơi thở phì phì, trên đỉnh đầu mọc một chiếc sừng bạc, như chợt cảm nhận được gì đó, nó đột nhiên run rẩy đứng lên nhìn chiếc gương trước mặt, trên gương xuất hiện cảnh tượng bên ngoài Thiên Nhai Hải Các.

“Lôi Minh đại nhân, xảy ra chuyện gì rồi sao?” Trong Tế Thần điện, một bóng trắng đột nhiên xuất hiện, người nọ quỳ trên mặt đất, cúi thấp đầu vẻ mặt cung kính hỏi.

“Người không nên tới đã xuất hiện, mở các đi, để bọn họ vào. Đúng rồi, Hải Nhai kia, chết thì đã chết, đừng đi tìm nam nhân đó gây phiền toái.”

“...... Vâng.” Gã áo trắng nói xong, thân ảnh liền biến mất.

Chỉ lưu lại tiên thú với vẻ mặt nghi ngờ, hồi lâu sau, nó mới thở dài, “Hy vọng không phải đến gây sự.”

Cùng lúc Hải Nhai bỏ mình, mấy vạn quả cầu lửa từ trong biển lao ra, mãi đến khi bay lên không trung mới đột nhiên nổ tung, Tề Hoan nhìn kỹ mới thấy, những quả cầu lửa kia lại chính là những con chim nhỏ, hay nói đúng hơn là hỏa cưu (chim gáy lửa).

Hỏa cưu không ngừng lao ra từ dưới biển, một lúc lâu sau, một con hỏa cưu khổng lồ toàn thân đỏ ngầu không chút tạp sắc bay ra, nó vừa xuất hiện, ngọn lửa trên người những con hỏa cưu nhỏ kia càng rừng rực thêm vài phần.

Lúc này căn bản không ai rảnh đi chú ý đến Hải Nhai nữa, cho dù muốn tìm Mặc Dạ báo thù thì cũng không ai có lá gan ra tay vào lúc này, mọi người đều đang chờ đợi.

Cuối cùng, mấy trăm vạn con hỏa cưu nhuộm đỏ bầu trời, ngẩng đầu nhìn lên giống như bị thiêu đốt, mặt biển cũng phản chiếu thành màu đỏ. Từng đợt tiếng nổ ầm ầm vang lên, trên mặt biển đột nhiên xuất hiện mười mấy xoáy nước khổng lồ, mặt biển nhanh chóng chìm xuống, một cung điện dưới đáy biển xuất hiện trước mắt mọi người, đây chính là Thiên Đạo Các.

Mặc dù Thiên Đạo Các này thoạt nhìn giống như được xây dưới đáy biển, nhưng nếu có người thật sự tiến vào đáy biển, chắc chắn sẽ không trông thấy bất kỳ vật gì, chỉ khi rút hết toàn bộ nước biển, mới có thể thấy được diện mạo chân chính của Thiên Đạo các. Nhưng muốn rút hết nước biển, cho dù là tu sĩ Đại Thừa kỳ cũng không có bản lĩnh này.

Sau khi Thiên Đạo Các xuất hiện, những con hỏa cưu kia ào ào nhập vào xoáy nước, không đến một lát sau, mỗi xoáy nước đều dừng lại, tất cả đều trở về yên tĩnh như cũ.

“Sao vậy?” Mặc Dạ phát hiện Tề Hoan đang sững sờ, cúi đầu hỏi một câu.

Tề Hoan lắc đầu, cau mày không lên tiếng. Trước kia nàng không thích giết người, cũng không cảm thấy thành tựu gì khi giết một người có tu vi kém hơn mình quá nhiều, nhưng nàng lại không rõ, hôm nay vì sao chỉ vì một câu nói của Hải Nhai mà mình lại muốn hắn phải chết.

Mặc Dạ giết người là do nàng muốn, nhưng Tề Hoan cảm thấy đó cũng không phải kết quả mà nàng mong muốn. Rốt cuộc vì sao mình lại biến thành như vậy? Tề Hoan nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra, nàng cảm thấy có rất nhiều lúc lý trí đã chạy khỏi đầu của nàng.

Sứ giả dẫn đường của Thiên Đạo Các rốt cục xuất hiện, ngay lúc tất cả mọi người đều mang vẻ mặt đồng tình nhìn Mặc Dạ, thì sứ giả Thiên Đạo Các kia lại làm như chưa từng xảy ra chuyện gì, sắc mặt bình tĩnh đưa chưởng môn các môn phái dẫn vào trong Thiên Đạo các.

“Sư phụ, tại sao lại bỏ qua cho Mặc Dạ kia? Không phải hắn đã giết đệ tử Thiên Đạo Các chúng ta sao?” Một bé trai mặc áo bào màu trắng đi theo một lão già râu tóc bạc phơ bay về phía trước.

“Giết người không phải là có thể giải quyết được vấn đề.” Lão già xoa xoa đầu bé trai, nhưng bé trai dường như không thỏa mãn với đáp án này, khuôn mặt xinh đẹp có chút ảm đạm. Một lúc sau, lão già lại lên tiếng lần nữa, “Nói sai thì sẽ phải trả giá thật lớn, hắn không thể trả được, nên chỉ có thể dùng bản thân để bồi thường.”

Cái chết của Hải Nhai cứ thế bị đè xuống, ngay cả khi trong lòng mọi người đều có một dấu chấm hỏi thật to, nhưng lúc này không ai dám động vào xúi quẩy của Thiên Đạo các, cho nên mọi người đều nhất trí làm như chuyện này chưa từng xảy ra.

Đệ tử phái Thanh Vân đều ở Đông Thanh các, Tề Hoan trở về phòng mình liền trực tiếp nhào lên giường, trong đầu một mảnh hỗn loạn.

Mãi cho đến khi sắc trời tối dần, Tề Hoan cũng không ra khỏi cửa, không thay đổi tư thế của mình. Nàng giống như tượng gỗ nằm trên giường không nhúc nhích.

“Nói cho ta biết, nàng đang nghĩ cái gì?” Mặc Dạ không biết đã vào phòng từ lúc nào, ngồi xuống bên giường Tề Hoan.

“.........” Tề Hoan vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, không có bất kỳ phản ứng gì.

“Tiểu Hoan, nhìn ta.” Hai khuỷu tay Mặc Dạ đặt bên tai Tề Hoan, cả người treo trên người Tề Hoan, tóc dài chạm vào gò má nàng. Hắn cúi đầu, đôi mắt đen không biết từ bao giờ đã chuyển thành màu đỏ như máu.

Tề Hoan sững sờ nhìn Mặc Dạ, hai tay giơ lên, nhẹ nhàng xẹt qua trán, mặt, sống mũi cao thẳng, đôi môi mím chặt, sau đó dời đến hai má của hắn, dùng sức véo, rồi vô cùng vô trách nhiệm nói một câu, “Ta muốn đi ngủ.” Sau đó, nàng cũng không thèm quản hiện tại Mặc Dạ mang vẻ mặt gì, trực tiếp nhắm mắt lại, không đến một lát sau đã chìm vào mộng đẹp.

Cuối cùng kiếp nạn đầu tiên đã xuất hiện rồi sao! Mặc Dạ thở dài, hôn lên khóe môi Tề Hoan

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »