Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52538 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 197

❊ ❊ ❊

Tống Hoài tròn mắt đầy khó tin:

“Viện sĩ Liễu, Liễu Kim Việt, cô biết là ai không?”

Dung Ngộ ngẩng đầu:

“Có chuyện gì vậy?”

Sáng sớm, sư huynh đã gửi cho cô danh sách mấy vị viện sĩ mới được bầu năm nay, trong đó có cả cái tên Liễu Kim Việt.

Sư huynh nói, đây chính là mục tiêu phấn đấu của cô trong tương lai.

Kiếp trước, danh hiệu cao nhất của cô chỉ dừng lại ở “Giáo sư Dung”, kiếp này quả thật nên nỗ lực hơn.

Thấy trên mặt cô chẳng có biểu cảm gì, Tống Hoài hít sâu một hơi:

“Liễu Kim Việt là chuyên gia vật lý học, là nhân vật dẫn đầu của phái nghiên cứu vật lý mới, cũng là người trẻ nhất trong đợt viện sĩ lần này. Năm nay ông ấy có thể sẽ nhận thêm một học trò nữa, cô chắc chắn không tham gia bữa ăn này sao?”

Dung Ngộ lắc đầu:

“Không cần đâu.”

Cô cất bước rời đi.

Hôm nay cô đã hẹn cô giáo ăn cơm, chủ yếu muốn bàn sâu hơn về vấn đề vật liệu cho thiết bị xử lý rác thải vũ trụ.

Cô và thời đại này, dù sao cũng cách nhau bảy mươi năm. Dù cô đọc sách như nuốt từng chữ, nhưng cái hố cách biệt bẩm sinh ấy vẫn khó bù đắp, nên có những chuyện, vẫn phải nhờ thầy chỉ giáo.

Nhà hàng Lâm Nhượng đặt ở ngay đối diện viện nghiên cứu, ba người cùng bước vào phòng riêng.

Dung Ngộ rót cho cô giáo và sư huynh mỗi người một ly nước, bỏ qua màn khách sáo, đi thẳng vào vấn đề:

“Sau khi pha tạp nguyên tố nhóm III, tốc độ di chuyển biên giới tinh thể vẫn không thể vượt qua ngưỡng giới hạn, là em tính sai, hay do bản thân vật liệu có vấn đề?”

“Em vẫn đang dùng phương trình khuếch tán cổ điển để tính sự chuyển pha của vật liệu vũ trụ à?” Vân Tiêu Nguyên liếc qua tờ nháp. “Năm xưa, tàu Apollo mang về một mẫu thủy tinh màu cam, ai cũng nghĩ là sản phẩm núi lửa, mãi đến mấy chục năm sau, các nhà khoa học mới phát hiện đó là sự chuyển pha phi cân bằng do proton của gió mặt trời xâm nhập.”

Đồng tử của Dung Ngộ co lại:

“Vậy là phải dùng lý thuyết cục bộ tức thời để tái cấu trúc mô hình khuếch tán…”

“Hãy nhớ, chọn vật liệu vũ trụ không phải để chống lại môi trường cực đoan,” Vân Tiêu Nguyên mỉm cười, “mà là học cách lợi dụng chính sức mạnh của vũ trụ…”

Dung Ngộ và Vân Tiêu Nguyên càng trò chuyện càng sâu, Lâm Nhượng cũng thỉnh thoảng đưa ra vài ý tưởng.

Bữa ăn kết thúc, cả ba đều thu hoạch được nhiều điều, vô cùng sảng khoái.

Mấy ngày sau, Dung Ngộ đều ở lì trong viện nghiên cứu.

Chớp mắt đã đến cuối tháng Chạp, viện nghiên cứu bắt đầu nghỉ Tết.

Dung Ngộ ôm một đống tài liệu trở về nhà.

“Mẹ à, Tết nhất rồi mà còn làm việc à.” Kỷ lão gia giật lấy đống tài liệu, “Đám cháu đều về rồi, cả nhà mình khó lắm mới sum họp, năm đầu tiên ăn cơm tất niên, chuyện này phải trang trọng mới được.”

Dung Ngộ đặt công việc xuống, bật cười:

“Vậy Anh Bảo, con nói xem, làm sao cho thật trang trọng?”

Năm cái đầu cao lớn của mấy cậu cháu trai cùng thò ra, Đóa Đóa cũng chen vào.

Kỷ lão gia hồi tưởng một lúc mới mở miệng:

“Nhớ hồi nhỏ ăn Tết, là mẹ nấu cơm. Giờ con lớn rồi, lớn thế này rồi, đến lượt con làm cơm tất niên.”

Kỷ Chỉ Uyên:

“Ông nội đã gần nửa thế kỷ không vào bếp rồi, đừng để cháy cả nhà bếp.”

Kỷ Yến Đình:

“Thôi đi, cánh tay cẳng chân của ông nội yếu rồi, đảo chảo dễ bị thoát vị đĩa đệm, đừng để đêm 30 phải vào viện.”

Kỷ Mặc Hàn:

“Theo khảo sát, người trên 70 tuổi khi tiếp xúc với dầu nóng có tỉ lệ bị bỏng là 73,8%, cháu đề nghị ông nội rút lại quyết định này.”

Kỷ Cảnh Xuyên:

“Cháu biết nấu, ông nội muốn ăn gì cứ nói với cháu.”

Kỷ Chu Dã:

“Để ông nội vào bếp, nhỡ cả nhà bị ngộ độc thì sao…”

“Tất cả im!”

Kỷ lão gia đập bàn một cái:

“Đã vậy thì mỗi người sẽ nấu một món để hiếu kính bà cố của các cháu. Không được ý kiến, quyết định vậy đi!”

Ông hô lớn:

“Lão Du, tối giao thừa nay cho mọi người nghỉ hết, ông cũng về luôn.”

Không cho ai đường lui.

Khóe miệng Dung Ngộ giật giật.

Năm đó cô cũng chỉ Tết mới vào bếp, tay nghề… thật sự khó nói.

Anh Bảo cũng mấy chục năm chưa chạm vào nồi niêu, liệu làm ra món gì ra hồn được không, cô rất hoài nghi.

Còn mấy cậu cháu trai cao lớn kia, e là đến cái bếp trông thế nào cũng chẳng biết…

Ngược lại, Đóa Đóa thì vô cùng phấn khởi:

“Hay quá! Có thể ăn món ba, chú hai, chú ba, chú tư, chú nhỏ nấu rồi! Vui quá, mong chờ quá!”

Kỷ Chỉ Uyên âm thầm toát mồ hôi.

Mong là khi món ăn lên bàn, cô bé vẫn còn giữ được sự háo hức này.

Anh lấy điện thoại tìm công thức món thịt kho tàu, thịt cắt xong, khử mùi, cho gia vị, hầm lửa nhỏ là được, khá đơn giản.

Kỷ Cảnh Xuyên liếc qua, điều chỉnh lại gia vị rồi mới đậy nắp nồi.

Kỷ Yến Đình đang làm món cá chua ngọt, vất vả lắm mới đánh vảy và sơ chế xong, vừa thả cá vào chảo thì dầu nóng bắn tung tóe, anh hoảng hốt chạy thẳng ra khỏi bếp.

Kỷ Cảnh Xuyên chiên xong cá, bỏ gia vị vào rồi gọi:

“Anh hai, anh chỉ cần trông lửa là được.”

Kỷ Mặc Hàn thì không mạo hiểm với món khó, chỉ xào một đĩa rau xanh, rất đắc ý bưng ra bàn.

Nhân lúc anh không để ý, Kỷ Cảnh Xuyên lặng lẽ nếm thử một miếng, phát hiện chưa bỏ muối nên liền thêm chút gia vị vào trộn đều.

Còn Kỷ Chu Dã thì… hoàn toàn không vào bếp, len lén đặt luôn một suất đồ ăn ngoài.

Đóa Đóa thì vui vẻ chuẩn bị một đĩa salad trái cây.

Nhờ có Kỷ Cảnh Xuyên điều phối cả buổi, hơn 5 giờ chiều, tất cả món ăn đều đã bày lên bàn.

“Trước tiên đốt pháo đã.” Kỷ lão gia lên tiếng, “Đợi pháo xong mới được ăn.”

Tiếng pháo “đùng đùng” vang lên, Đóa Đóa vừa bịt tai vừa nhảy nhót khắp nơi.

Bữa cơm tất niên cuối cùng cũng bắt đầu.

“Ngon quá, món nào cũng ngon.” Đôi mắt Đóa Đóa hạnh phúc nheo lại, “Ngon nhất là cánh gà coca này, chú tư, sau này con còn muốn ăn nữa, được không?”

Kỷ Cảnh Xuyên mỉm cười gật đầu:

“Tất nhiên là được.”

Dung Ngộ gắp cho cậu một cái cánh gà:

“Hôm nay vất vả cho cháu rồi, nếu không có cháu, chắc cả nhà chỉ có nước húp gió Tây Bắc.”

Kỷ Cảnh Xuyên nhìn đĩa thức ăn đã bị quét sạch bóng, thật lòng nói:

“Đây là đêm giao thừa vui nhất của cháu.”

Không còn cảnh bị gọi sang nhà họ hàng ăn cho có lệ.

Không còn cảnh một mình thức đến sáng.

Cảm giác có một mái nhà… thật tốt.

Sau bữa tất niên, cả nhà cùng nhau dọn dẹp: rửa bát, lau bàn, đổ rác, lau sàn… Trong những việc lặt vặt ấy, quan hệ giữa mọi người như được kéo gần lại hơn.

Dung Ngộ tự nhận phần đổ rác. Lúc đang đi thì điện thoại rung lên, cô liếc nhìn, là cuộc gọi từ Dung Vọng Thiên.

Cô suy nghĩ một chút rồi nghe máy:

“Tiểu Ngộ, hôm nay là bữa cơm tất niên, con có muốn về nhà một chuyến không?”

Dung Ngộ nhìn đứa con trai lớn đang chạy tới, đáp:

“Không cần đâu, con ăn rồi.”

“Ăn rồi thì cũng về một chuyến đi.” Dung Vọng Thiên thở dài, “Bà nội con bệnh rồi, có lẽ đây là giao thừa cuối cùng của bà. Con về trò chuyện với bà một chút cũng được.”

Dung Ngộ khựng lại.

Trong ký ức của nguyên chủ, cha thì vô trách nhiệm, mẹ kế lạnh nhạt, ông nội thiên vị.

Người duy nhất từng dành cho nguyên chủ chút tình thân… có lẽ chỉ có lão phu nhân nhà họ Dung.

Cô mở miệng:

“Được, lát nữa con sẽ qua.”

Kỷ lão gia cũng biết, thân thể này vốn thuộc về nhà họ Dung, có vài chuyện… căn bản là khó tránh.

Ông gọi Kỷ Chỉ Uyên:

“Cháu lái xe, chở ông và bà cố của cháu tới nhà họ Dung một chuyến.”

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »