Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52370 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 200

❊ ❊ ❊

Mùng Một Tết.

Nhà họ Kỷ là một trong những gia tộc đứng đầu ở Hải Thành, hơn nữa Kỷ lão gia tuổi đã cao, nên số người đích thân đến chúc Tết nhiều không kể xiết.

Sau khi ở trên lầu gọi điện chúc Tết cậu mợ cùng các thầy cô, Dung Ngộ bắt đầu cặm cụi viết vẽ trên giấy nháp. Liền mấy ngày liền cô đều ở trong phòng bận rộn, đến khi tính toán gần xong, liền gọi trợ lý tạm thời Kỷ Chu Dã tới giúp nhập đống dữ liệu rườm rà vào máy tính để chạy phân tích.

Vừa định đứng dậy hoạt động một chút thì điện thoại rung lên. Cô liếc nhìn hiển thị cuộc gọi, không ngờ lại là Thịnh Từ Viễn.

Giữa cô và người này thật ra cũng không quá quen thân.

Cô bắt máy:

“Bạn học Thịnh, chúc mừng năm mới.”

“Dung Ngộ, chúc mừng năm mới.” Giọng Thịnh Từ Viễn có vẻ khó mở lời, im lặng một lúc lâu mới chần chừ nói:

“Ờ… cậu còn nhớ anh trai tôi không?”

Trong đầu Dung Ngộ lập tức hiện lên đôi mắt lạnh lẽo, trong suốt như thủy tinh ấy.

“Anh tôi… bị tự kỷ.” Thịnh Từ Viễn khẽ thở dài, “Có lúc anh ấy như một đứa trẻ, rất vô lý. Lần trước, anh ấy chủ động đưa chìa khóa phòng sưu tầm cho cậu, nhưng không hiểu sao lại cứ đòi lấy lại… Tôi biết thế này rất khó xử, nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác…”

“Vốn dĩ đó là đồ của anh cậu, đâu có gì khó xử.” Dung Ngộ mỉm cười, “Gửi cho tôi địa chỉ nhà cậu, tôi sẽ bảo người đem tới ngay.”

“Xin lỗi nhé, tôi cũng không ngờ lại thành ra thế này.” Thịnh Từ Viễn áy náy nói, “Lần nào cậu lên Kinh Thành, tôi sẽ mời ăn một bữa để tạ lỗi.”

Dung Ngộ an ủi vài câu.

Cúp máy xong, cô lấy từ ba lô ra chiếc chìa khóa xâu bằng sợi dây đỏ, bọc vào giấy rồi đi xuống lầu:

“Quản gia Du, làm phiền giúp tôi gửi gấp thứ này.”

Quản gia Du lập tức đi làm.

Đang ở phòng khách chơi xếp hình cùng Đoá Đoá, Dung Ngộ chợt thấy trên sàn ghế sofa có mấy tờ giấy nháp, chi chít công thức, dữ liệu và vài tên nguyên tố hóa học.

Cô vừa nhìn thấy tên nguyên tố trên đó liền sững lại, lập tức cầm lên.

Xem xong, cô ngẩng đầu hỏi:

“Đoá Đoá, đây là giấy nháp của chú ba cháu bỏ quên à?”

Đoá Đoá gật đầu:

“Chú ba vừa qua uống nước, tiện tay để ở đây.”

Vừa nói xong, Kỷ Mặc Hàn đã bước tới, tay cầm quả táo đang gặm, miệng lẩm bẩm, ánh mắt lơ đãng, nhìn là biết trong đầu anh đang tiến hành một giả thuyết hay phép tính khổng lồ nào đó.

Đợi khi ánh mắt anh trở lại bình thường, Dung Ngộ mới cầm giấy nháp hỏi:

“‘Thạch’, đây là nguyên tố gì?”

“Nguyên tố mới phát hiện ở sa mạc Sahara, tạm đặt tên là ‘Thạch’.” Kỷ Mặc Hàn hứng thú giới thiệu:

“Năm ngoái nhóm chúng cháu làm một dự án khác ở Sahara, tình cờ khoan sâu xuống hơn trăm mét dưới lòng đất, gặp một tầng tinh thể đặc biệt. Qua phân tích sơ bộ, cấu trúc hóa học của nó không trùng khớp với bất kỳ khoáng vật đã biết nào. Viện Vật liệu tạm đặt tên này và đã công bố bài nghiên cứu nội bộ, đợi thí nghiệm xác nhận xong sẽ ra tin chính thức.”

Anh mở bài nghiên cứu nội bộ đưa cho cô.

Dung Ngộ xem kỹ, đây là một vật chất thuộc hệ tinh thể ba phương, có cấu trúc nguyên tử xoắn ốc độc đáo.

Hiệu suất chuyển đổi năng lượng đạt tới 92%, vượt xa vật liệu quang điện hiện có; khi tiếp xúc ở môi trường trên 150°C, các vết nứt nhỏ trên bề mặt sẽ tự động liền lại…

“Cháu đang nghiên cứu mảng này.” Kỷ Mặc Hàn nói tiếp, “Tốc độ tái cấu trúc mạng tinh thể SiO₂ của ‘Thạch’ thấp hơn vật liệu truyền thống hai bậc…”

Trong lòng Dung Ngộ như dậy sóng.

Cô phân tích biết bao vật chất, thử vô số tổ hợp, vẫn không đạt yêu cầu sử dụng trong môi trường ngoài không gian. Không ngờ lại gặp được một bất ngờ lớn thế này.

“Loại vật chất này mang về được bao nhiêu?” Cô đứng bật dậy, “Mặc Hàn, đưa bà tới Viện Vật liệu một chuyến.”

Kỷ Mặc Hàn hiện đang nghiên cứu thêm nhiều khả năng khác của nguyên tố mới này. Nhìn thần sắc của bà cố, anh lập tức hiểu, đã có một hướng nghiên cứu mới.

Cả hai đều là dạng người “điên” vì nghiên cứu.

Một khi có ý tưởng, họ sẽ lập tức muốn bắt tay vào làm, không chờ nổi một khắc.

“Bà cố đừng vội, để cháu mua vé máy bay đã.” Anh lấy điện thoại ra, “Chuyến sớm nhất là 9 giờ tối nay, được không?”

Dung Ngộ gật đầu:

“Đi chuyến đó.”

Hai người vừa dứt lời, Kỷ lão gia đã xông vào:

“Không phải, lão Tam, mới mùng Bốn Tết thôi mà cháu đã xúi giục bà cố đi làm rồi à? Sao cháu đáng ghét thế hả?”

Kỷ Mặc Hàn: “…”

Chuyện này liên quan gì tới anh đâu, rõ ràng là bà cố nghiện công việc nóng lòng muốn xem nguyên tố mới kia mà.

Đoá Đoá giơ tay: “Cháu làm chứng, là dì muốn làm việc.”

“Người lớn nói chuyện, trẻ con chen miệng làm gì.” Kỷ lão gia ngang ngược ôm lấy tay Dung Ngộ, “Con mặc kệ, mẹ đi đâu, con đi đó.”

Dung Ngộ đẩy mặt ông ra:

“Nhiều người đang xếp hàng tới chúc Tết con, con đi rồi, người ta chẳng phải công cốc sao? Hơn nữa mấy hôm nay ở Kinh Thành lạnh lắm, tay chân con già yếu chịu không nổi, lỡ cảm lạnh thì sao? Ngoan nào, nghe lời, ở nhà ngoan ngoãn, vài hôm nữa mẹ về.”

“Ông cố thật mất mặt, lớn thế này rồi còn đòi dì dỗ.” Đoá Đoá làm mặt quỷ, “Cháu mới năm tuổi thôi, mà đã không bám ba rồi, ông cố đúng là xấu hổ chết người.”

Kỷ lão gia: “…”

Bị một đứa trẻ thật sự coi thường, đúng là mất hết mặt mũi.

Ông đành thỏa hiệp:

“Thôi được, con ở nhà. Này, lão Du, mau thu dọn hành lý, mang nhiều áo ấm vào…”

Kỷ lão gia đích thân tiễn Dung Ngộ và Kỷ Mặc Hàn ra sân bay.

Từ nhỏ tới giờ, Kỷ Mặc Hàn chưa từng được đãi ngộ thế này.

Trên đường, Dung Ngộ liên hệ với Viện trưởng Du của Viện Hàng không Vũ trụ số 4, giải thích tầm quan trọng của sự việc. Viện trưởng lập tức sắp xếp người đi theo quy trình chính thức.

Khi máy bay đáp xuống Kinh Thành thì đã hơn mười hai giờ đêm.

Kỷ Mặc Hàn gọi một chiếc taxi, đưa thẳng Dung Ngộ về chỗ ở của mình.

Anh là kiểu đàn ông xuề xoà, tuy nhà họ Kỷ đã cho tiền, nhưng anh cũng không nghĩ nhiều, chỉ mua một căn hộ đơn thân đơn giản.

Chỉ có một phòng ngủ, anh định ngủ ở ghế sofa phòng khách.

Căn phòng ấy… thật sự bừa bộn quá sức: quần áo vứt tứ tung, ga giường bẩn, dưới đất bụi bặm khắp nơi…

Dung Ngộ đen mặt:

“Đi tới căn hộ cao cấp của anh hai cháu.”

“Bà cố ngồi ở phòng khách đợi chút.” Kỷ Mặc Hàn cũng thấy ngượng, ai ngờ trưởng bối lại bất ngờ ghé qua ở, anh luống cuống thu dọn quần áo, “Chờ cháu nửa tiếng… không, hai mươi phút là xong. Giờ đã khuya rồi, bà cố nên nghỉ ngơi sớm, mai hãy tới chỗ anh hai.”

Dung Ngộ đứng ở phòng khách, chẳng có chỗ nào ngồi, lại còn phảng phất mùi hôi khó chịu từ đâu bay ra.

Cô nhịn một lúc, rốt cuộc không nhịn nổi, xách cổ Kỷ Mặc Hàn lại:

“Không cần biết giờ khuya hay không, lập tức gọi xe, mang hành lý, đi.”

Kỷ Mặc Hàn gãi đầu: “Dạ, bà cố.”

Khi lục tục tới được căn hộ rộng của Kỷ Yến Đình thì đã hơn một giờ sáng.

May là chỗ anh luôn có trợ lý sắp xếp người dọn dẹp, sạch sẽ tinh tươm. Hai người rửa mặt xong liền ngã xuống giường ngủ ngay.

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »