Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52725 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 158

❊ ❊ ❊

Sau khi tham gia sự kiện, Kỷ Yến Đình lập tức lên xe.

Vừa ngồi vào, anh đã vội vàng giải thích với Thu Tang:

“Anh và Trì Phương Phỉ không có gì cả, em đừng hiểu lầm…”

Chưa dứt lời, anh liền nghe thấy tiếng cười khẽ.

Ngẩng đầu lên, thấy Dung Ngộ đang ngồi trong xe, anh lập tức đỏ bừng mặt:

“B… Dung tiểu thư.”

Dung Ngộ cố nhịn cười:

“Trước đưa tôi về, rồi hai người đi hẹn hò tiếp.”

Thu Tang cầm vô lăng, gương mặt bình tĩnh, khéo léo đổi chủ đề:

“Hôm nay phần rap của Dung tiểu thư thật sự rất xuất sắc, khiến người ta máu sôi sục.”

Kỷ Yến Đình cũng tiếp lời:

“Kỳ sau là đêm chung kết, chắc là tôi sẽ trao cúp quán quân cho Dung tiểu thư…”

Hai người gượng gạo trò chuyện vài câu, cuối cùng cũng đến được Phù Dung trang viên.

Dung Ngộ lập tức xuống xe, để lại không gian cho hai người.

Thu Tang thở phào nhẹ nhõm.

Không hiểu sao, mỗi khi đứng trước Dung tiểu thư, cô luôn có cảm giác dè dặt như hậu bối đứng trước trưởng bối.

Cô lái xe:

“Gần đây em nghiên cứu vài món mới, đến chỗ em, em làm cho anh nếm thử.”

Kỷ Yến Đình lập tức mong chờ.

Anh vào nghề khi mới mười mấy tuổi.

Bị quản lý bắt nạt vì còn nhỏ tuổi, bị người trong giới chèn ép vì không có chống lưng, thậm chí đến vai phụ trong một bộ phim cũng tìm cách hãm hại anh… Sau khi xung đột với đoàn phim, quản lý tức giận đơn phương chấm dứt hợp đồng.

Anh trở thành củ khoai nóng mà không ai muốn nhận.

Ông nội vốn phản đối anh vào showbiz, nhưng thấy anh kiên quyết nên bảo anh trai lập ra Giải Trí Kỷ Thị để che chở.

Dù vậy, anh cũng không quay về công ty của gia tộc.

Trong giai đoạn vừa trẻ trung hăng hái vừa ở đáy sự nghiệp ấy, anh gặp Thu Tang.

Năm đó, Thu Tang vừa tốt nghiệp đại học, mới bước vào showbiz, tìm việc làm trợ lý nghệ sĩ.

Anh đã chọn cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Ban đầu cô là trợ lý đời sống, sau vì năng lực quá xuất sắc, anh để cô làm quản lý. Theo đề xuất của cô, anh lập studio riêng. Nếu không có Thu Tang, studio này khó lòng hoạt động.

Chính cô đã đồng hành cùng anh, từ một chàng trai vô danh, trải qua bao thăng trầm, trở thành minh tinh hàng đầu cả phim ảnh lẫn âm nhạc.

Anh rất thích đồ ăn cô nấu.

Ba món mặn một món canh vừa bày lên, hương thơm lan tỏa, Kỷ Yến Đình ăn uống ngon lành:

“Tang Tang, tay nghề nấu ăn của em ngày càng giỏi.”

Cách gọi thân mật ấy khiến mặt Thu Tang đỏ ửng.

Cô bưng đĩa:

“Để em đi rửa bát.”

Kỷ Yến Đình theo vào bếp, từ phía sau ôm lấy cô:

“Tang Tang, anh rất thích em.”

“Đừng quậy.” –Thu Tang tránh ra “Cửa sổ mở kìa, coi chừng bị chụp ảnh.”

Kỷ Yến Đình đưa tay kéo rèm lại.

Anh ôm cô, đôi mắt sáng long lanh nhìn thẳng vào cô:

“Anh có thể hôn em không?”

Thu Tang đối diện ánh mắt ấy, trong đó tràn đầy hình bóng của cô, khiến cô có cảm giác mình đang được yêu sâu đậm.

Cô e thẹn gật nhẹ.

Kỷ Yến Đình vui mừng khôn xiết.

Hai người ở bên nhau cũng được mấy ngày, nhưng ngoài nắm tay, ôm nhau, chỉ cần anh định tiến thêm một bước là cô lại né tránh, khiến anh băn khoăn mãi.

Cuối cùng, hôm nay cô đồng ý.

Anh cẩn thận cúi đầu, từ từ tiến gần đến đôi môi đỏ mà mình ngày đêm mong nhớ.

Thu Tang nhắm mắt lại.

Cô bấm mạnh vào lòng bàn tay, ép bản thân chấp nhận nụ hôn này.

Nếu yêu nhau mà ngay cả hôn cũng không có, thì còn gọi gì là yêu?

Nhưng, dù tự nhủ thế nào, cô vẫn không thể vượt qua rào cản này. Khi hơi thở của anh áp sát, toàn thân cô liền run rẩy.

Kỷ Yến Đình kịp thời dừng lại, nắm lấy tay cô:

“Sao vậy?”

Trước mắt Thu Tang hiện lên từng cảnh tượng, là những cơn ác mộng của thời thiếu nữ, dù bao năm trôi qua vẫn như lưỡi dao xé nát ký ức cô…

“Hai người đang làm gì vậy?”

Một giọng nói đột ngột vang lên.

Như ma âm vọng tới.

Thu Tang run lên dữ dội hơn.

Cô mở đôi mắt vốn nhắm chặt, nhìn về phía người vừa bước vào – Ngụy Húc – ánh mắt ghét bỏ tràn ra ngoài:

“Không phải cậu đang học thêm sao? Sao lại về rồi?”

Khóe môi Ngụy Húc cong lên nụ cười mơ hồ:

“Sao? Sợ tôi về phá hỏng chuyện tốt của dì à?”

Hắn tiến thêm một bước, cúi sát bên tai Thu Tang:

“Không nhìn ra đấy, mẹ tôi cũng lợi hại thật, lại có thể hẹn hò với một đại minh tinh đang nổi, chậc.”

Thu Tang tức đến toàn thân run rẩy, giơ tay tát thẳng một cái.

Ngụy Húc dùng lưỡi đẩy nhẹ bên mặt vừa bị tát, ánh mắt chuyển sang gương mặt đầy kinh ngạc của Kỷ Yến Đình.

Kỷ Yến Đình quả thực kinh ngạc.

Trong ấn tượng của anh, Thu Tang luôn dịu dàng, rộng lượng, kiên cường, cảm xúc ổn định, bất kể gặp chuyện gì cũng có thể bình tĩnh ứng phó.

Đây là lần đầu tiên anh thấy cô nổi giận.

Ngụy Húc nhìn anh, chậm rãi mở miệng:

“Anh có biết cô ta là loại người gì không mà dám yêu? Cô ta bỏ chồng bỏ…”

“Câm miệng!”

Thu Tang hét lên, giọng lạc đi.

Cô nhìn Kỷ Yến Đình, gần như van nài:

“Anh về trước đi, có gì ngày mai chúng ta nói.”

Kỷ Yến Đình đầy lo lắng:

“Thật sự không cần anh ở lại sao?”

Thu Tang trực tiếp đẩy anh ra ngoài, đóng cửa lại.

Phòng khách sáng đèn, nhưng gương mặt Ngụy Húc dưới ánh sáng lại tối sầm, đôi mắt đen ngòm, cuồn cuộn thứ cảm xúc khó đoán.

Cuối cùng, cô đành xuống giọng:

“Tôi xin cậu, về đi được không?”

“Không về.” Ngụy Húc nhìn chằm chằm cô “Cô muốn yêu đương thì cứ yêu, nhưng tôi mong cô đừng sinh con. Nếu nhìn thấy em trai hay em gái được người khác yêu thương, tôi sẽ ghen. Sợ rằng không kiềm được… bóp chết đứa bé đó.”

Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng, sập cửa đánh “rầm” một tiếng.

Kỷ Yến Đình trở về Phù Dung trang viên, phòng khách đang rất náo nhiệt.

Kỷ Chu Dã và Kỷ Cảnh Xuyên đang đọc báo tiếng Anh, Đoá Đoá và Dung Ngộ cùng xem truyện tranh tiếng Anh, Kỷ lão gia ở bên luyện Thái Cực.

“Anh tư, phát âm tiếng Anh của anh chưa chuẩn lắm.” Kỷ Chu Dã ngừng lại “Bà cố, bà nghe có phải không?”

Dung Ngộ ngẩng đầu:

“A Xuyên, hay là thế này đi, bà tìm cho cháu một gia sư tiếng Anh.”

“Cảm ơn bà cố.” Kỷ Cảnh Xuyên sợ bị mọi người hiểu lầm là mình kém, bèn giải thích “Trường tiểu học của cháu không có môn tiếng Anh, lên cấp hai mới bắt đầu học, cả trường chỉ có một giáo viên tiếng Anh, phân cho từng lớp, mỗi tuần chỉ một tiết…”

Kỷ Chu Dã hỏi:

“Ngôi làng đó cách trung tâm Hải thành chưa tới một giờ đi xe, mà điều kiện giáo viên lại kém thế sao?”

Kỷ Cảnh Xuyên mỉm cười:

“Thế là khá lắm rồi, vì còn nhiều nơi nghèo hơn, rất nhiều đứa trẻ thậm chí còn khó có cơ hội đến trường. Ít nhất năm đó cháu đã đỗ đại học.”

Chỉ là… giấy báo trúng tuyển đã bị xé mất.

Nhưng không sao, cậu đã bắt đầu lại, có một cuộc đời mới, và sẽ có một tương lai hoàn toàn khác.

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »