Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52416 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 199

❊ ❊ ❊

Đêm giao thừa, pháo hoa rực rỡ nở bung giữa trời.

Đóa Đóa theo các chú trên bãi cỏ cầm pháo hoa que chạy tung tăng, dù chỉ sáng trong chớp mắt nhưng khoảnh khắc đó vẫn đủ soi sáng đôi mắt của từng người.

“Ba! Ba về rồi à!” Đóa Đóa giơ cao pháo hoa chạy về phía Kỷ Chỉ Uyên, “Mau xem pháo hoa của con này, đẹp không?”

Kỷ Chỉ Uyên cúi xuống bế cô bé lên:

“Đẹp.”

“Pháo hoa đẹp thế này, con muốn để dì Ôn cũng nhìn thấy.” Đóa Đóa ôm cổ anh nũng nịu, “Ba, gọi điện cho dì Ôn nhé, con muốn chúc Tết dì Ôn.”

Dạo gần đây, dự án khu nghỉ dưỡng bắt đầu khởi công, Ôn Nghiên đôi khi được bệnh viện cử tới bàn bạc với tập đoàn Kỷ về vấn đề dự án.

Anh đã từng gặp cô trong thang máy, cô mặc bộ vest công sở chỉnh tề, mỉm cười lịch sự, dịu dàng với mọi người nhưng vẫn giữ khoảng cách.

Chỉ khi đối diện với Đóa Đóa, dường như cô mới để lộ sự chân thành.

Có lẽ, đó là lý do Đóa Đóa thích cô.

Kỷ Chỉ Uyên đưa điện thoại cho con gái.

Đóa Đóa tìm WeChat của Ôn Nghiên, bấm gọi video, rất nhanh đã được kết nối.

“Dì Ôn, cháu là Đóa Đóa đây, chúc dì Ôn năm mới vui vẻ, ngày nào cũng hạnh phúc!” Đóa Đóa cười tít mắt, “Dì Ôn ở đâu ạ, mai cháu có thể tới chúc Tết không?”

“Dì cũng chúc Đóa Đóa năm mới vui vẻ.” Ôn Nghiên hận không thể nhéo má cô bé qua màn hình, “Dì nghỉ phép về nhà rồi, nhà dì ở nước ngoài, cháu tới không tiện đâu. Hết kỳ nghỉ Tết dì sẽ về Hải Thành tìm cháu chơi. À, thay dì chúc Tết ba cháu và gia đình nhé.”

Đóa Đóa ngoan ngoãn gật đầu.

Cô bé ôm điện thoại trò chuyện với Ôn Nghiên một lúc lâu, mãi mới bịn rịn tắt máy.

Ôn Nghiên quay lại bàn ăn, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi lạnh giọng nói:

“Em ở Hải Thành ba tháng rồi, còn chưa chơi đủ à? Nên về nhà rồi.”

“Anh, cho em thêm chút thời gian.” Cô cúi mắt, “Nửa năm, nhiều nhất là nửa năm nữa. Nếu vẫn không tìm được, em sẽ không nhớ tới Hải Thành nữa.”

Vài năm qua, cô thường mơ cùng một giấc mơ.

Mơ thấy một thành phố xa lạ, có bờ sông tuyệt đẹp, có tháp cao vút, có cảnh đêm phồn hoa, vô số tòa nhà chọc trời…

Giấc mơ chân thật tới mức, dần dần ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Vài tháng trước, cô mới biết thành phố trong mơ chính là Hải Thành ở Hoa Hạ.

Cô giấu gia đình xin việc ở đây, bất chấp tất cả bay tới Hải Thành ở tạm, vì trực giác mách bảo cô đã bỏ quên thứ gì đó vô cùng quan trọng ở nơi này.

Cô phải tìm lại bằng được.

Bầu trời rực sáng bởi từng chùm pháo hoa.

Kỷ Yến Đình ngồi trên ghế mây, ánh mắt sâu thẳm. Trong khoảnh khắc đẹp đẽ thế này, anh lại không biết nên gọi cho ai.

Anh cầm điện thoại, chụp một tấm pháo hoa tuyệt đẹp, đăng lên Weibo.

Người hâm mộ lập tức bùng nổ.

[Trời ơi, anh tôi chịu đăng rồi! Ảnh pháo hoa này đẹp quá!]

[Tôi cũng đang bắn pháo hoa này, chứng tỏ tôi và Ngôn Đình có duyên, có thể bàn tới chuyện kết hôn luôn không?]

[Chồng ơi, nhà em mở xưởng pháo hoa, anh ở đâu để em giao hàng tận nơi miễn phí nhé!]

[Nực cười, chẳng lẽ chồng tôi lại không mua nổi pháo hoa sao?]

[…]

[Trùng hợp ghê, ảnh hậu Trì Phương Phỉ cũng đăng ảnh pháo hoa cùng thời điểm.]

[Chuẩn luôn, trùng cả giây. Hai người này chẳng lẽ hẹn nhau?]

[Ôi, ảnh đế ảnh hậu là thật à?]

[Cơm chó này tôi xin nhận trước.]

[Thôi nào, anh tôi hợp với việc độc thân cả đời…]

[Không đời nào, ảnh hậu nhà tôi hợp nhất là độc mỹ…]

Dù mạng xã hội ầm ĩ, Kỷ Yến Đình không để ý tới, vẫn tiếp tục cùng Đóa Đóa đốt pháo hoa.

Kỷ Mặc Hàn là nhà nghiên cứu thật thà, giao tiếp xã hội cực hẹp, đêm giao thừa, người duy nhất anh chủ động liên lạc là vị thầy đã dẫn dắt mình nhiều năm.

Anh phải chuẩn bị tâm lý mới dám gọi:

“Thầy, chúc thầy đêm giao thừa vui vẻ.”

“Vui cái đầu em!” Giáo sư Trì mở miệng đã mắng, “Em từ mười sáu tuổi đã theo thầy học, từ đó đến giờ bao nhiêu năm rồi, vẫn chỉ là nghiên cứu viên sơ cấp! Kiếp trước thầy diệt cả dải Ngân Hà chắc, nên kiếp này mới gặp phải học trò mất mặt như em!”

Kỷ Mặc Hàn cúi đầu, như muốn chui xuống đất:

“Xin lỗi thầy…”

“Em nói xin lỗi thì có ích gì!” Giáo sư Trì hận sắt không thành thép, quở trách, “Hồi đó em đoạt ba huy chương vàng Olympic quốc tế, được tuyển thẳng vào khoa Hóa của Thanh Hoa. Loại thiên tài như em, mấy chục năm mới có một người. Thế mà sau khi tốt nghiệp, vào Viện Khoa học, em lại chìm nghỉm như bao người khác?”

“Em nhìn lại đi, cùng năm tốt nghiệp với em còn có Lộ Hiểu Hiểu, mọi mặt đều không bằng em, vậy mà năm nay cô ta đã được phong nghiên cứu viên cao cấp, thêm một thời gian nữa e rằng sẽ làm phó giáo sư. Còn em thì vẫn chỉ là nhân viên tạp vụ cấp thấp…”

Ông ngừng lại một chút, rồi nói:

“Rất kỳ lạ. Không phải em là người đi tới sa mạc Sahara sao? Thầy còn nghe đồng nghiệp em nói, chất mới đó là do em phát hiện. Tại sao bên Viện Vật liệu lại ghi người phát hiện là Lộ Hiểu Hiểu? Nhà họ Lộ ở Kinh Thành coi như danh gia vọng tộc, chẳng lẽ tư bản đã bày bẫy với em?”

Năm đó, trong số sinh viên vào Thanh Hoa, Kỷ Mặc Hàn và Lộ Hiểu Hiểu đều thuộc hàng xuất sắc nhất.

Người nhà họ Lộ từng đích thân ra mặt, muốn ông nhận Lộ Hiểu Hiểu làm học trò để dốc lòng bồi dưỡng.

Ông ghét nhất chuyện tư bản can thiệp vào giới học thuật, nên lập tức từ chối, thẳng thắn chọn Kỷ Mặc Hàn.

Kỷ Mặc Hàn cũng không phụ lòng, suốt thời gian học thành tích luôn xuất sắc, tham gia nhiều dự án lớn đều có đóng góp, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ thẳng, được Viện Khoa học nhận vào làm tại Viện Vật liệu. (đoạn này tui không rõ lắm -_-)

Một người giỏi như vậy, theo lý mà nói, khi vừa vào viện sẽ tỏa sáng, dễ dàng đạt chức nghiên cứu viên cao cấp.

Vậy mà lại bị chôn vùi như thế.

“Em nói thật cho thầy, có phải Lộ Hiểu Hiểu ép buộc em không?”

Kỷ Mặc Hàn khó khăn giải thích:

“Chất mới quả thực do em phát hiện, nhưng em không phân tích được thuộc tính của nó, là Lộ Hiểu Hiểu làm thí nghiệm… Nói chung, phần then chốt là do cô ấy hoàn thành, bài báo công bố dưới tên cô ấy cũng không phải là vô lý.”

“Rầm!” Giáo sư Trì dập máy.

Trong nhà kính trồng hoa, Kỷ Cảnh Xuyên đang chăm sóc lan, điện thoại trên bàn rung lên.

Cậu liếc nhìn, là Đường Cẩn.

Từ sau buổi tiệc xem mắt hôm đó, Đường Cẩn thỉnh thoảng hẹn cậu đi xem phim, ăn cơm. Quan hệ của hai người tuy vẫn bình lặng như nước, nhưng đã tiến triển đáng kể.

Cậu không ghét Đường Cẩn, ngược lại, đôi khi mặc cảm dâng lên, những đêm khuya thanh tĩnh, cậu lại nghĩ: nếu cậu vẫn là Hạ Cảnh Xuyên, có lẽ cả đời này cũng không thể có bất kỳ giao lưu nào với tiểu thư nhà họ Đường.

Hai mươi năm sống ở nông thôn, những thú vui tao nhã mà con cháu nhà giàu được bồi dưỡng, cậu chẳng có lấy một thứ.

Điều duy nhất cậu yêu thích là trồng hoa.

Đường Cẩn tiếp nhận là nhà họ Kỷ, chứ không phải bản thân cậu Kỷ Cảnh Xuyên.

Tất nhiên, ban đầu cậu cũng chỉ vì chuyện liên hôn, để bà cố yên tâm, để ông cố Đường yên tâm.

Nghĩ rõ ràng điều này xong, anh mới bình thản nhận điện thoại.

Trên lầu, Kỷ Chu Dã đang cắn bút, vật lộn với một bài vật lý khó, đến mức tóc trên đầu sắp bị bứt trụi…

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »