Mẹ Coralie! Coralie nấp trong căn nhà nơi những kẻ tấn công cô vừa phá cửa xông vào - nói cách gì cũng không sao hiểu được!
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu, giúp anh giải được một trong hàng loạt câu đố bí hiểm mà số phận bày ra cho anh: Coralie đã vào ngôi nhà này qua con ngõ nhỏ, rồi vào trong nhà qua bậc tam cấp ngoài kia, vì vậy, cô vô tình mở lối cho anh vào. Nhưng, nếu vậy, làm sao cô có thể vào được ngôi nhà này? Và, trên hết, cô vào đây để làm gì?
Tất cả những câu hỏi đó cứ thi nhau hiện lên trong đầu Patrice, nhưng anh chẳng cố tìm lời giải thích. Biểu cảm trên gương mặt của Coralie khiến anh quan tâm hơn tất thảy mọi thứ trên đời. Chưa kể, khi đó, dưới lầu lại vang lên một tiếng thét đau đớn nữa, thậm chí còn dữ dội hơn lúc đầu. Anh thấy hai chân nạn nhân rúm lại trước màn lửa đỏ lòm bùng lên từ đáy lò.
Nhưng lúc này, do thấy Coralie bất ngờ xuất hiện, Patrice chưa có ý định chạy xuống cứu người bị nạn. Anh quyết định sẽ bắt chước cô, ngồi im quan sát và không làm bất cứ điều gì để khiến cô phải chú ý.
“Thôi!” Tên đầu sỏ ra lệnh. “Kéo lão lại. Thế chắc cũng đủ rồi đấy!”
Gã tiến lại gần nạn nhân.
“Thế nào, ông Essarès thân mến!” Gã hỏi. “Ông thấy thế nào? Vui chứ? Ông biết đấy, bọn ta mới chỉ bắt đầu thôi. Nếu ông không chịu nói, bọn ta sẽ đi thẳng đến hồi kết, như những tay đốt lò thực thụ thường làm thời Cách mạng ấy [11] ! Thống nhất thế nhé! Giờ ông đã chịu nói chưa?”
Nạn nhân không trả lời. Tên đầu sỏ phun ra một câu tục tĩu: “Ý lão là sao? Lão từ chối à? Nghe đây, lão già cứng đầu, lão vẫn chưa hiểu tình cảnh hiện giờ của mình à? Lão vẫn ôm hy vọng sao? Phải rồi, hy vọng! Đồ điên! Ai sẽ tới cứu lão chứ? Bọn người ở trong nhà lão ư? Thằng gác cổng, tên hầu phòng và tay quản gia đều được ta mua cả rồi. Ta đã báo với chúng từ tuần trước. Giờ chúng đều đi hết cả. Còn bà lao công à? Bà làm bếp sao? Hai mụ ấy đều sống ở đầu kia ngôi nhà và chính miệng lão đã nhắc đi nhắc lại với ta: Ở đó chẳng thể nghe thấy gì. Chà, còn ai nữa nhỉ? Vợ lão? Phòng của cô ta cách xa đây lắm, cô ta không nghe thấy gì đâu. Còn Siméon, lão thư ký già của lão ư? Bọn ta đã trói tên khọm ấy ngay khi lão ta ra mở cửa rồi. Lão chẳng trông mong gì được nữa đâu! Bournef!”
Tên râu xồm bấy giờ đang giữ ghế liền đứng dậy. “Sao thế?”
“Bournef, mày nhốt tên thư ký ở đâu?”
“Trong phòng của tay gác cổng.”
“Mày biết phòng của vợ lão già này ở đâu không?”
“Biết, ông đã chỉ cho tôi rồi.”
“Bốn đứa bay mau lôi tên thư ký và vợ lão già này đến đây.” Bốn tên kia liền đi ra cửa dưới chỗ Coralie đang trốn. Khi chúng vừa đi khuất, tên đầu đảng liền cúi xuống chỗ nạn nhân và nói: “Bây giờ chỉ còn lại hai chúng ta thôi, Essarès ạ. Ý định của tôi là thế. Mau tận dụng lúc này đi.”
Gã ghé sát xuống nữa và nói rất nhỏ khiến Patrice phải căng tai lên hết cỡ mới nghe được: “Đám kia rất ngốc. Tôi chỉ dắt mũi chúng và chỉ hở cho chúng biết một chút về kế hoạch của mình mà thôi. Nhưng ông và tôi thì ngược lại, Essarès ạ, chúng ta là cặp bài trùng. Đó là điều ông không muốn thừa nhận nhưng lại là sự thật; ông thử nhìn đi, xem phủ định sự thật đó đã đưa ông đến đâu. Nào Essarès, đừng ngoan cố và cũng đừng lật mặt nữa. Ông đã sập bẫy, hoàn toàn vô vọng và phải tuân theo ý muốn của tôi thôi. Ông cứ thân lừa ưa nặng làm gì? Làm sao ông chịu nổi? Hãy bắt tay với tôi. Chia đôi nhé, được không? Hãy hợp tác hòa bình và cứ thỏa thuận như thế. Tôi sẽ để ông tham gia vào cuộc chơi của tôi, và ông cũng để tôi nhúng tay một chút vào ván cờ của ông. Khi đã là đồng minh, chúng ta chắc chắn sẽ giành phần thắng. Còn cứ mãi làm kẻ thù, ai biết được kẻ chiến thắng sẽ phải vượt qua những trở ngại gì trên đường mình đi? Vậy nên, tôi nhắc lại, chia đôi! Trả lời đi, đồng ý hay không?”
Gã nới lỏng miếng giẻ bịt miệng nạn nhân và lắng tai nghe. Lần này, Patrice không nghe được lời nào của nạn nhân cả. Nhưng tên đầu sỏ gần như lập tức bật dậy, rống lên giận dữ: “Cái gì? Lão đề nghị cái quái gì đấy? Đồ trơ tráo! Lão dám đề nghị như thế với ta sao? Nếu là Bournef và mấy thằng kia thì hay đấy. Chúng sẽ hiểu thôi. Nhưng với ta, Đại tá Fakhi, thì không! Không đâu, ông bạn, ta tham vọng hơn bọn chúng nhiều. Một nửa thì được, chứ bố thí như vậy thì không bao giờ!”
Patrice nghe chăm chú những lời đó, đồng thời, không quên để mắt đến Coralie. Mặt cô vẫn đang chau lại vì khổ não, và dường như cô cũng đang chăm chú theo dõi toàn bộ diễn biến của câu chuyện xảy ra bên dưới. Anh nhìn lại nạn nhân, một phần ông ta được phản chiếu trong chiếc gương treo phía trên lò sưởi. Người đó mặc áo vest bằng nhung tăm màu nâu, quần dạ màu hạt dẻ. Ông ta tuổi đã ngũ tuần, đầu hói, mặt bóng nhẫy, mũi to và khoằm, đôi mắt sâu hoắm nằm phía dưới cặp lông mày sâu róm, cặp má bánh đúc phủ đầy râu xồm xoàm, màu đã ngả hoa râm. Ngoài ra, Patrice có thể quan sát kĩ hơn khuôn mặt của nạn nhân qua bức chân dung treo bên trái lò sưởi, giữa cửa sổ đầu tiên và cửa sổ thứ hai. Bức tranh vẽ ông ta với một gương mặt mạnh mẽ, uy quyền và có biểu cảm rất dữ tợn.
“Mặt người phương Đông” Patrice nhủ thầm. “Mình đã gặp kiểu mặt đó ở Ai Cập và Thổ Nhĩ Kỳ.”
Cả tên của những kẻ kia: Đại tá Fakhi, Mustapha, Bournef, Essarès; âm điệu, giọng nói, hành vi, nét mặt và dáng vẻ của chúng, tất cả đều khiến Patrice có cảm giác đã từng nhìn thấy ở vùng Cận Đông, trong khách sạn ở Alexandria hay trên đôi bờ sông Bosphorus, trong những khu chợ ở Adrianople hay trên những con tàu Hy Lạp lướt trên mặt biển Aegea. Họ là những người thuộc vùng Cận Đông, nhưng là người Cận Đông đã sống lâu năm ở Paris. Patrice biết Essarès Bey [12] là tên của một người rất nổi tiếng trong giới tài chính, Patrice biết cả cái tên Đại tá Fakhi này nữa. Cách nói chuyện và ngữ điệu của Đại tá Fakhi nghe như một người Paris lão luyện.
Bỗng có tiếng huyên náo ngoài cửa. Rồi cửa mở đánh sầm, bốn tên lâu la bước vào, kéo theo một người đàn ông bị trói chặt. Chúng ném ông ta xuống sàn.
“Lão thư ký già Siméon đây.” Gã mà Fakhi gọi là Bournef nói. “Còn con vợ lão này đâu?” Tên đầu sỏ hỏi vội. “Ta đã bảo bọn mày mang cả ả đến đây nữa cơ mà!”
“Không thấy.”
“Sao? Ả trốn rồi à?”
“Phải, trốn qua cửa sổ mất rồi.”
“Nhưng mày phải chạy đi tìm ả chứ? Ả chỉ có thể quanh quẩn trong vườn thôi. Nhớ lại thì lúc nãy con chó có sủa đấy.”
“Nhỡ ả trốn ra ngoài rồi thì sao?”
“Trốn làm sao được?”
“Qua cái cửa ngách thông ra ngõ ấy.”
“Không thể nào!”
“Sao lại không?”
“Bao nhiêu năm nay có dùng đến cái cửa ấy nữa đâu. Làm gì có chìa khóa mà mở?”
“Sao cũng được.” Bournef nói. “Nhưng dù thế nào chúng ta cũng không thể thắp đèn và lật tung cả quận lên chỉ để tìm một ả đàn bà...”
“Đúng là vậy, nhưng ả đàn bà đó...”
Tên Đại tá Fakhi có vẻ rất tức giận. Gã quay về phía tù nhân của mình. “Lão già khốn kiếp, lão gặp may đấy! Hôm nay, đã hai lần ả lẳng lơ của lão thoát khỏi tay ta. Ả đã kể cho lão nghe chuyện xảy ra tối nay chưa? Nếu thằng Đại úy quái quỷ kia không bỗng dưng xuất hiện thì có phải đã xong rồi không!... Nhưng rồi ta sẽ tìm ra hắn, và hắn sẽ phải trả giá đắt khi dám nhúng tay vào việc của ta...”
Patrice giận dữ siết chặt bàn tay. Anh đã hiểu ra mọi chuyện: Coralie đang trốn trong ngôi nhà của chính mình. Ngỡ ngàng khi thấy năm tên này phá cửa xông vào nhà, cô đã trèo qua cửa sổ, men theo sân hiên đến dãy tam cấp, trốn vào khu không có người ở trong căn nhà và nấp trên gác lửng của thư phòng. Nào ngờ, ở đó, cô lại phải chứng kiến cảnh chồng mình bị đám lưu manh hành hạ.
“Chồng cô ấy!” Patrice rùng mình, đau lòng nghĩ. “Chồng của cô ấy!”
Nếu anh vẫn còn điều gì thắc mắc, giờ tất cả sẽ được sáng tỏ, vì tên Đại tá bắt đầu cười khùng khục rất khả ố. “Phải, Essarès ạ, ta phải nói thật với lão, ta thấy vừa mắt với cô ả lắm đấy. Khi sớm, ta đã để sống mất cô ả, nên ta cứ hy vọng tối nay, sau khi xong việc với lão, ta sẽ làm vài việc thú vị hơn với vợ lão. Ấy là chưa kể, một khi đã lọt vào tay ta, cô gái bé bỏng đó sẽ phải làm con tin cho ta, ta sẽ chỉ trả cô ả lại cho lão - Ồ, tất nhiên là bình an vô sự, cứ tin ta! - sau khi lão thực hiện đầy đủ những thỏa thuận giữa hai ta. Lão sẽ phải nghe lời ta, Essarès ạ! Vì lão yêu Coralie say đắm mà! Cũng đúng thôi!”
Gã đi về phía bên phải lò sưởi, bật công tắc, thắp sáng bóng đèn đặt phía dưới một chiếc gương phản xạ nằm giữa cửa sổ thứ ba và cửa sổ thứ tư. Ở đó có một bức chân dung sánh đôi với chân dung của Essarès, nhưng được phủ kín. Gã đầu sỏ kéo tấm nhiễu sang một bên, ảnh Coralie hiện ra lung linh dưới ánh điện.
“Nữ chúa của nơi này! Ả phù thủy đầy mê hoặc! Thần tượng của ta! Viên trân châu tuyệt mỹ! Viên kim cương lộng lẫy của Essarès Bey, ông chủ nhà băng! Cô ta đẹp thật, phải không? Hãy ca tụng gương mặt diễm lệ này đi, gương mặt trái xoan hoàn hảo; cái cổ kiêu tuyệt đẹp; và đôi vai thon thả yêu kiều. Essarès ạ, không một người đẹp nào ở quê chúng ta đáng xách dép cho Coralie của lão đâu. À, là Coralie của ta chứ, sớm thôi! Vì ta sẽ sớm tìm được cô! A, Coralie! Coralie!”
Patrice ngước lên nhìn Coralie, mặt cô đỏ bừng lên vì hổ thẹn. Chính anh cũng đang run lên vì tức giận và căm phẫn khi nghe thấy những lời xúc phạm thô thiển kia. Trái tim anh vốn đã đau khổ vô cùng khi biết Coralie là vợ của một người khác, nay, bồi thêm vào nỗi đau dữ dội đó là lòng phẫn nộ khi thấy cô bị đưa ra trước ánh mắt hau háu, thèm thuồng của những gã đàn ông thô tục, và có thể trở thành một con mồi yếu ớt, bất lực trước một tên súc sinh muốn chứng minh mình là kẻ mạnh nhất.
Nhưng đồng thời, anh cũng lấy làm lạ khi Coralie vẫn nán lại trong căn phòng này. Nếu cô không thể trốn khỏi khu vườn, cô vẫn có thể thoải mái chạy khắp nơi ở đầu này của tòa nhà, vẫn có thể mở cửa sổ và kêu cứu. Điều gì đã ngăn cô làm thế? Rõ ràng, cô không hề yêu chồng. Nếu yêu ông ta, cô sẽ mặc kệ mọi nguy hiểm mà xuống đó bảo vệ chồng. Thế mà cô lại để mặc cho chồng bị tra tấn, và tệ hơn, cô ngồi yên chứng kiến ông ta quằn quại, cô cứ thế nhìn những cảnh tượng khủng khiếp nhất và nghe tiếng ông ta rú lên đau đớn như vậy ư?
“Thôi, đủ rồi!” Tên cầm đầu kêu lên và kéo tấm nhiễu che bức chân dung lại. “Coralie, cô sẽ là phần thưởng cao quý nhất của ta; nhưng trước hết, ta phải chiếm được cô đã! Nào, các anh em, kết thúc việc với lão này thôi! Đầu tiên, cho lão lại gần thêm mười phân nữa. Tốt! Nóng không, Essarès? Không sao, thế này vẫn còn chịu được. Cứ kiên nhẫn, ông bạn già ạ, cứ kiên nhẫn đã!”
Gã cởi trói tay phải cho Essarès, kéo chiếc bàn tròn nhỏ ở gần đó sát lại bên cạnh mình, rồi đặt một tờ giấy cùng một chiếc bút chì lên và nói: “Những thứ này dùng để cho lão viết đấy. Bị bịt miệng không nói được thì hãy viết đi vậy. Lão biết ta muốn gì ở lão, đúng không? Vài chữ thôi và lão sẽ được tự do, bằng lòng chứ? Không à? Bay đâu, đẩy thêm mười phân nữa đi!”
Gã quay đi và cúi xuống bên người thư ký già, Patrice nhận ra đây là người thỉnh thoảng vẫn đưa đón Coralie ở bệnh viện quân y.
“Còn ông Siméon.” Gã nói. “Ông không phải chịu đau đớn gì đâu. Ta biết ông hết lòng với chủ, nhưng ta cũng biết, lão ta không bao giờ nói cho ông biết về những vụ làm ăn bí mật của mình. Mặt khác, ta chắc chắn ông sẽ giữ mồm giữ miệng về tất cả những chuyện này, vì chỉ cần lộ ra một lời thôi, ông chủ của ông sẽ phải chịu thiệt hại lớn hơn bọn ta nhiều đấy. Ông hiểu vấn đề chưa? Sao thế, sao ông không trả lời? Bọn chúng thít cổ ông chặt quá à? Đợi đấy, ta sẽ cho ông chút không khí...”
Trong lúc đó, cảnh tượng nghiệt ngã ở gần lò sưởi vẫn chưa chấm dứt. Hai bàn chân của người đàn ông đỏ rực lên trước sức nóng của ngọn lửa, cứ như lửa đang cháy trên chính bàn chân ông ta vậy. Con người khốn khổ nọ thu hết sức lực, cố tìm cách co chân lại và lùi ra xa ngọn lửa. Tiếng rên rỉ khản đặc không ngừng lọt qua nắm giẻ bịt miệng.
“Mẹ kiếp!” Patrice nghĩ. “Chúng định cứ thế quay chín ông ta như quay gà hay sao?”
Patrice đưa mắt nhìn Coralie. Cô không động đậy. Mặt cô cau lại đến mức muốn biến dạng, còn đôi mắt cô dại đi trước cảnh tượng hãi hùng kia.
“Năm phân nữa đi!” Phía cuối phòng, tên Đại tá vừa tháo dây trói cho ông Siméon vừa hét lên.
Mệnh lệnh lập tức được thi hành. Tiếng rú của nạn nhân khiến Patrice thấy máu trong người muốn đông cả lại. Nhưng, cũng đúng lúc đó, anh nhận ra một điều mà khi trước anh không để ý. Bàn tay phải của nạn nhân, sau một hồi vặn vẹo vì đau đớn, giờ đang bám chặt vào cạnh phía bên kia của chiếc bàn tròn, trong khi cánh tay tì lên mặt bàn cẩm thạch. Và dần dần, không để những tên vô lại đang mê mải giữ cho đôi chân ông ta nằm yên trên ghế phát hiện, cả tên Đại tá đang loay hoay nới dây cho Siméon cũng không hề hay biết, bàn tay ông ta mở ngăn kéo bàn, thò vào trong và lôi từ trong đó ra một khẩu súng lục. Ông ta rụt vội tay lại và nhanh nhẹn giấu khẩu súng xuống dưới ghế bành.
Hành động, hay chính xác hơn là ý định, của ông ta thật táo bạo đến mức điên rồ, bởi ông ta không thể chiến thắng năm địch thủ khỏe mạnh, hoàn toàn tự do và có vũ khí trong khi mình lại bị trói nghiến vào một chỗ như vậy được. Tuy nhiên, quan sát qua hình ảnh phản chiếu trong gương, Patrice thấy rõ lòng quyết tâm cực kỳ mãnh liệt hiện rõ trên gương mặt ông ta.
“Năm phân nữa!” Đại tá Fakhi vừa quay lại chỗ lò sưởi vừa ra lệnh.
Gã xem xét phần da thịt trước họng lò của nạn nhân, vừa cười sằng sặc vừa nói: “Có mấy chỗ da đã rộp lên rồi đấy, mạch chắc cũng sắp vỡ hết rồi. Essarès Bey ạ, lão không được phè phỡn thế này nữa đâu, và chắc lão cũng muốn làm điều đúng đắn rồi nhỉ? Thế nào, lão già? Lão bắt đầu viết chưa đấy? Chưa à? Lão không định viết sao? Lão vẫn còn nuôi hy vọng đấy hả? Hy vọng ở vợ lão chắc? Thôi, thôi! Lão phải biết, cho dù cô ả có trốn được đi chăng nữa, cô ả cũng sẽ chẳng hé răng một lời đâu. Chà, lão định đùa ta chắc?...”
Bất thình lình, gã nổi điên lên và quát: “Cho chân lão vào lửa! Để ta ngửi mùi thịt nướng một lần xem sao! A ha, lão dám thách thức ta sao? Được thôi, cứ chờ đấy, lão già, để ta chơi với lão một chút cái đã! Trước tiên, ta sẽ xẻo một hoặc cả hai cái tai của lão, giống như lệ ở quê ta đó!”
Dứt lời, gã rút trong áo gi lê ra một con dao găm, lưỡi sáng lóe dưới ánh lửa. Mặt gã vằn lên vẻ nanh ác đầy thú tính. Gã rú lên một tiếng hung tợn, giơ cao con dao và tàn nhẫn lao tới trước Essarès.
Nhưng nhanh như cắt, Essarès đã đi trước một bước. Khẩu súng lục đã được chĩa ra phía trước từ lúc nào, một tiếng nổ đinh tai vang lên khô khốc. Con dao găm tuột khỏi tay tên Đại tá. Gã vẫn giữ nguyên tư thế tay giơ cao, vẻ mặt hung tợn dọa dẫm và cặp mắt bần thần mất mấy giây, tuồng như chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra với mình. Rồi bất thình lình, gã đổ nhào xuống Essarès, nằm một đống trên người nạn nhân của mình, toàn bộ cơ thể gã đè vào tay Essarès ngay lúc ông ta chĩa súng vào một tên đồng bọn.
Đại tá Fakhi vẫn còn thở.
“Quân súc sinh, quân súc sinh!” Gã hộc lên. “Lão đã giết ta!... Nhưng lão sẽ phải trả giá, Essarès ạ... Ta đã tính trước trường hợp này. Nếu đêm nay ta không về, ngay ngày mai, Giám đốc Sở Cảnh sát sẽ nhận được một bức thư... Họ sẽ biết lão làm phản, Essarès a... Họ sẽ biết hết mọi chuyện lão làm... mọi mưu đồ của lão... Ôi, lão khốn!... Ngu xuẩn thật!... Lẽ ra hai ta đã có thể bắt tay với nhau...”
Gã làu bàu thêm vài lời gì đó nghe không rõ, rồi ngã lăn xuống sàn nhà. Chấm hết!
Tấn thảm kịch bất ngờ vừa rồi không làm tất cả những ai chứng kiến ngỡ ngàng bằng lời trăng trối của tên đầu sỏ trước khi tắt thở và lời đe dọa về một bức thư nào đó sẽ tổ giác toàn bộ tội lỗi của cả kẻ tấn công lẫn nạn nhân. Bournef đã tước được vũ khí trên tay Essarès. Còn Essarès, do lúc này không còn bị ghì chân vào ghế nữa, đã co được chân vào. Không một ai nhúc nhích.
Trong khi đó, cảm giác rùng rợn mỗi lúc một tăng lên trong bầu không khí tĩnh lặng, nặng trình trịch. Trên sàn nhà là xác tên Đại tá, máu gã chảy lênh láng trên thảm. Cách đó không xa, già Siméon vẫn nằm im, bất động. Còn nạn nhân vẫn bị trói trước lò sưởi, ngọn lửa vẫn rừng rực cháy trong họng lò như muốn nuốt chửng lấy ông ta. Đứng cạnh Essarès là bốn tên đồ tể, trông chúng có vẻ lúng túng, tuồng như không biết phải làm gì tiếp theo, nhưng nét mặt và dáng vẻ vẫn đằng đằng sát khí, quyết đánh bại kẻ thù bằng mọi cách và mọi giá.
Mấy tên đồng bọn nhìn Bournef vẻ dò hỏi. Bournef có vẻ là loại người sẵn sàng làm bất cứ điều gì, miễn là đạt được mục đích. Gã ta lùn, to béo, nhưng là béo chắc và khỏe; gã có bộ ria mép rậm rì, xồm xoàm, làm Belval phải chú ý ngay lần đầu nhìn thấy. Gã có vẻ bề ngoài ít dữ tợn hơn thủ lĩnh của mình, cử chỉ kém thanh lịch và ít chuyên quyền hơn, nhưng lại có vẻ trầm tĩnh và máu lạnh hơn hẳn. Còn với tên Đại tá đã chết, lũ đồng bọn chẳng hề tỏ ra một chút thương xót nào. Với vai trò của mình trong cuộc chơi này, chúng đâu cần phải mủi lòng cho tên đầu sỏ.
Cuối cùng, xem chừng Bournef đã quyết định được phải làm gì tiếp theo. Gã bước ra gần cánh cửa để lấy chiếc mũ phớt màu ghi, lật lớp lót bên trong mũ lên và lấy trong đó ra một cuộn dây mảnh. Patrice vừa trông thấy đã giật nẩy mình. Đó là một cuộn dây màu đỏ, mảnh, giống y hệt sợi dây quấn quanh cổ Mustapha Rovalaïoff, tên đầu tiên trong bọn bị Ya-Bon tóm.
Bournef gỡ dây ra, căng lên đầu gối để thử độ chắc rồi tới chỗ Essarès, luồn sợi dây vào cổ ông ta, sau khi đã gỡ giẻ bịt miệng.
“Essarès ạ!” Gã nói, giọng thản nhiên như không, ấn tượng hơn hẳn kiểu quát tháo và nhạo báng của tên Đại tá. “Ta sẽ không làm ông đau đâu. Tra tấn là một trò đáng ghê tởm, vì vậy, ta không bao giờ dùng đến trò ấy. Ông biết phải làm gì rồi đấy, và ta cũng biết. Một lời từ phía ông, một hành động từ phía ta; thế là xong việc. Lời ở đây chỉ là “có” hoặc “không” mà thôi. Còn hành động mà ta nói sẽ phụ thuộc vào những lời “có” hoặc “không” đó của ông, nghĩa là ông sẽ được trả tự do, hoặc là...”
Gã ngưng lại vài giây, rồi lạnh lùng tuyên bố: “Hoặc là ông sẽ chết.”
Câu nói ngắn gọn đó nghe rất đơn giản, nhưng cách gã nói lại khiến nó mang vẻ quả quyết, cứng rắn, không thay đổi được. Rõ ràng, Essarès chỉ có thể tránh được kết cục đang chờ mình phía trước bằng cách quy phục tuyệt đối. Chưa đầy một phút nữa, ông ta buộc phải mở miệng, bằng không, ông ta sẽ chết.
Patrice lại dán mắt vào Coralie lần nữa, anh sẵn sàng nhảy xuống can thiệp ngay lập tức, chỉ cần có một biểu cảm khác ngoài nỗi sợ hãi thụ động hiện lên trên mặt cô thôi. Nhưng thái độ của cô vẫn không hề thay đổi. Vậy là cô chấp nhận tình huống xấu hơn xảy ra, dù điều đó đồng nghĩa với việc tính mạng của chồng cô bị đe dọa hay sao? Thấy vậy, Patrice quyết định ngồi yên.
“Thế nào, cả bọn đồng ý cả chứ?” Bournef quay sang nói với đồng bọn.
“Hoàn toàn đồng ý!” Một tên trong bọn đáp.
“Các anh cùng chịu trách nhiệm chứ?”
“Tất cả cùng chịu.”
Bournef kéo hai đầu dây lại gần nhau, bắt tréo lại, tạo thành một vòng dây quấn quanh cổ Essarès. Rồi gã kéo nhẹ hai đầu, đủ để nạn nhân cảm thấy nghẹt thở. Gã hỏi bằng một giọng lạnh tanh, không chút cảm xúc: “Có hay không?”
“Có!”
Có tiếng rì rầm thỏa mãn. Ba tên đồng bọn thở phào, Bournef gật đầu vẻ hài lòng. “À, vậy là ông chấp nhận rồi!... Đúng lúc đấy! Ta thấy không còn kẻ nào cận kề cái chết hơn ông nữa đâu, Essarès a.”
Tuy vậy, gã vẫn nắm chắc sợi dây chứ không buông. Gã tiếp tục: “Tốt lắm! Ông sẽ nói. Nhưng ta biết ông rõ quá mà, câu trả lời của ông khiến ta ngạc nhiên đấy, vì ta đã nói với Đại tá, chắc chắn dù có chết, ông cũng sẽ không hé răng nửa lời về bí mật của mình. Ta đã nhầm rồi ư?”
“Không đâu!” Essarès đáp. “Dù có chết hay bị tra tấn, ta cũng không hé nửa lời.”
“Ồ, vậy ra ông định đề nghị điều gì khác sao?”
“Phải!”
“Điều này bõ công bọn ta chứ?”
“Bõ! Ta đã đề nghị với Đại tá lúc các người ra ngoài. Nhưng hắn lại sẵn sàng phản bội các người và muốn bí mật chia đôi với ta nên hắn đã từ chối.”
“Vậy tại sao bọn ta phải chấp thuận chứ?”
“Bởi vì nếu các người nhận lời, các người sẽ có tất cả, bằng không, các người sẽ chẳng nhận được gì sất; và các người sẽ hiểu được những gì mà hắn không hiểu.”
“Là một thỏa hiệp gì sao?”
“Đúng!”
“Tiền?”
“Đúng!”
Bournef nhún vai. “Chắc lại vài nghìn franc thôi chứ gì? Ông tưởng Bournef này và bạn bè của anh ta ngây thơ đến thế sao?... Nghe này, Essarès, tại sao ông lại muốn thỏa hiệp với bọn ta, trong khi bọn ta đã biết gần hết những bí mật của ông rồi...”
“Các người biết bí mật đó là gì, nhưng lại không biết cách sử dụng nó. Các người không biết phải làm sao để tiếp cận được nó, và đó chính là vấn đề...”
“Bọn ta sẽ tìm ra thôi.”
“Không bao giờ đâu.”
“Có chứ! Cái chết của ông sẽ giúp bọn ta làm việc đó dễ dàng hơn.”
“Cái chết của ta ư? Anh cũng nghe tên Đại tá nói rồi đấy, vài giờ đồng hồ nữa, các người sẽ bị bắt và bị tống vào tù, vì hắn đã viết thư tố cáo cả bọn. Như vậy, các người làm gì có cơ hội mà tìm kiếm. Bây giờ, các người chỉ có một lựa chọn thôi. Hoặc là món tiền ta đề nghị với các người, hoặc là... vào tù.”
“Vậy nếu bọn ta chấp nhận...” Bournef hỏi, có vẻ như lời đề nghị của Essarès đã khiến gã xiêu lòng. “... Khi nào thì bọn ta nhận được tiền?”
“Ngay bây giờ.”
“Vậy là tiền ở ngay đây sao?”
“Đúng!”
“Một khoản còm như ta đã nói chứ gì?”
“Không, nhiều hơn anh tưởng đấy; hơn rất, rất nhiều!”
“Bao nhiêu?”
“Bốn triệu.”