Patrice bước ra, đầu quấn băng kín mít do cú đánh của lão Siméon và sức nặng của tấm bia mộ bằng đá làm rách vết thương cũ của anh. Anh xanh xao và trông có vẻ rất đau đớn.
Vừa nhác thấy Siméon Diodokis, cơn giận của anh đã sôi lên sùng sục. Tuy nhiên, anh vẫn làm chủ được mình. Mặt đối mặt, cả hai đều ngồi yên, mắt chằm chằm nhìn nhau, chỉ có Lupin là xoa tay và trầm giọng xuống, nói khẽ: “Cảnh này hay ra phết! Cảnh đáng tiền đấy chứ đùa! Vở này dựng tốt thật nhỉ? Cha và con, hung thủ giết người và nạn nhân tội nghiệp! Dàn nhạc! Chú ý!... Trémolo [18] nhé, tí thôi... Họ sẽ làm gì? Người con trai sẽ giết cha hay người cha sẽ giết đứa con trai của mình? Một giây phút quá kịch tính... bầu không khí im lặng nặng nề! Chỉ có tiếng nói của dòng máu được cất lên... nhưng theo cách nào đây? Rồi, rồi... Dòng máu đã lên tiếng rồi kìa; và họ sẽ lao vào vòng tay của nhau, để dễ dàng bóp cổ nhau hơn!”
Patrice đã tiến lên phía trước hai bước, và động tác mà Lupin mới nhắc đến sắp được thực hiện. Hai cánh tay của viên Đại úy đã dang rộng ra, chuẩn bị cho cuộc tấn công. Nhưng đột nhiên, Siméon - đã kiệt sức vì đau đớn và bị một ý chí mạnh mẽ hơn hẳn trấn áp hoàn toàn - quỳ mọp xuống và van xin đối thủ.
“Patrice!... Patrice!...” Lão van vỉ. “Con đang định làm gì thế?”
Lão đưa hai tay ra, cầu xin lòng thương hại của địch thủ. Còn Patrice, anh đột ngột khựng lại, lòng dạ rối như tơ vò. Anh đứng sững, trân trân nhìn con người bị ràng buộc với mình bởi một mối dây bí hiểm và khó lý giải. Anh giơ nắm đấm lên cao và gằn giọng: “Coralie... Coralie đâu? Mau nói ngay cô ấy đang ở đâu và tôi sẽ tha mạng cho ông.”
Lão già giật mình. Bản chất xấu xa và lòng thù hận của lão lại được những ký ức về Coralie kích thích. Chúng trỗi dậy mạnh mẽ và lão lấy lại được phần nào năng lượng trước cơ hội được làm những điều sai quấy. Lão phá lên cười nham hiểm.
“Không, không…” Lão nói. “Cứu Coralie á? Không, ta thà chết còn hơn. Vả lại, chỗ giam Coralie chính là chỗ giấu vàng. Không, không bao giờ! Ta thà chết...”
“Vậy thì xử lão đi, Đại úy.” Don Luis ngắt lời lão. “Xử lão đi, lão muốn thế mà.”
Lại một lần nữa, ý nghĩ trả thù làm máu nóng dồn lên mặt Patrice. Nhưng vẫn sự đắn đo ấy ngăn anh lại.
“Không, không!” Anh đáp, giọng rất yếu. “Tôi không thể làm vậy được.”
“Tại sao lại không?” Don Luis vẫn khăng khăng.
“Tôi không thể.”
“Sao lại không thể? Anh thấy ghê tởm hay sao? Cứ giả vờ như đây là một kẻ địch trên chiến trường đi...”
“Nhưng… nhưng người này là...”
“Đôi bàn tay anh từ chối làm theo ý tưởng tóm lấy cái bị thịt kia và siết lấy nó ư?... Nếu vậy, Đại úy, hãy cầm lấy súng của tôi và xử lão đi!”
Patrice cầm lấy khẩu súng của Don Luis và chĩa vào lão già Siméon. Bầu không khí im lặng khi đó thật đáng sợ. Siméon nhắm tịt mắt lại, mồ hôi ròng ròng đổ xuống bộ mặt tái mét của lão.
Cuối cùng, viên Đại úy lại hạ tay xuống.
“Tôi không thể.” Anh nói.
“Chúa ơi! Tại sao lại không?”
“Tôi không thể”
“Anh không thể ư? Tôi nói cho anh biết lý do thực sự nhé, Đại úy? Anh nghĩ lão già kia là cha mình.”
“Có lẽ là như vậy.” Viên Đại úy trầm giọng đáp. “Có những thứ mà khi nhìn vào buộc tôi phải nghĩ như vậy.”
“Quan trọng gì khi lão là một tên vô lại, một tên cướp đốn mạt chứ?”
“Không, không, tôi không có quyền. Cứ mặc cho ông ta chết, nhưng không phải dưới tay tôi. Tôi không có quyền.”
“Anh từ bỏ ý định trả thù sao?”
“Quá kinh khủng! Quá tàn bạo!”
Don Luis tiến lại gần Patrice, vỗ vào vai anh, và nói rất rành mạch: “Nếu đó không phải là cha anh thì sao?”
Patrice sửng sốt quay sang nhìn Don Luis. Anh không hiểu anh ta nói gì. “Ý ông là sao?”
“Ý tôi là điều đó không có gì chắc chắn cả. Tất cả chỉ là nghi ngờ thôi, mà mối nghi ngờ đó dù là nhìn vào - như lời anh nói - hay dựa trên các giả định, cũng đều không có bằng chứng chứng minh. Mặt khác, hãy nghĩ đến cảm giác ghê tởm, oán ghét của anh đối với lão... Điều đó cũng đáng chú ý đấy. Nghĩ mà xem, một người trong sạch, trung thành, cao trọng và đáng tự hào như anh, có thể nào lại là con trai của một tên vô lại bẩn thỉu như lão? Anh hãy nghĩ đi.”
Don Luis dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Hãy nghĩ đến điều ấy, Patrice ạ... Và đến một điều khác cũng rất có giá trị nữa, tôi thề với anh!”
“Là điều gì vậy?” Patrice chăm chú nhìn Don Luis và hỏi.
Don Luis nói: “Mặc cho quá khứ của tôi có thế nào đi nữa, mặc cho anh nghĩ về tôi ra sao, anh vốn vẫn coi tôi là một người có lương tâm, đúng chứ? Anh cũng biết rất rõ hành vi, thái độ của tôi trong toàn bộ câu chuyện này không bao giờ bị ảnh hưởng bởi những động cơ nào khác, ngoài những động cơ mà tôi có thể thẳng thắn thừa nhận, đúng không?”
“Đúng, đúng thế!” Patrice khẳng định chắc nịch.
“Đại úy, anh nghĩ tôi có thể thúc ép anh giết lão già này nếu đó là cha anh được không?”
Patrice nhìn Don Luis, đầy vẻ hoang mang. “Ông….. ông biết điều gì đó sao? Ông đã biết chắc chắn điều gì rồi sao? Ôi, lạy Chúa tôi...”
Don Luis tiếp tục: “Anh nghĩ tôi có thể khuyến khích anh căm thù ông ta được không, nếu đó là cha anh?”
“Ôi!” Patrice kêu lên. “Ý ông muốn nói đây không phải là cha tôi?”
“Tất nhiên lão không phải là cha anh rồi!” Don Luis kêu lên, giọng rất dõng dạc, quả quyết và rất sốt sắng. “Không nghìn lần không! Anh nhìn thật kĩ mặt lão khốn này mà xem! Quan sát kĩ quân vô lại này đi! Tất cả những hung ác, xấu xa, đồi bại đều hiện rõ trên mặt lão đấy. Trong toàn bộ câu chuyện này, từ ngày đầu tiên đến ngày cuối cùng, không một tội ác nào không do lão gây ra: không một tội ác nào hết! Anh có nghe rõ không? Không hề có hai tên sát nhân như chúng ta vẫn tưởng đâu. Không phải Essarès Bey bắt đầu việc ghê tởm kia và lão Siméon kết thúc nó đâu. Chỉ có một tên sát nhân mà thôi, chỉ có một tên duy nhất, anh hiểu không, Patrice? Chính tên cướp bỉ ổi đang ở trước mặt chúng ta đây đã giết chết Ya-Bon, ông lão gác cổng Vacherot và cả những tên đồng bọn của mình. Cũng chính tên cướp đó đã thực hiện những tội ác ghê tởm từ ngày xưa và đã giết hết những ai cản đường lão. Trong số đó, lão đã giết một người mà anh quen biết. Patrice ạ, lão đã giết một người cùng máu mủ với anh.”
“Là ai? Ông đang nói đến ai vậy?” Patrice hoang mang hỏi.
“Anh đã nghe thấy những tiếng kêu hấp hối của người đó qua điện thoại. Đó là người đã trìu mến gọi tên anh Patrice và là người đã sống chỉ vì anh. Lão đã tước đoạt mạng sống của người đó! Và người đó chính là cha anh - Armand Belval, Patrice a. Giờ anh đã hiểu rồi chứ?”
Patrice vẫn không hiểu. Những lời Don Luis nói như rơi tõm vào trong bóng tối mịt mùng, không một lời nào của anh ta thắp lên trong anh tia sáng, dù là nhỏ nhất. Tuy nhiên, một điều gì đó rất mãnh liệt xâm chiếm tâm hồn anh. Anh lắp bắp: “Tôi đã nghe thấy tiếng cha gọi mình ư? Chính là cha tôi đã gọi cho tôi ư?”
“Chính là cha anh, Patrice a!”
“Vậy... kẻ đã giết cha tôi...?”
“Chính là lão.” Don Luis đáp, tay chỉ thẳng vào Siméon.
Siméon ngồi im bất động mắt dại đi, như một tên tội phạm đang ngồi chờ án tử. Patrice giận run người, chằm chằm nhìn lão. Tuy vậy, một niềm vui sướng lớn lao đang dần dần xuất hiện trong mớ cảm xúc hỗn độn của anh. Nó lớn dần lên trong anh và choán lấy toàn bộ tâm trí anh. Lão già độc ác, bẩn thỉu này không phải là cha anh. Anh thở phào nhẹ nhõm, và giờ đã có thể ngẩng cao đầu và tự do thù hận, một lòng thù hận rất chính đáng...
“Ngươi là ai? Ngươi là ai?” Và anh quay sang Don Luis. “Xin hãy nói cho tôi biết tên của lão, tôi van ông... Tôi muốn biết tên lão trước khi nghiền nát lão.”
“Tên của lão à?” Don Luis nói. “Anh vẫn chưa đoán ra được sao? Đúng là chính bản thân tôi cũng mất rất nhiều thời gian đấy, tuy nhiên, đó là giả thuyết duy nhất khả dĩ.”
“Nhưng giả thuyết gì? Ý ông là gì vậy?” Patrice nóng ruột kêu lên.
“Anh thực sự muốn biết à?”
“Ôi, tôi xin ông đấy. Tôi chỉ muốn tiêu diệt lão ta ngay, nhưng trước hết, tôi phải biết tên lão đã.”
“Ồ, vậy thì...”
Hai người im lặng nhìn nhau một lúc lâu.
Nhưng có lẽ Don Luis thấy chưa cần phải nói ngay điều Patrice đang chờ đợi. Anh ta thủng thẳng nói: “Anh vẫn chưa sẵn sàng biết sự thật đâu, Patrice ạ. Tôi muốn anh khi nghe thấy điều đó sẽ không có bất kỳ thắc mắc hay phản đối nào. Anh biết đấy, Patrice, và chớ nghĩ rằng tôi đang đùa! Có những lúc, trong cuộc sống cũng như trong kịch nghệ, có những việc không đạt kết quả tốt do thiếu sự chuẩn bị. Tôi không có ý cố tạo dựng một hiệu ứng nào đó, mà chỉ muốn lập nên cho anh một niềm tin hoàn hảo, không thể chối cãi được về con người này, kẻ không phải là cha anh - điều lúc này anh đã chấp nhận - nhưng cũng không phải là Siméon Diodokis, mặc dù lão ta có vẻ bề ngoài, có mô tả, lý lịch và cuộc sống y hệt già Siméon.
Anh bắt đầu hiểu ra chưa? Tôi có cần phải nhắc lại câu tôi vừa nói lúc nãy không? “Không hề có hai tên sát nhân như chúng ta vẫn tưởng đâu. Không phải Essarès Bey bắt đầu việc ghê tởm kia và lão Siméon kết thúc nó đâu.” Luôn luôn chỉ có duy nhất một tên sát nhân, hắn ta vẫn còn sống, và ngay từ đầu đã luôn tàn nhẫn xuống tay loại bỏ những người cản trở mình, và nếu cần thiết, hắn sẽ lấy luôn nhân thân của họ làm vỏ bọc và tiếp tục thực hiện những tội ác xấu xa, ghê tởm kia... Anh đã hiểu rồi chứ? Liệu tôi có phải nêu đích danh thủ phạm của tội ác khủng khiếp này, kẻ đã lập ra bao mưu sâu kế hiểm, bất chấp tất cả và sát hại không biết bao nhiêu người, kể cả đám đồng bọn kề vai sát cánh chỉ để đạt được mục đích của mình hay không? Hãy lần ngược về quá khứ và nhớ lại những gì anh đã tận mắt chứng kiến, Patrice ạ.
Và đừng chỉ lục tìm trong ký ức của một mình mình, Patrice, ngay cả ký ức về những ngày đầu tiên. Hãy tìm đến cả ký ức của những người khác nữa, đến tất cả những gì mà Coralie đã kể cho anh nghe về quá khứ của mình. Ai là kẻ xảo quyệt độc nhất, tên cướp độc nhất, kẻ sát nhân độc nhất, lão hung thần độc nhất đã bức hại cha anh và mẹ của Coralie, hãm hại Coralie, giết Đại tá Fakhi, Grégoire, Ya-Bon, Vacherot vậy Patrice? Ai là kẻ đã gieo những điều tàn ác lên tất cả những người bị cuốn vào tấn thảm kịch này? Chà, chà, tôi thấy anh đã sắp đoán được rồi đấy.
Nếu sự thật vẫn chưa hiện ra nơi anh, bóng ma vô hình của hắn vẫn lởn vởn xung quanh anh. Tên của kẻ thủ ác đã nảy ra trong đầu anh. Linh hồn ghê tởm của hắn lù lù hiện ra từ trong bóng tối, hình thù về con người thật của hắn đã dần rõ nét, mặt nạ của hắn đã rơi xuống, và anh thấy trước mặt mình chính là kẻ sát nhân tàn độc đó, hắn chính là...”
Ai sẽ là người nói ra cái tên khủng khiếp ấy? Là Don Luis, với niềm tin vững chắc và sự quả quyết của mình chăng? Hay Patrice, với một chút đắn đo và ngạc nhiên trước một niềm tin ngày càng lớn? Tuy nhiên, viên Đại úy đã xua đi hoàn toàn những nghi ngờ còn lẩn khuất trong đầu, khi bốn âm tiết đó vang lên trong sự tĩnh lặng trang nghiêm. Anh thậm chí còn không cố tìm hiểu vì sao một bí mật động trời như vậy lại có thể được tiết lộ bằng cách đơn giản đến thế. Anh lập tức chấp nhận sự thật - một sự thật không thể chối cãi và đã được chứng minh bằng những sự việc hết sức rõ ràng và hiển nhiên. Và anh nhắc đi nhắc lại cái tên mà mình chưa bao giờ nghĩ đến, cái tên đưa ra lời giải thích hợp lý nhất và phi thường nhất cho một câu đố khó hiểu nhất: “Essarès Bey... Essarès Bey...”
“Essarès Bey.” Don Luis nhắc lại. “Chính xác! Là Essarès Bey, kẻ đã sát hại cha anh tận hai lần. Hai mươi năm trước, trong căn nhà nhỏ, lão đã tước đi hạnh phúc và lẽ sống của cha anh - đó là lần thứ nhất. Còn lần thứ hai, tội ác xảy ra trong thư viện, lúc Armand Belval, cha anh, đang gọi điện cho anh. Cũng chính lão đã giết mẹ của Coralie và đã vùi Coralie xuống một nấm mồ không thể tìm thấy được.”
Lần này, Patrice không đắn đo gì nữa. Đôi mắt anh rực lên lòng quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Tên hung thủ đã giết cha anh, đã giết Coralie, lão nhất định phải chết. Nhiệm vụ của anh giờ đã quá rõ ràng. Lão Essarès đáng kinh tởm phải chết dưới bàn tay người con trai của cha anh và vị hôn phu của Coralie.
“Hãy cầu nguyện đi!” Anh lạnh lùng nói. “Mười giây nữa, ngươi sẽ chết.”
Anh đếm từng giây một. Đến giây thứ mười, khi anh chuẩn bị bóp cò, kẻ thù của anh bỗng điên cuồng đứng bật dậy, hành động rất mạnh mẽ, dứt khoát, chứng tỏ dưới lớp vỏ bọc già nua lụ khụ kia là một người đàn ông vẫn còn tràn trề sinh lực. Lão thét lên với nguồn năng lượng dữ dội đến mức Patrice phải chần chừ: “Được lắm, cứ giết ta đi!... Phải, kết thúc đi!... Ta đã thua: Ta chấp nhận bại trận. Nhưng đây vẫn là chiến thắng, vì Coralie đã chết và số vàng của ta vẫn còn nguyên vẹn! Ta sẽ chết, nhưng cũng không một ai có được những thứ đó, thử nào cũng không! Dù là người phụ nữ ta yêu hay số vàng là cả cuộc đời ta! Ha ha ha, Patrice, Patrice a, người phụ nữ mà cả ta và ngươi đều yêu say đắm đã không còn trên cõi đời này... hoặc cô ta đang chết dần mà không còn khả năng cứu được nữa. Nếu ta không có được cô ta thì ngươi cũng đừng hòng, Patrice. Thế là thù của ta đã trả được rồi. Coralie đã chết! Coralie đã chết!”
Lão đã lấy lại sức, vừa điên cuồng rú lên vừa lảm nhảm những lời man dại. Patrice đứng trước mặt lão, tay vẫn lăm lăm khẩu súng, sẵn sàng bóp cò, nhưng anh vẫn chờ để nghe từ miệng lão những lời khủng khiếp giày xéo tim mình.
“Cô ta đã chết rồi, Patrice ạ.” Kẻ thù của anh vẫn tiếp tục, càng lúc càng hét lớn hơn. “Chết! Cô ta đã chết! Chẳng còn gì để làm nữa rồi! Và ngươi thậm chí còn không thể tìm thấy xác của cô ta, nơi ta chôn sâu dưới lòng đất cùng với những túi vàng. Dưới bia mộ à? Không, không, đừng có ngu thế! Không, Patrice ạ, ngươi sẽ không bao giờ tìm thấy cô ta. Vàng đã bóp nghẹt cô ta. Cô ta đã chết! Coralie đã chết! Ha ha ha... Ném được cái tin này vào mặt ngươi khiến ta sung sướng biết bao! Ngươi sẽ phải sống trong đau khổ tột cùng! Ôi Patrice! Coralie chết rồi! Coralie chết rồi!”
“Đừng có hét tướng lên thế! Lão đánh thức cô ấy bây giờ!” Don Luis Perenna thản nhiên ngắt lời lão.
Anh ta lấy một điếu xì gà cất trong hộp ra, đưa lên miệng và châm lửa hút, thậm chí còn phả khói thành vòng tròn. Những lời anh ta nói nghe cứ như một lời nhắc nhở vô thưởng vô phạt, chẳng có gì đáng chú ý. Ấy thế mà, sau câu nói bất ngờ đó, một cơn sững sờ kéo tới làm tê liệt cả hai đối thủ. Patrice buông thõng cánh tay. Essarès choáng váng, lão lảo đảo ngồi phịch xuống ghế. Cả hai đều hiểu rất rõ, một khi Don Luis - Lupin đã nói điều gì, điều đó có thể xảy ra.
Nhưng Patrice muốn nghe thấy một lời khẳng định rõ ràng, anh không thỏa mãn với câu nói mơ hồ nghe như lời đùa cợt kia. Anh thảng thốt không nên lời: “Ông nói gì cơ? Đánh thức cô ấy ư?”
“Chứ còn sao nữa?” Don Luis nói. “Nếu cứ hét to như vậy, ai cũng phải tỉnh thôi!”
“Nghĩa là cô ấy vẫn còn sống?”
“Anh không thể đánh thức người chết được. Anh chỉ có thể đánh thức người sống thôi.”
“Coralie còn sống! Coralie còn sống!” Patrice cứ lặp đi lặp lại câu nói đó trong cơn sung sướng vô ngần, anh vui tới mức gương mặt rạng rỡ như muốn biến dạng. “Có thể như vậy ư? Cô ấy đang ở đây, đúng không?... Ôi, tôi xin ông, xin ông hãy thề đi... Ồ, không, không thể như thế được... Tôi không thể tin được... Ông chỉ định chế giễu tôi thôi...”
Don Luis đáp: “Tôi sẽ nói với anh, cũng như nói với tên khốn này. Hai người nghĩ tôi có thể từ bỏ nhiệm vụ của mình trước khi hoàn thành được sao? Anh hiểu về tôi ít quá! Những gì tôi đã nhận làm, tôi chắc chắn sẽ làm, Đại úy ạ. Đó đã là một thói quen của tôi và là một thói quen tốt. Vì thế, tôi luôn gìn giữ thói quen này. Nhìn đây nhé!”
Anh ta ngừng lời và tiến về một góc phòng. Đối diện tấm màn che cánh cửa Patrice đã bước ra ban nãy có một tấm màn thứ hai, che khuất một cánh cửa khác. Don Luis kéo màn lên, và mở cửa ra.
“Không, không, cô ấy không có ở đó đâu.” Patrice Belval nói, giọng khản đặc, gần như không nghe được anh nói gì. “Tôi không dám tin. Sẽ chỉ là một nỗi thất vọng to lớn mà thôi. Hãy thề với tôi...”
“Tôi chẳng thề thốt gì đâu, Đại úy ạ. Anh chỉ việc mở to mắt ra thôi. Chúa ơi, bộ dạng của một sĩ quan Pháp là thế này đấy à? Sao mặt anh trắng bệch ra thế? Nhưng đúng đấy, là cô ấy đấy! Mẹ Coralie bé nhỏ của anh đấy. Nhìn mà xem, cô ấy đang say ngủ trên giường, có hai y tá chăm sóc. Không có gì у nguy hiểm nữa; cô ấy không bị thương, chỉ sốt nhẹ và rất mệt thôi. Tội nghiệp Mẹ Coralie bé bỏng! Tôi chưa thấy cô ấy kiệt sức và hoảng sợ đến thế bao giờ.”
Patrice đã tiến tới, lòng ngập tràn vui sướng. Don Luis ngăn anh lại.
“Thế này là được rồi, Đại úy ạ. Đừng vào đó vội. Tôi mang cô ấy đến đây chứ không đưa về nhà là vì tôi thấy cần phải cho cô ấy thay đổi môi trường và thay đổi không khí, điều đó rất cần thiết. Chớ làm cô ấy xúc động mạnh. Cô ấy đã phải chịu đựng quá nhiều rồi. Anh vào đó luôn bây giờ khéo lại hỏng việc hết đấy.”
“Ông nói đúng.” Patrice nói. “Nhưng ông có chắc...”
“Có chắc cô ấy vẫn còn sống không ấy hả?” Don Luis bật cười. “Cô ấy vẫn còn sống, y như anh và tôi đây này. Thậm chí, cô ấy đã sẵn sàng mang lại cho anh niềm hạnh phúc anh xứng đáng được hưởng, cũng như đổi tên thành bà Patrice Belval nữa cơ. Anh chỉ phải kiên nhẫn một chút thôi, Đại úy ạ. Nhưng vẫn còn một trở ngại cần vượt qua đấy, Đại úy, đừng quên rằng... cô ấy đã lấy chồng!”
Don Luis nhẹ nhàng đóng cửa và đưa Patrice lại chỗ Essarès Bey.
“Trở ngại đó ở đằng kia kìa, Đại úy. Anh đã quyết chưa? Giữa Coralie và anh vẫn còn tên khốn này đó. Anh tính sao?”
Essarès thậm chí chẳng buồn nhìn vào căn phòng bên cạnh lấy một lần, như thể lão biết rõ những lời Don Luis Perenna nói là chẳng thể nghi ngờ gì được. Lão rúm ró, run rẩy ngồi trên ghế, hoàn toàn yếu ớt và bất lực.
“Nhìn lão có vẻ không được thoải mái lắm nhỉ?” Don Luis hỏi. “Lão lo lắng điều gì thế? Có lẽ lão sợ chăng? Mà sợ gì thế? Ta xin hứa, bọn ta sẽ không làm gì nếu không có sự đồng thuận của cả ba bên và cho đến khi cả ba đều thống nhất với nhau. Nghe vậy, lão đã phấn chấn hơn chưa? Chúng ta sẽ là quan tòa xét xử lão, cả ba chúng ta, ngay bây giờ. Đại úy Belval, Don Luis Perenna và già Siméon lập thành một tòa án. Phiên xử bắt đầu. Có ai muốn lên tiếng bào chữa cho bị cáo Essarès Bey tại tòa không? Không có ai. Bị cáo Essarès Bey bị tuyên tử hình. Không có tình tiết giảm nhẹ. Không có kháng nghị giám đốc thẩm. Không được ân xá. Không được hưởng án treo. Tử hình ngay lập tức. Đã tuyên!”
Don Luis vỗ vai Essarès và nói: “Lão thấy đấy, rất nhanh gọn. Tất cả đều nhất trí, đúng không? Đây là một phán quyết thỏa đáng và khiến tất cả mọi người hài lòng. Giờ chỉ còn cách thi hành án nữa thôi! Ý lão thế nào? Một phát súng nhé? Thế được đấy. Vừa sạch sẽ, vừa nhanh gọn. Đại úy Belval, phần hành quyết xin nhường cho anh. Tử tù đã vào vị trí, súng đã lên đạn. Của anh đây!”
Patrice vẫn không nhúc nhích. Anh trừng trừng nhìn gã khốn bẩn thỉu đã gây ra cho mình bao nỗi thống khổ tột cùng. Lửa hận bừng bừng dữ dội trong lòng anh. Dẫu vậy, anh chỉ đáp: “Tôi sẽ không giết người này.”
“Tôi tán thành, Đại úy ạ. Sự đắn đo này của anh đã khiến anh trở nên đáng trọng. Không, anh không có quyền giết người này, kẻ anh biết là chồng của người phụ nữ mình yêu. Loại bỏ trở ngại này không phải việc của anh. Hơn nữa, anh ghê tởm việc tước đoạt mạng sống của người khác. Tôi cũng vậy. Tên súc sinh này quá bẩn thỉu. Vậy nên, lão già ạ, không còn ai ở đây ngoài lão để giúp bọn ta thoát khỏi tình huống tế nhị này nữa.”
Don Luis ngừng lời một lúc rồi cúi xuống Essarès. Lão đê tiện đó có nghe thấy không? Mà lão có còn sống hay không? Trông lão cứ như đã lả đi và không còn biết gì nữa.
Don Luis lay mạnh vai Essarès. Lão rên rỉ: “Vàng... những túi vàng…”
“Ái chà, lão nghĩ đến những thứ đó ư, lão già khốn kiếp này? Giờ này lão vẫn còn quan tâm đến việc ấy cơ à?”
Don Luis phá lên cười. “Được rồi! Ta quên mất không nói với lão. Lão vẫn còn hứng thú với mấy túi vàng thế cơ à? Nghe nhé, những túi vàng đã nằm trong túi ta... Túi ta chứa được tới một nghìn tám túi vàng đấy!”
Lão già phản đối: “Chỗ cất giấu, làm sao ngươi...”
“Chỗ cất giấu của lão ấy à? Đối với ta, nó chẳng hề tồn tại. Ta không cần phải chứng minh với lão nữa, phải không? Vì Coralie đã ở đây rồi mà. Coralie bị chôn cùng những túi vàng, do đó, lão có thể rút ra kết luận được rồi chứ? Lão mất hết cả rồi. Người phụ nữ lão thèm muốn giờ đã tự do, tệ hơn nữa - với lão thôi - cô ấy tự do bên cạnh người đàn ông mà cô ấy yêu và sẽ không bao giờ rời xa. Đã thế, kho báu của lão cũng bị khám phá rồi. Thế là hết sạch, nhỉ? Chúng ta thống nhất với nhau cả rồi phải không? Đây, món đồ chơi này sẽ giải thoát cho lão.”
Don Luis đưa cho lão khẩu súng lục. Essarès cầm lấy khẩu súng như một cỗ máy vô hồn rồi chĩa về phía Don Luis; nhưng cánh tay của lão không còn chút sức lực nào nữa, lão thống tay xuống.
“Ôi trời!” Don Luis nói. “Lương tâm của lão cuối cùng cũng trỗi dậy rồi ư? Cánh tay của lão cũng không phản lại ta. Hay lắm! Chúng ta đều hiểu nhau cả mà; và hành động lão chuẩn bị làm sẽ chuộc lại phần nào cuộc đời tội lỗi của lão đấy, lão khốn ạ. Khi tia hy vọng cuối cùng đã tắt, chẳng còn lại gì nữa ngoài cái chết đâu. Đó là lối thoát duy nhất.”
Anh ta bước tới, cầm lấy tay Essarès, uốn những ngón tay run rẩy của lão quanh báng súng, ép lão chĩa thẳng nòng súng vào mặt lão.
“Nào!” Don Luis nói. “Chỉ cần gan dạ lên một chút thôi! Những gì lão hạ quyết tâm làm là đúng đắn lắm đấy. Đại úy Belval và ta đều không muốn tự làm xấu mặt mình khi giết lão, tự lão quyết làm việc ấy. Bọn ta xúc động lắm, và chân thành khen ngợi lão. Ta vẫn thường nói với Patrice rằng: Essarès chỉ là một lão già rác rưởi nhưng đến lúc chết, lão sẽ chết như một người hùng, với nụ cười nở trên môi và hoa cài trên khuyết áo. Vẫn còn chút dùng dằng nhưng sắp đến đích rồi. Một lần nữa, xin ngợi khen lão. Cách giải quyết của lão thật sự rất khôn ngoan. Lão đã nhận thức được rằng cõi đất này không còn chỗ cho mình nữa, rằng mình cản trở Patrice và Coralie quá nhiều... Phải, một ông chồng bao giờ cũng là một trở ngại... Lại còn luật pháp, lề lối các thứ nữa... Thế là lão rút lui. Quá dũng cảm! Lão đúng là một quý ông đích thực! Lão đúng đắn lắm đấy! Chẳng còn tình yêu, cũng chẳng còn vàng! Chẳng còn vàng nữa, Essarès ạ! Những đồng vàng đẹp đẽ, sáng loáng mà lão thèm khát, những đồng vàng đảm bảo cho lão một cuộc sống xa hoa giàu có ấy giờ đã biến mất hết rồi! Tốt nhất là biến mất hết đi, đúng không?”
Essarès yếu ớt kháng cự. Lão thấy bất lực, hay lão thực sự hiểu rằng những gì Don Luis nói đều đúng và đời lão chẳng còn đáng sống nữa? Súng đã nâng lên tới trán lão, nòng súng chạm vào thái dương lão.
Cái lạnh tỏa ra từ họng súng thép làm Essarès rùng mình. Lão rên rỉ: “Xin tha mạng!”
“Ôi, không... không!” Don Luis nói. “Lão không được xin tha mạng. Ta cũng không giúp lão đâu. À, nếu như lão không giết Ya-Bon tội nghiệp của ta, chắc chúng ta vẫn có thể ngồi lại với nhau và tìm ra cách giải quyết khác đấy. Nhưng nói thật nhé, lão làm ta thấy lão chả có gì đáng thương hết. Lão muốn chết và điều đó rất đúng. Ta không cản lão đâu. Vả lại, hộ chiếu của lão đã xong rồi, vé cũng đã nằm trong túi. Không quay đầu lại được nữa đâu. Bọn họ đang chờ lão ở dưới đó đấy. Và, lão cũng biết đấy, xuống dưới đó không sợ buồn đâu. Lão đã xem tranh vẽ cảnh hỏa ngục bao giờ chưa nhỉ? Ai ai cũng có một tảng đá khổng lồ đặt trên mộ; và ai ai cũng phải nâng tảng đá kia lên, rồi dùng lưng để đỡ tảng đá đó, hòng thoát được ngọn lửa thiêu đốt bùng lên bên dưới. Huyệt mộ lúc đó trở thành một bồn tắm đầy lửa. Đó, lão thấy chưa, dưới ấy có bao nhiêu trò vui thế còn gì? Chà, huyệt mộ của lão đã dọn sẵn rồi đó. Bồn tắm của ngài đã sẵn sàng rồi, thưa ngài!”
Từ từ và kiên nhẫn, anh ta đã cho được ngón tay của Essarès vào cò súng. Lão phó mặc cho anh ta. Lúc này, lão chỉ còn là một cái vỏ không còn sinh khí. Cái chết đã ập lên người lão.
“Chú ý nhé!” Don Luis nói khẽ. “Lão sắp được tự do tuyệt đối rồi. Nếu thấy cần, lão cứ việc bóp cò. Đó không phải là việc của ta. Ta không muốn dính dáng đến lão, dù với bất cứ giá nào. Ta ở đây không phải để ép lão tự sát mà là để khuyên và giúp lão thôi.”
Đúng thật, anh ta đã rút ngón tay trỏ của mình ra khỏi khẩu súng và chỉ còn đỡ lấy cánh tay Essarès. Nhưng anh ta đã truyền vào Essarès toàn bộ sức mạnh ý chí phi thường của mình: ý chí tìm đến sự diệt vong, ý chí tìm kiếm sự hủy diệt, một ý chí mạnh mẽ tới mức Essarès không tài nào cưỡng lại được.
Từng giây đồng hồ trôi qua, cái chết lại tiến sâu hơn vào túi thịt mềm oặt kia, nó phá vỡ mọi bản năng, che mờ mọi suy nghĩ và mang tới một niềm khao khát, một nỗi thèm thuồng được nghỉ ngơi và ngừng mọi hoạt động.
“Lão thấy dễ dàng chưa kìa! Con say làm đầu óc lão chếnh choáng. Cảm giác đó hấp dẫn lắm đúng không? Ôi chao, thoát hết nợ đời! Không còn sống nữa! Không còn phải chịu đau đớn nữa! Không phải nghĩ đến số vàng không còn là của mình và sẽ chẳng bao giờ có lại được nữa! Không phải nghĩ đến người phụ nữ nay đã thuộc về người khác, đến cách nàng dâng đôi môi và trao thân gửi phận mình cho người đó với một tình yêu nồng cháy và niềm say mê mà nàng chưa bao giờ dành cho lão. Lão chẳng thể nào sống nổi với ý nghĩ ấy, phải không? Lão không tài nào chịu được khi nghĩ tới niềm hạnh phúc vĩnh cửu của đôi tình nhân ấy, đúng không? Không... chắc chắn là không! Vậy thì...”
Từ từ, từng chút một, Essarès đã suy sụp hoàn toàn. Lão đang phải đối mặt với một sức mạnh to lớn, dữ dội, một sức mạnh của tự nhiên, đầy quyền năng như định mệnh mà con người buộc phải tuân theo. Đầu óc lão quay cuồng. Lão rơi xuống vực thẳm.
“Nào, đừng quên rằng dù sao lão cũng đã chết từ lâu. Lão nhớ không? Người ta đã tổ chức tang lễ cho Essarès Bey và đã chôn cất cho lão mồ yên mả đẹp rồi, ông bạn thân mến ạ! Bây giờ, nếu lão xuất hiện trở lại trên đời, lão không thoát khỏi tay cảnh sát được đâu. Và tất nhiên, ta sẽ có mặt để báo cho họ biết, nếu cần. Thế cũng đồng nghĩa với nhà lao và đoạn đầu đài đấy. Ông bạn tội nghiệp ạ, đoạn đầu đài, bình minh băng giá, máy chém...”
Thế là hết. Essarès chìm sâu xuống vực thẳm. Mọi thứ quay cuồng xung quanh lão. Ý chí của Don Luis đã thắng, đã xâm nhập vào đầu óc lão và hủy diệt toàn bộ ý chí của lão.
Có một khoảnh khắc, lão quay về phía Patrice như nài nỉ, cố cầu xin lòng thương hại của Patrice. Patrice vẫn giữ thái độ lạnh lùng, kiên định. Anh đứng yên, khoanh tay nhìn, ánh mắt chẳng có chút xót thương nào với kẻ đã sát hại cha mình. Hình phạt dành cho lão rất thích đáng. Số phận sẽ định đoạt tất cả. Patrice không can thiệp.
“Thôi, cứ làm đi... Không sao đâu!” Don Luis lại nói. “Chỉ là một cuộc yên giấc nghìn thu thôi mà! Tuyệt lắm đấy! Quên hết mọi thứ đi! Dừng hết mọi cuộc chiến đi!... Nghĩ đến số vàng mà lão đã mất... Ba trăm triệu franc vàng đã tan thành bọt nước... Và Coralie. Cả người mẹ lẫn cô con gái, lão đều không chiếm được ai hết. Nếu vậy, cuộc đời khác gì một cú lừa đâu. Lão nên tự giải thoát thì hơn. Nào, cố lên, chỉ cần cố một chút thôi, chỉ cần làm một động tác nhỏ thôi...”
Lão ti tiện ấy cuối cùng cũng thực hiện động tác nhỏ mà Don Luis nói. Hoàn toàn vô thức, Essarès bóp cò. Tiếng súng vang lên khô khốc. Lão ngả người về phía trước và đổ sụp xuống nền nhà.
Don Luis nhảy tránh sang một bên để máu của Essarès không bắn vào người. Anh ta càu nhàu: “Úi chà! Máu của những tên khốn nạn thế này dây vào người sẽ xúi quẩy lắm đấy. Nhưng, lạy Chúa tôi! Sao lại có kẻ khốn nạn và độc ác đến thế này chứ! Tôi tin rằng mình vừa làm được một việc tốt, và vụ tự sát của lão sẽ giúp tôi có được một chỗ trên thiên đường. Ồ, tôi không đòi hỏi gì quá đáng đâu... Một chỗ be bé trong bóng râm là được rồi. Tôi xứng đáng mà, phải không? Anh thấy thế nào, Đại úy?”