Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5643 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 6
không cần

❊ ❊ ❊

Trong biệt thự, một người phụ nữ mặc đồng phục đi về phía Vương Tư Kỳ.

Bà ấy là quản gia ở đây, khoảng bốn mươi tuổi, đã phục vụ cho nhà họ Vương mấy chục năm.

Bà ấy đã chứng kiến đám người Vương Tư Kỳ lớn lên.

"Cô chủ, cô về rồi. Vào nhanh đi. Bây giờ tôi sẽ cho người đi làm bữa trưa."

“Không cần, dì Lam, tôi và em trai đã ăn rồi. Trước tiên dọn dẹp một căn phòng rồi bố trí cho tốt nhé.”

"Ông trời mở mắt, cuối cùng cậu chủ đã an toàn trở về, bây giờ tôi sẽ bố trí phòng."

Dì Lam dịu dàng nhìn Tiểu Kha, quay người mở cửa, sắp xếp người hầu dọn dẹp phòng.

Trong phòng khách có không gian rộng rãi, lối trang trí nhẹ nhàng, trang nhã rất phù hợp với thẩm mỹ của công chúng.

Tất cả các loại thiết bị gia dụng đều đầy đủ nhưng không ảnh hưởng đến độ sạch sẽ và vẻ đẹp tổng thể.

Vương Tư Kỳ ngồi xổm xuống, ôm mặt em trai, nhẹ nhàng nói với cậu: "Chị phải đi làm việc, em trai ở nhà chơi một lát nhé. Chị sẽ cho người ở cùng em, có chuyện gì thì bảo cô ấy nói với chị nhé."

Vương Tư Kỳ vẫy tay, bảo một nữ giúp việc trẻ đưa Tiểu Kha xuống tầng dưới chơi.

Cô ấy phải bận giải quyết kế hoạch phát triển của tập đoàn Vương thị ở khu Tân An.

Sau khi chị bảy lên lầu, Tiểu Kha và Tiểu Hắc bắt đầu khám phá ngôi nhà mới có chút xa lạ này.

Người giúp việc ở một bên cũng đi theo, bắt đầu giới thiệu cách bố trí trong nhà, như khu vui chơi giải trí ở đâu, phòng tiếp khách ở đâu, phòng ốc như thế nào...

Tiểu Hắc ở trong lòng cậu rất thông minh, ngoan ngoãn nằm ở trong ngực Tiểu Kha.

Khi bước tới chiếc TV lớn, Tiểu Kha dừng lại.

Trước đây cậu đã từng nhìn thấy thứ này qua tủ kính, một chiếc TV thông minh dài một mét có giá sáu ngàn tệ.

Chiếc TV trong nhà được treo trong một cái rãnh trên tường, lớn gấp bốn, năm lần bất kỳ chiếc TV nào cậu từng thấy trước đây.

Tiểu Kha ước tính sơ bộ có lẽ chiếc TV này có giá hai mươi ngàn nhân dân tệ, nhưng trên thực tế, chiếc TV thương hiệu HS mới này được bán với giá một trăm hai mươi ngàn tệ.

“Cậu chủ nhỏ, cậu có muốn xem TV không?” Nữ giúp việc thăm dò hỏi.

Tiểu Kha gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế sô pha gần đó, đặt Tiểu Hắc xuống đất, để nó tùy ý đi loanh quanh.

Nữ giúp việc bật TV lên, mở ra hàng nghìn bộ phim hoạt hình để Tiểu Kha lựa chọn.

Sau một hồi do dự, Tiểu Kha chọn Sói vui vẻ và Cừu xám, xem vô cùng thích thú.

Nữ giúp việc bưng đĩa trái cây và các loại đồ uống đến trước mặt Tiểu Kha.

Phải nói là xem TV lớn thực sự rất thoải mái, Tiểu Kha đã bị nó mê hoặc rồi, thỉnh thoảng ăn một miếng dâu tây.

Bên kia, Tiểu Hắc đi khắp phòng, ngửi ngửi chỗ này chỗ kia.

Cửa không khóa mà hơi hé mở, Tiểu Hắc kéo hai cái rồi chui ra ngoài.

Gâu gâu!

Tiểu Hắc chạy loạn trong sân, lăn vài vòng trên cỏ rồi chạy ra bên ngoài trang viên.

Ngay sau đó truyền đến tiếng kêu giận dữ từ bên ngoài trang viên.

“Con chó hoang nhỏ này từ đâu tới vậy?”

Người đàn ông đang quét sàn nhìn Tiểu Hắc đang đào bới trong góc với ánh mắt chán ghét.

Chú chó con này bất ngờ xuất hiện và đào một cái lỗ trên bãi cỏ, làm mất đi một mảnh cỏ, trông rất khó coi.

Người đàn ông tức giận chạy đến bắt Tiểu Hắc, nhưng Tiểu Hắc dù chân ngắn song một khi đã chạy thì đến đàn ông trưởng thành cũng không thể đuổi kịp.

"Con chó chết tiệt, ông đây mà bắt được mày thì sẽ lột da của mày ra!"

Sau một hồi rượt đuổi, Tiểu Hắc bị người đàn ông dồn vào chân tường, bất đắc dĩ bị bắt lại.

"Chạy đi, chân mày ngắn nhưng chạy rất giỏi nha, sao mày không chạy nữa?"

Người đàn ông thở hổn hển, nắm lấy chân Tiểu Hắc và đi về phía cửa trang viên.

Anh ta nhất phải ném con súc sinh này đi thật xa, người đàn ông nghĩ thầm.

Một lát nữa phải tìm xem có phải có chỗ nào có lỗ hổng hay không mà để con chó con này lẻn vào trang viên.

Đến gần cửa, người đàn ông nhìn thấy dì Lam.

Lúc này dì Lam đang chỉ đạo mọi người di chuyển những thùng đồ ở cổng, trong đó có búp bê, đồ chơi, đồ dùng cho trẻ em.

"Chào dì Lam."

Dì Lam quay lại nhìn người đàn ông đang ôm chó rồi trả lời.

"Chuyện gì vậy Tiểu Lưu? Trông nhếch nhác thế, bị ngã à?"

"Không phải do có chó hoang chui vào trong trang viên sao? Tôi sẽ đưa nó ra ngoài, kẻo quấy rầy nhã hứng của cô chủ."

Tiểu Lưu cười gượng mấy tiếng. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. TruyenHD

2. TruyenHD

3. TruyenHD

4. TruyenHD

=====================================

"Ừ, có lòng rồi."

Ngay lúc dì Lam quay lại thì chợt nghĩ đến điều gì đó, vội vàng ngăn cản Tiểu Lưu đang chuẩn bị rời khỏi trang viên.

"Con… con chó này không phải của cậu chủ nhỏ sao? Cậu bắt lại làm gì?"

Tiểu Lưu sửng sốt.

Anh ta cũng nghe nói cậu chủ nhỏ mất tích đã lâu hôm nay đã trở lại, cô chủ rất quan tâm đến cậu.

Để ăn mừng sự kiện này, mỗi người trong trang viên đều được phát cho một phong bì đỏ trị giá năm trăm nhân dân tệ.

Nhưng anh ta không nghe nói cậu chủ nhỏ còn mang về một con chó con nha!

Dì Lam bước tới ôm Tiểu Hắc lại, nhẹ nhàng vỗ đầu con chó.

“Cậu xem cậu đi, muốn ném nó đi à? Tôi thấy cậu cũng muốn bị ném ra ngoài đúng không? Nếu cậu chủ nhỏ tức giận, bên trên trách tội xuống, cậu gánh nổi trách nhiệm này không?"

Trên trán Tiểu Lưu toát mồ hôi lạnh, suýt nữa thì mất việc rồi.

Phải biết rằng, cho dù có quét sàn trong nhà họ Vương, tiền lương hàng tháng cũng có thể lên tới hơn mười ngàn tệ.

Không biết có bao nhiêu người đang muốn tranh giành công việc này đâu.

Tiểu Lưu vội vàng cúi đầu nhận lỗi với dì Lam, đồng thời vội vàng giải thích rằng mình không biết chuyện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »