Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5480 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 27
khán giả ở phía dưới đã hỗn loạn

❊ ❊ ❊

Không ngờ miếng ngọc cắt ra lại khiến chủ tiệm ngọc kinh ngạc, dường như ông ta đã bị miếng ngọc này hấp dẫn.

“Giá cao nhất là hai triệu, người bán có bán ra hay không.”

“Bán.”

Viên đá thô thứ năm là Băng Chủng Dương Chi Ngọc, được bán ra với giá 2 triệu 800 ngàn.

Viên đá thô thứ sáu hóa ra là Hoàng Ngọc thuần chủng, bán ra với giá 1 triệu 530 ngàn.

Viên thứ bảy và thứ tám được bán với giá chín trăm ngàn.

Tất cả mọi người đều bối rối, đây không phải là đánh bạc mà đây rõ ràng là phát sóng trực tiếp về việc mở hộp ngọc!

Mỗi một khối nguyên thạch đều được bán với giá cao, ai nấy đều đổ mồ hôi lạnh.

Vẫn còn bốn viên đá thô cuối cùng chưa được cắt ra.

Lão sư phụ đã chết lặng, đây là lần đầu tiên ông ấy gặp phải chuyện kỳ quái như vậy.

Khối nguyên thạch thứ chín lại cắt ra Dương Chi Ngọc, chỉ là viên này lớn hơn viên trước một chút.

Cửa hàng ngọc được mua với giá ba triệu nhưng Tiểu Kha lại không tính toán giá cả.

Cậu tới đây không phải để kiếm tiền mà là để tìm ngọc thạch cực phẩm chế tạo linh khí.

Tiểu Kha chờ mong nhìn ba viên nguyên thạch còn lại.

Thợ cả vận chuyển máy móc lại và cắt một viên đá thô.

Mọi người đều sợ hãi muốn tăng huyết áp.

“Con mẹ nó, đây là loại ngọc gì vậy?"

“Sao tôi chưa từng thấy loại ngọc này nhỉ?”

“Ngọc mà cũng trong suốt nữa sao?”

Chân của người giám định cảm thấy yếu ớt, cực phẩm Thủy Tinh Chủng Phỉ Thúy có kích thước to bằng khuôn mặt.

Xong đời rồi, nếu không sàng lọc ra loại ngọc này thì ông chủ nhất định sẽ sa thải mình mất.

Rất nhiều giám định viên đồng loạt kêu rên, đừng chơi đùa thế này nữa.

Nhân viên lên sân khấu.

“Cực phẩm Thủy Tinh Chủng Phỉ Thúy, bắt đầu ra giá!”

“Tám triệu! Tập đoàn Kiến Công tôi muốn có nó!”

Một ông chủ đầu trọc ăn mặc bảnh bao lên tiếng.

“Chín triệu, xin các vị nể mặt tập đoàn Phong Tuấn tôi.”

“10 triệu, đấu giá thì không nể mặt mũi ai hết, từ trước đến nay đều là ai ra giá cao thì sẽ thắng.”

Cửa hàng ngọc thạch cũng không dám xen vào việc đấu giá của mấy ông lớn này.

“10 triệu 200, tập đoàn Khánh Dương tôi sẽ tặng cho gia chủ Âu Dương, xin các vị nghĩ lại.”

“Hừ, một con chó của nhà Âu Dương mà thôi, Lý thị chúng tôi ra giá 13 triệu.

Trái tim của người xem run rẩy trước mỗi lần tăng giá, toàn bộ lầu bảy bị vây chật như nêm cối.

Cuối cùng, nguyên thạch được nhà họ Lý mua lại với giá cao mười lăm triệu.

Còn lại hai viên đá thô cuối cùng.

Tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được bầu không khí căng thẳng ở đây, ngay cả người qua đường không biết tên cũng cảm nhận được cảm giác áp bách.

Một viên đá thô khác được cắt ra, tất cả mọi người đều cảm thấy viên ngọc trước mặt thật kỳ lạ.

“Đây là ngọc lam thủy à, sao lại cắt ra rác rưởi thế.”

“Sao ngọc lam thủy lại vô dụng được, khối này cũng phải mấy chục ngàn, anh giống như là nhìn thấy quá nhiều người đẹp nên cảm thấy người bình thường đều không đẹp vậy.”

Hai tay Vương Tư Kỳ nắm chặt tay vịn ghế, đây không phải là ngọc Lam Thủy!

Mấy chuyên gia nhiều kinh nghiệm dường như phát hiện ra cái gì đó nên vội vàng chạy tới xem xét.

"Hả? Những lão già này đang làm gì vậy? Một khối ngọc lam thủy có gì hay à.”

Bên cạnh có người lên tiếng, âm thanh cũng không nhỏ lắm.

Một vị giám định sư đức cao vọng trọng xoay người rống lên.

“Câm miệng, đồ nhà quê, đây đâu phải ngọc lam thủy!”

Mọi người lại cẩn thận quan sát nguyên thạch, còn có người lấy hình ảnh trên mạng ra so sánh.

“Hình như là không giống thật.”

“Sao tôi lại cảm thấy viên ngọc này ấm hơn và mềm hơn nhiều so với ngọc lam thủy nhỉ?”

"Đúng vậy, hơn nữa ngọc bích không chỉ tinh xảo, mà bên trong còn có chút ánh sáng tím, thật thần kỳ.”

“Quả thật rất có linh tính.”

Sau một hồi thảo luận, các nhân viên đã lên sân khấu.

“Khụ khụ... Đế Vương Lam Quang Ngọc to bằng nắm tay, bắt đầu ra giá.”

“Ông trời ơi, mau gọi xe cứu thương đi, tôi đau tim quá.”

"Trời ạ, tôi lại có thể nhìn thấy Đế Vương Lam Quang Ngọc, đời này sống thật đáng giá.”

“Nghe nói khối ngọc bội Vương gia mua cho con trai duy nhất được làm từ Đế Vương Lam Quang Ngọc, nhỏ hơn mười lần và được bán đấu giá một trăm triệu.”

“Nói vậy thì, một tỷ!!”

Tất cả mọi người đều bối rối.

“Mau mau mau, thông báo cho chủ nhà nhà họ Lý, chuẩn bị kinh phí đi.”

"Mau liên lạc với gia chủ Âu Dương, nói một tảng đá lớn Đế Vương Lam Quang Ngọc đã xuất hiện.”

“Thông báo cho gia tộc, chỉ cần chúng ta có thể mua được với giá rẻ và bán đấu giá thì chúng ta có thể dễ dàng kiếm được hàng trăm triệu rồi.”

Khán giả ở phía dưới đã hỗn loạn.

Còn có người muốn xông lên sân khấu tranh mua, một tỷ bày ở trước mặt, ai mà không điên cuồng được cơ chứ?

Tiểu Kha lạnh lùng nhìn chăm chú mọi người, chỉ cần ai dám tới gần, cậu chắc chắn sẽ không nhẹ tay.

Vương Tư Kỳ đứng lên, chỉ cần có tình huống bất ngờ cô ấy nhất định sẽ bảo vệ em trai mình thật tốt.

Chờ an ninh duy trì tốt trật tự, mọi người lại bắt đầu một đợt chiến đấu mới.

“Ba trăm triệu!”

“Người ra giá chính là em trai ruột của người đứng đầu nhà họ Lý, cũng là người đứng thứ hai của nhà họ Lý.

“Ba trăm năm mươi triệu!”

Lần này người ra giá chính là con trai cả của nhà họ Âu Dương, Âu Dương Tu.

"Mọi người cũng đừng lề mề ở đây nữa, mọi người đều biết giá trị của khối ngọc này, tôi ra giá bảy trăm triệu!"

Nhà họ Cao, tổng giám đốc tập đoàn Cao thị Cao Gia Tuấn lạnh nhạt mở miệng.

Anh nhất định phải có được viên ngọc này!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »