Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5654 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 4
chị là chị gái của em!

❊ ❊ ❊

Trong đám đông, Tiểu Kha co quắp bất an nhìn xung quanh, tay ôm chặt Tiểu Hắc.

"Chú quân nhân, cháu có thể đi được chưa? Cháu còn có việc phải làm."

Tiểu Kha yếu ớt nói, vô tội nhìn mấy chú quân nhân gần đó.

"Cậu chủ nhỏ, bây giờ cậu chưa thể rời đi, người nhà cậu sắp tới đón cậu rồi.

"Nhưng mà Tiểu Kha không có người nhà, ông nội của cháu đã qua đời rồi mà."

Tiểu Kha cảm thấy khó hiểu, hình như họ nhận nhầm người rồi, cậu bé làm gì còn có người nhà.

Rù rù...

Có tiếng gầm rú của những chiếc xe thể thao truyền đến, mấy chiếc. Cullinan và một chiếc Maserati tạo thành hàng đi tới.

Hai người quân nhân đi đến mở cửa xe, cung kính gọi cô Vương.

Một nhóm vệ sĩ mặc đồ đen từ dãy xe Cullinan ở phía sau bước xuống, đầy lực uy hϊếp.

Tiểu Kha tò mò nhòn những cửa xe đang mở, trái tim nhỏ bé đập thình thịch.

Một người phụ nữ bước xuống, xuất hiện trước là một đôi chân dài.

Bộ đồng phục màu đen khiến cô ấy đầy bí ẩn và quyến rũ.

Với chiều cao một mét bảy, đi đôi giày cao gót thiết kế riêng, trông cô ấy càng thon thả hơn. Khuôn mặt xinh đẹp cho dù không trang điểm cũng có thể

quyến rũ cả một đám đàn ông.

Vương Tư Kỳ nhìn chăm chú vào Tiểu Kha, chân đi giày cao gót đến gần cậu bé.

"Chị gái này thật xinh đẹp!"

Đây là chị gái xinh đẹp nhất mà Tiểu Kha từng nhìn thấy, hơn nữa hình như rất giàu có.

Khoảnh cách chỉ có mười mấy bước, Vương Tư Kỳ đã đi tới trước mặt Tiểu Kha.

Trong đôi mắt cô ấy đầy vẻ dịu dàng và đau lòng. Gầy gò, đáng thương, bẩn thỉu...

Đây là lần đầu tiên Vương Tư Kỳ gặp em trai, cô ấy có thể tưởng tượng được dáng vẻ em trai ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.

Trái tim như thể bị kim đâm, mũi chua xót, khó chịu.

Gia đình đã đau khổ tìm kiếm em trai nhiều năm, hôm nay cuối cùng đã tìm được rồi.

"Tiểu Kha ngoan, mau đến đây với chị nào."

Vương Tư Kỳ ngồi xổm xuống, cố nở một nụ cười, đôi mắt xinh đẹp đong đầy hơi nước.

“Em... em không có chị, em không biết chị, chị nhận nhầm người rồi, thật sự xin lỗi."

Tiểu Kha lùi lại một bước, cậu bé thật sự không biết chị gái xinh đẹp trước mặt này. Hơn nữa, chị ấy còn giàu có như vậy, chắc chắn sẽ ghét bỏ

cậu bé.

Người giàu có đều rất chán ghét cậu bé, ánh mắt nhìn Tiểu Kha lúc nào. cũng đều lạnh nhạt.

"Chị là chị gái của em, em tên là Vương Tiểu Kha, năm năm trước em ở bệnh viện bị người ta đổi đi, lúc cả nhà phát hiện thì đã quá muộn rồi."

"Miếng ngọc bội này là món quà cha mẹ đã tỉ mỉ làm ra cho em."

Vương Tư Kỳ lấy miếng ngọc bội mình mang theo ra, duõi tay đen lên cổ Tiểu Kha.

"Vương Tiểu Kha, Vương Tiểu Kha, em có người nhà, em còn có một người chị xinh đẹp?”

Tiểu Kha kinh ngạc không nói nên lời, cậu bé không ngờ ngày này lại tới nhanh như vậy.

Nhìn chị gái xinh đẹp quan tâm mình, cậu bé đã tin lời chị nói.

Sau đó, cậu bé lại ngượng ngùng, nhìn bản thân bẩn thỉu thế này, liệu chị có ghét Tiểu Kha không?

"Mọi người có thể lui trước đi." "Tiểu Liên, đến cửa hàng quần áo gần nhất."

Người xung quanh nhận được lệnh nhanh chóng giải tán, chẳng mấy chốc chỉ còn lại một vài người.

Vương Tư Kỳ đứng dậy muốn nắm tay em trai.

Lúc này mới phát hiện trong lòng em trai còn có một chú cún con bẩn thỉu.

"Tiểu Kha, đây là thú cưng của em à?" Tiểu Kha xoa đầu Tiểu Hắc, lắc đầu. "Đây là bạn của em, tên là Tiểu Hắc, nó ngoan lắm."

Khóe miệng Vương Tư Kỳ hơi nhếch lên, một con chó trắng tên là Tiểu Hắc, em trai đúng là có thiên phú đặt tên.

"Vậy đi cùng chị nhé, chị đưa em tới một nơi được không?” Tiểu Kha ngoan ngoãn gật đầu.

Chỉ là khi tới cạnh xe cậu bé lại ngượng ngùng xoắn xít, không dám lên xe.

Chiếc xe sang như vậy chắc là đắt lắm nhỉ, nếu cậu bé làm bẩn xe thì phải làm sao?

Hình như đoán được suy nghĩ của Tiểu Kha, Vương Tư Kỳ kéo Tiểu Kha lên xe.

"Em đừng sợ, chị sẽ không ghét bỏ em đâu, em chính là bảo bối nhỏ của chị”

Vương Tư Kỳ véo má Tiểu Kha, dịu dàng nói.

Tiểu Liên ngồi ở ghế lại khϊếp sợ, không phải tổng giám đốc Vương mắc chứng sạch sẽ sao?

Bình thường trong văn phòng tổng giám đốc có một ít bụi, cô ấy cũng bị mắng té tát.

Xe khởi động, một đoàn xe chạy băng băng trên đường phố Nhạn Bắc, đi qua nơi nào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.

"Wow, Cullinan kìa, một chiếc bảy triệu lận đấy!"

"Chiếc xe trong mơ của tôi, nhân vật lớn ngồi trong xe là ai vậy, bá đạo quá, thật ngưỡng mộ cô ấy."

"Một đám quê mùa, không nhìn thấy chiếc xe Maserati dẫn đầu hả? Toàn quốc chỉ có năm trăm chiếc, một chiếc có giá mấy chục triệu."

"Xem ra đây chính là tổng giám đốc xinh đẹp của nhà họ Vương, chắc chắn là vậy."

Hít, tất cả mọi người hít hà một hơi.

Trong xe, Tiểu Kha như đứng trong đống lửa, ngồi trong đống than, lần đầu tiên được gặp chị làm cậu bé luống cuống tay chân.

Mặc dù trong lòng rất vui, nhưng lại không biết phải nói gì. "Em trai, em có thể kể cho chị trước đây em sống như thế nào không?"

Tiểu Kha bắt đầu kể lại cuộc sống của mình với ông nội, sau đó cậu bé phải sống những ngày tháng lang thang.

Như thể một chiếc máy hát mở ra, cậu bé cũng bớt đề phòng, cười tủm tỉm kể lại những câu chuyện thú vị.

Ví dụ như, một ngày nọ, cậu bé gặp được một chú tốt bụng cho cậu bé ăn uống, còn tặng cho cậu bé một cây súng đồ chơi.

Có khi cậu bé gặp phải những nhân viên quản lý an ninh đang quản lý thành phố và bị họ đuổi đi...

Vương Tư Kỳ ngẫm lại, nhớ bây giờ em trai cũng chỉ mới năm tuổi chín tháng.

Những đứa trẻ tầm tuổi này đang được hưởng thụ thời thơ ấu vô tư hồn nhiên.

Vậy mà cậu bé đã hiểu chuyện như vậy, chịu nhiều gian khó như vậy. Sau khi phục hồi tinh thần, chiếc xe đã dừng lại bên đường. "Tổng giám đốc Vương, tới nơi rồi."

Đoàn người xuống xe và bước vào cửa hàng quần áo trước ánh mắt hâm mộ của nhiều người.

"Xin chào, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho cô?”

Nhân viên bán hàng có đôi mắt sắc ở một bên nhanh chóng đi tới, kính cẩn nhìn Vương Tư Kỳ.

Làm trong ngành bán hàng hơn mười năm, cô ta vừa nhìn đã biết Vương Tư Kỳ tuyệt đối không thiếu tiền.

Khí chất lạnh lùng này, cách ăn mặc này, quả thật là một con dê béo nạm vàng.

Nếu nắm chắc được cơ hội lần này, tiền thưởng cho quý này sẽ tăng lên rất nhiều.

"Tìm cho em trai tôi ít bộ quần áo trẻ em." Nhân viên nhìn Tiểu Kha ở bên cạnh với vẻ mặt quái dị.

Cậu bé bẩn thỉu, rách rưới này trông không giống em trai của kim chủ chút nào.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Cô không muốn làm hả?"

Giọng điệu của Vương Tư Kỳ có chút lạnh lùng, cô ấy rất chán ghét những nhân viên bán hàng trông mặt mà bắt hình dong.

"Đổi người cho tôi!"

Nhân viên bán hàng ở một bên ngây ra, khi phản ứng lại thì cô ta đã bị gạt bỏ sang một bên.

Một nhân viên bán hàng trẻ tuổi khác đã đến dẫn đường cho Vương Tư Kỳ.

Đoàn người đi đến khu vực quần áo trẻ em, cô gái vừa định giới thiệu mấy bộ quần áo đang thịnh hành thì đã bị Vương Tư Kỳ cắt ngang.

"Bộ này, bộ kia, và cả hai bộ này nữa, gói hết lại cho tôi." Cô gái sững sờ, khó tin nhìn Vương Tư Kỳ.

"Chị... Chị ơi."

Tiểu Kha kéo góc áo Vương Tư Kỳ, chớp mắt nói.

"Em không mặc hết nhiều quần áo như vậy đâu, Tiểu Kha chỉ cần một bộ là đủ rồi."

Vương Tư Kỳ âu yếm xoa đầu Tiểu Kha.

Cô ấy an ủi cậu bé rằng chị có rất nhiều tiền, có thể mua được mười nghìn bộ quần áo.

"Quẹt thẻ nhanh lên." "Vâng thưa cô."

Cô gái vui quá, đơn hàng này sẽ đưa thành tích của cô ấy từ dưới đáy lên hàng nhất, chỉ nghĩ thôi cũng thấy vui rồi.

Cô gái nhanh chóng nhận lấy thẻ ngân hàng và cẩn thận đóng gói các bộ quần áo lại.

"Thưa cô, hai mươi bộ quần áo, tổng cộng 32.730 tệ. Tôi sẽ mang lên xe cho cô."

Vương Tư Kỳ nhẹ nhàng gật đầu, dẫn Tiểu Kha ra khỏi cửa hàng quần áo.

"Chết tiệt, ba mươi ngàn, chỉ cần hoa hồng 10% thôi đã là ba nghìn, tức chết mất!"

Nhân viên tiêu thụ có đôi mắt sắc nhìn cô gái, răng hàm sau sắp bị cắn gấy.

Đơn hàng này vốn dĩ thuộc về cô ta. Trở lại xe, đoàn người đưa Tiểu Kha đi đến thành phố tắm rửa.

Vương Tư Kỳ ra lệnh cho vài vệ sĩ đưa em trai đi tắm nước nóng và cắt tỉa mái tóc rối bù của cậu bé.

Cô ấy ở trong phòng VỊP mở cuộc họp video với công ty.

Không lâu sau, có tiếng gõ cửa vang lên, Tiểu Liên vội vàng đi mở cửa, ra hiệu im lặng với người bên ngoài.

Ngoài cửa là Tiểu Kha và ba vệ sĩ.

Sau khi tắm rửa, cắt tóc và thay quần áo, Tiểu Kha như trở thành một người khác.

Làn da trắng nõn, khuôn mặt nhỏ nhắn bóng loáng, toát ra mùi thơm của sữa.

Kết hợp với bộ quần áo dễ thương và đôi mắt to long lanh, quả thật là rất đáng yêu.

Tiểu Kha biết đây là những thay đổi sau khi tu hành, độc tố và tạp chất trong cơ thể đều được linh khí cọ rửa.

Vì vậy, dung mạo ban đầu đã tăng lên, cơ thể cũng khỏe mạnh hơn nhiều. "Thật là một thay đổi lớn, hóa ra cậu chủ nhỏ đẹp trai như vậy nha." "Ba người làm sao vậy, sao lại đổ mồ hôi?"

Tiểu Liên khó hiểu nhìn chăm chằm mồ hôi trên mặt ba người, tắm rửa mà ra mồ hôi được luôn sao?

Ba người nhìn nhau, đồng thanh nói trong phòng tắm ngột ngạt quá. Trên thực tế là ba người họ sắp mệt chết vì tắm cho Tiểu Kha rồi. Thân hình nặng hơn hai mươi cân mà có nửa ký là bụi bẩn rồi.

Điều này khiến ba người rất mệt, mệt không thua gì chạy marathon. Người khác có ai hiểu, có ai từng thấy nửa cân ghét chưa?

Ba người đưa Tiểu Kha vào xong liền đi xuống lầu, bị thư ký của tổng giám đốc nhìn thấy bộ dạng xấu hổ này, thật sự quá mất mặt.

Lúc này đang là giữa trưa, Tiểu Kha nhảy nhót tiến vào phòng.

'Vương Tư Kỳ đang nghiêm túc họp chú ý đến em trai, khuôn mặt xinh đẹp lặng lẽ nở nụ cười.

Chủ nhiệm, các quản lý cấp cao trong cuộc họp video nhìn thấy đều sợ ngây người.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy tổng giám đốc lạnh lùng cười, thậm chí có người còn nghỉ ngờ tổng giám đốc Vương đang yêu.

"Cuộc họp hôm nay kết thúc sớm, sáng mai lại bàn về quy hoạch khu Tân An."

Cuộc họp video đã kết thúc, chỉ để lại các quản lý cấp cao trong phòng họp của tập đoàn Vương nhìn nhau.

Trong không khí lan tràn hơi thở xấu hổ...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »