Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5682 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 19
em trai ghét bỏ mình à?

❊ ❊ ❊

Điều này có nghĩa là đan dược lần này có chất lượng tốt hơn đan dược lần trước.

Tiểu Kha mệt mỏi thu hồi đan dược, thu dọn qua loa lò luyện đan rồi nằm xuống giường.

Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Tiểu Kha nuốt một viên Nạp Khí Đan rồi bắt đầu tu luyện.

Khi mở mắt ra lần nữa thì đã là ngày hôm sau.

"Hưm!"

Tiểu Kha duỗi người.

Sau một đêm tu luyện, Tiểu Kha cảm thấy thật sảng khoái.

Có lẽ là do ngày hôm qua luyện đan đã kiệt sức, sau một hồi tu luyện, khả năng phục hồi của cơ thể đã trở nên mạnh mẽ hơn.

Cậu rời giường đi rửa mặt.

Dì Lam còn chưa đến gọi dậy thì Tiểu Kha đã thu dọn xong rồi.

Vương Tư Kỳ như thường lệ đang uống trà ở tầng dưới, thấy em trai dậy sớm thì cũng không khỏi khen: "Em trai thật chịu khó, dậy sớm như vậy, ngoan lắm."

Vương Tư Kỳ véo má Tiểu Kha.

“Chị bảy, đừng nhéo mặt Tiểu Kha nữa, mặt càng ngày càng to rồi.”

Tiểu Kha tỏ vẻ đáng thương khiến Vương Tư Kỳ bật cười khúc khích.

"Được rồi được rồi, chị biết sai rồi."

Sau một hồi cười đùa, cả hai cùng ăn sáng.

Hôm nay Tiểu Kha không đi cùng chị gái đến công ty, câuj muốn nhanh chóng đạt tới Luyện Khí Trung Kỳ.

Đến lúc đó, với linh khí dự trữ của cậu có thể luyện chế ra Trú Nhan Đan rồi.

Nạp Khí Đan và Trú Nhan Đan đều là đan dược nhất phẩm.

Sự khác biệt là quá trình luyện chế Trú Nhan Đan khó khăn hơn, thuộc về loại đan dược cao cấp trong đan dược nhất phẩm.

Vương Tư Kỳ không biết suy nghĩ của Tiểu Kha, sau khi nói với dì Lam xong thì lên xe rời khỏi trang viên.

Tiểu Kha chạy bộ trong trang viên cả buổi sáng, dì Lam lúc đầu cũng đi theo cậu chủ, sợ cậu ngã.

Sau đó mới phát hiện ra cậu chủ chạy rất giỏi, chạy khắp trang viên một vòng mà chẳng thở dốc tí nào.

Phải biết rằng một vòng của trang viên nhà họ Vương khoảng hai km, ngay cả một người trưởng chạy một vòng cũng phải thở hổn hển.

Cuối cùng, dì Lam thấy Tiểu Lưu đang quét sân nhàn rỗi nên bảo Tiểu Lưu chạy cùng cậu chủ.

Nửa giờ sau, Tiểu Lưu hoàn toàn kiệt sức nằm trên đường.

Nhìn bóng lưng cậu chủ chạy đi, anh ta hoàn toàn chịu phục.

Mọi người biết gì chưa, một người quét rác như tôi phải chạy bộ cùng một đứa trẻ, mấu chốt là tôi còn không chạy nhanh bằng đứa trẻ.

Tiểu Lưu tự ti rồi.

Đến bữa cơm trưa, Tiểu Kha ăn rất nhiều.

Cả một buổi sáng mệt mỏi, bổ sung thêm dinh dưỡng khiến thể lực nhanh chóng được phục hồi.

Buổi chiều, Tiểu Kha lại ngồi xếp bằng ở sau vườn.

Tiểu Lưu ở một bên nhìn cậu chủ dường như đang ngủ say, cảm thấy chán nản.

Một lúc sau, thấy cậu chủ vẫn không có động tĩnh gì, anh ta lấy điện thoại di động ra, mở Hoà Bình Noãn Noãn ra bắt đầu câu cá.

Tập đoàn Vương thị.

"Tiểu Liên, bức thư pháp này lấy ở đâu thế?"

Vương Tư Kỳ ở một bên tò mò hỏi Tiểu Liên.

"Tổng giám đốc Vương, cô đã hỏi tôi suốt một ngày rồi, tôi thật sự không biết."

Tiểu Liên khóc không ra nước mắt. Cô ấy cũng muốn nói cho tổng giám đốc Vương biết, nhưng cô ấy thực sự không biết mà.

Vương Tư Kỳ gõ ngón tay lên bàn, ánh mắt như muốn nhìn thấu Tiểu Liên.

Theo tổng giám đốc Vương, thư pháp xuất hiện vào chiều hôm qua.

Hôm qua khi cô ấy và Tiểu Kha trở về vẫn chưa có tờ giấy này.

Tiểu Liên ngập ngừng nói.

"Tổng giám đốc Vương, cô cảm thấy... có phải là cậu chủ viết hay không?"

Vương Tư Kỳ tức cười trước câu nói này.

Một đứa bé năm tuổi, cô bảo nó vẽ bậy bạ thì còn được, cô lại bảo nó viết được một bức thư pháp như vậy, có thực tế không?

Trong lòng Tiểu Liên: A! Tôi sắp gục ngã rồi.

Buổi chiều trôi qua vội vã

Vương Tư Kỳ về nhà ăn tối với Tiểu Kha rồi cùng nhau xem phim hoạt hình.

"Tiểu Kha."

"Hả? Có chuyện gì vậy chị bảy?"

Tiểu Kha ngừng ăn nho, chớp chớp mắt nhìn Vương Tư Kỳ.

"Không có việc gì, chỉ muốn báo cho em biết là mấy ngày nữa chị tư sẽ về nhà."

"Chị tư?"

Tiểu Kha hơi sửng sốt, hình như trong nhà ngoại trừ chị bảy, Tiểu Kha chưa từng gặp người nào khác.

"Đúng vậy, tính tình của chị tư em không tốt, không giống chị, chỉ biết yêu thương em trai."

Nói xong rồi Vương Tư Kỳ hôn bẹp một cái lên mặt Tiểu Kha.

Nhất thời, Tiểu Kha cảm thấy tê dại từ đầu đến chân.

Chị gái uống rượu à?

Không, trên người chị gái không có mùi rượu, chẳng lẽ chị gái…

Tiểu Kha tức thì khựng người trên ghế sô pha, không dám cử động.

"Được rồi, em trai thối, chị đang chọc nhóc đấy."

Tim Tiểu Kha đập thình thịch, vừa rồi khiến cậu sợ chết khϊếp.

Nhắc mới nhớ, lần đầu tiên được chị gái hôn, cảm giác cũng không tệ nha.

Xem TV xong, Tiểu Kha trở về phòng.

Một viên Nạp Khí Đan xuống bụng, Tiểu Kha tiếp tục tu luyện.

Tiếp theo, mấy ngày liên tiếp, Tiểu Kha đều lặp lại những việc này.

Ăn, luyện đan, ăn, tu hành,

Mấy ngày nay, linh khí của Tiểu Kha đã căng trướng đến cực hạn.

Chỉ còn chút bước nữa là bước vào Luyện Khí Trung Kỳ rồi.

Trong mấy ngày qua, Tiểu Kha đã luyện chế thêm bốn lò Nạp Khí Đan, tất cả đều là một lò mười viên.

Tổng cộng có bốn mươi viên.

Đặc biệt, Tiểu Kha luôn cảm thấy chị bảy dạo này cư xử rất kỳ quái, giống như muốn ăn thịt cậu vậy.

Vương Tư Kỳ thỉnh thoảng sẽ hôn lên mặt cậu, mặc dù cậu không chống cự.

Mấy ngày này cậu đã khám phá trang viên rất nhiều lần, ít nhất cũng biết cách bố trí cơ bản của trang viên.

Hôm nay ăn tối xong, không chờ Vương Tư Kỳ chọc Tiểu Kha vui vẻ thì Tiểu Kha đã nhanh chóng trở về phòng.

"Em trai ghét bỏ mình à?"

Vương Tư Kỳ bất mãn lấy điện thoại di động ra, tình cờ nhìn thấy tin nhắn của chị tư.

Vương Văn Nhã: Em bảy, chiều mai đến đón chị ở sân bay Ma Đô.

Tư Kỳ: Không có thời gian.

Cất điện thoại, Vương Tư Kỳ lên lầu đi tắm.

Tiểu Kha trở về phòng, khóa cửa lại, hưng phấn nhảy lên giường.

Bàn tay nhỏ bé vung lên, cậu lấy ra hai viên Nạp Khí Đan từ trong nhẫn trữ vật.

Tối nay, cậu sẽ tiến vào Luyện Khí Trung Kỳ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »