Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5544 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 33
ai muốn tìm em vậy?

❊ ❊ ❊

Ô tô rẽ phải rẽ trái, chẳng mấy chốc đã tiến vào khu Nhạn Bắc, Tiểu Kha quan sát khung cảnh quen thuộc, cuộc sống trước kia hiện ra trước mắt cậu.

“Anh Tiểu Lưu, dừng xe đi.”

Chiếc Rolls-Royce đậu ven đường, Tiểu Kha mở cửa xe rồi chạy vào tiệm trà sữa.

Tiểu Lưu bước xuống xe, anh ta chăm chú nhìn cậu chủ, quả nhiên vẫn là một đứa trẻ chỉ thích ăn ngon.

Một chiếc siêu xe bất ngờ xuất hiện trên đường đã thu hút sự chú ý của một đám phụ nữ.

“Này, nhìn anh trai kia đi, anh ta lái con xe Rolls-Royce đó đấy, đúng là một anh chàng vừa giàu vừa đẹp trai.”

“Mau đi mau đi, biết đâu lại là cậu ấm nhà quyền thế nào đó.”

Một đám phụ nữ mặc quần áo hở hang, váy ngắn phối với quần tất, chân bước trên đôi giày cao gót tiến tới gần Tiểu Lưu, nói: “Anh đẹp trai, anh có muốn làm một lý không? Rất ngọt~”

Mấy cô gái còn cố tình kéo dài giọng, ỏn ẻn, khıêυ khí©h Tiểu Lưu.

Thật ra Tiểu Lưu cũng không thích mấy loại con gái kiểu này, chỉ muốn im lặng chờ cậu chủ ra ngoài. Nhưng người phụ nữ lại càng vô liêm sỉ hơn, đưa tay sờ soạng ngực Tiểu Lưu, thậm chí là còn dán sát người lên cơ thể anh ta.

Tiểu Lưu cũng hết cách, anh ta chỉ đành ứng phó với đám phụ nữ này trước.

Chiếc minibus đã đuổi tới, tài xế nhìn Tiểu Kha đi mua trà sữa một mình, ra hiệu đây là cơ hội tốt.

Người nọ dừng xe trước cửa, người bên trong cũng xoa tay, hầm hè chuẩn bị thực hiện kế hoạch.

Tiểu Kha mua trà sữa xong rồi vừa cười tủm tỉm vừa nếm thử ngụm trà sữa, cậu hoàn toàn không có chút phòng bị gì. Khi cậu vừa bước ra khỏi cửa hàng, một cái bao tải to ụp vào mặt cậu.

“Bắt được rồi, mau đi thôi!”

Bốn người đàn ông khiêng bao tải rồi vội nhảy lên Minibus.

Lúc này Tiểu Lưu cũng nhận thức được việc cậu chủ bị người ta bắt cóc nên đã la lên thất thanh, chạy về phía Minibus.

“Brừm!”

Chỉ với một cú đạp chân ga, chiếc Minibus chạy thẳng vào làn đường, để lại Tiểu Lưu đứng sau chỉ biết hít một làn khói bụi. Tiểu Lưu chửi thầm trong lòng, xoay người đi về phía xe.

“Ai u~ Anh trai, đi với em không? Chắc chắn em sẽ khiến anh trai vui vẻ mà.” Cô gái nọ ngăn Tiểu Lưu lại.

“Chúng ta cùng sung sướиɠ nha cậu chủ!”

Tiểu Lưu giơ một chân đá người phụ nữ kia đi thật xa, đáng chết thật! Chỉ vì loại phụ nữ phá hoại này mà để lạc mất cậu chủ, cô chủ sẽ gϊếŧ chết anh ta mất.

Sau khi quay lại xe, Tiểu Lưu vội khởi động xe, nhanh chóng đuổi theo chiếc Minibus phía trước, để lại cô gái bị đá ngã trên mặt đất. Cô ta xấu hổ nhìn khắp bốn phía xung quanh, nhận lấy ánh mắt khinh thường của mọi người.

“Nhìn cái gì mà nhìn, một dám ngu xuẩn.” Cô gái la lối khóc lóc, quát tháo mọi người.

Hành vi của cô ta khiến những người đứng vây xem gắn cho cô ta cái mác người đàn bà đanh đá.

Một cuộc rượt đuổi đang diễn ra trên đường xe chạy của khu Nhạn Bắc. Một chiếc Minibus, một chiếc Rolls-Royce điên cuồng vượt hàng chục cái đèn xanh đèn đỏ.

Cuối cùng Tiểu Lưu vẫn bị mất giấu chiếc Minibus kia, anh ta kêu: “Chết tiệt! Con đàn bà khốn kiếp!”

Tiểu Lưu điên mẹ mất, giờ anh ta nên làm cái gì đây?

Sau khi bình tĩnh lại, Tiểu Lưu lập tức báo cảnh sát, sau đó gọi điện thoại cho dì Lam.

Bên trong chiếc Minibus, Tiểu Kha đang uống nốt cốc trà sữa trong bao tải, cậu biết tất thảy những gì đang xảy ra bên ngoài.

Chắc chắn nhóm người này bắt cậu là vì có mưu đồ gì đó, nếu vậy thì cứ đợi thôi, dù sao cậu cũng là người tu tiên, sợ cái gì chứ.

Chiếc Minibus tiếp tục chạy thêm một đoạn, tiến vào một cái nhà xưởng bỏ hoang. Người bên trong xe nói chuyện với nhau, căn bản là không thèm để ý tới Tiểu Kha.

“Cậu chủ nhà họ Vương đó nha, chậc chậc chậc, không biết bà chủ sẽ cho chúng ta bao nhiêu tiền.”

“Yên tâm đi, chắc chắn không ít đâu, lần này chúng ta hành động quá dễ dàng.”

“Ha ha ha, cái thằng nhóc hỗn láo đằng sau còn đòi đuổi theo đại ca của chúng ta, không biết đại ca xuất thân là tay đua xe sao.”

Xe đã dừng lại, Tiểu Kha cũng không cần phải tiếp tục giả vờ nữa, linh khi quanh cơ thể cậu bắt đầu rung chuyển, bao tải lập tức vỡ vụn.

Mọi người bên trong xe hoảng sợ.

“Chuyện quái gì vậy? Ảo thuật à?”

“Ngoan nào, mày… Mày là người hay quỷ?”

Cậu bé đứng dậy, tiếp tục uống trà sữa với nét mặt ngây thơ vô tội, trông vô cùng phúc hậu và vô hại.

Tên cầm đầu không quan tâm việc cậu thực hiện hành động vừa rồi kiểu gì, dù sao cũng tới nơi rồi, nhiệm vụ của gã cũng đã hoàn thành.

Họ mở cửa xe, năm tên bắt cóc bước xuống.

Tiểu Kha tự nhảy xuống xe. Bấy giờ đã có hơn mười tên vệ sĩ tập trung tại nhà xưởng, đồng thời có bóng dáng nóng bỏng của một người phụ nữ ngồi ở chính giữa.

Bọn bắt cóc tiến lên nói với thái độ cung kính: “Dạ thưa bà chủ, tôi đưa người về rồi.”

Người phụ nữ hạ lệnh ném cho gã một cái vali xách tay. Tiểu Kha phân tán thần thức, phát hiện trong cái vali kia chất đầy tiền mặt.

Người phụ nữ đi trên đôi giày cao gót, bước từng bước về phía cậu bé, tiếng giày cao gót chạm đất vang vọng khắp nhà xưởng.

Cô ta tiến đến cạnh Tiểu Kha, dùng ngón tay khẽ vuốt ve khuôn mặt cậu, miệng nói: “Đúng là một đứa bé xinh đẹp, đáng tiếc là nhóc lại tên Vương Tiểu Kha.”

Người phụ nữ nở nụ cười tà ác, bắt được cậu chủ út nhà họ Vương một cách thuận lợi như vậy, chắc chắn tổng giám đốc sẽ rất vui.

“Các anh làm ăn kiểu gì vậy, thậm chí còn không trói chặt nó lại nữa.” Cô ta xoay người ngồi xuống chiếc ghế, sau đó ra lệnh cho vệ sĩ đứng bên cạnh: “Mau trói nó lại rồi đưa lên xe.”

Mấy tên vệ sĩ cầm dây thừng tới gần Tiểu Kha.

“Khoan đã chị gái, tại sao chị lại bắt cóc em?” Tiểu Kha dò hỏi với nét mặt ngây thơ.

Người phụ nữ bị chọc cười, cô ta không ngờ cậu bé lại có thể đưa ra câu hỏi ấu trĩ như vậy, cô ta nói: “Tất nhiên là vì có người muốn tìm em rồi, đứa nhóc đáng yêu.”

“Ai muốn tìm em vậy?”

“Ha ha ha, cái này chị không thể nói cho em được, đợi em tới rồi sẽ biết.”

Tiểu Kha thở dài, cậu vẫn kiên trì: “Không được, chị cần phải nói cho em biết, nếu không em sẽ đánh chị. Em không thích đánh người.”

“Không thích đánh người ư? Ha ha ha ha…”

Tất cả những người có mặt đều ôm bụng cười to, họ chẳng hề để tâm đến lời uy hϊếp của cậu bé.

"Ôi, tôi nói thật mà chẳng ai tin.”

Trong phút chốc, quần áo Tiểu Kha tự động dù không có gió, một áp lực khủng khϊếp bủa vây tất cả mọi người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »