Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5616 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 44
xin chào chủ bưu

❊ ❊ ❊

Đại sảnh được chia thành một trong sân và một ngoài sân, chủ yếu để phân tách những người có cấp bậc quá khác nhau để tránh khỏi những chuyện rắc rối.

Vương Tư Kỳ và Vương Văn Nhã nắm tay Tiểu Kha, họ cùng nhau đi vào sân phía trong.

Nhưng khi nhìn thấy tất cả các món tráng miệng nhỏ được bày biện trên bàn, cậu thực sự không muốn rời đi.

Sau khi đi qua một tầng người dày đặc, họ cũng đã đi đến một chỗ tương đối rộng lớn. Những người đứng ở đây đều là những người có thân phận hiển hách, không giàu cũng quý.

Lúc này, một người đàn ông có vết sẹo trên cổ đi đến chỗ hai chị gái của cậu. Trên người của người đàn ông này toát một loại sát khí, đôi mắt bình tĩnh mà lại thâm thúy rất thần bí.

Tiểu Kha có thể kết luận ông ta đã từng gϊếŧ người, hơn nữa lại còn khá nhiều.

"Xin chào chủ Bưu."

Hai chị gái của cậu lên tiếng chào hỏi ông ta, Tiểu Kha vốn đang lo lắng cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Chắc hẳn người đàn ông này là Cố Bưu, cũng chính là chiến hữu của cha cậu.

Cố Bưu mỉm cười với hai người họ.

"Hai đứa trẻ này, thật sự càng ngày càng hiểu chuyện, ha ha ha."

"Lão Vương thực sự đã sinh được mấy cô con gái rất ngoan, người làm chú này cũng phải rất hâm mộ đấy."

Vương Tư Kỳ che miệng cười tủm tỉm, Vương Văn Nhã ở bên cạnh cũng vội vàng xua tay.

"Chú, chú đừng khen tụi con nữa, tụi con nghe nói đầu tháng này em trai cũng đã thi đậu vào đại học Kinh Đô, tương lại tiền đồ vô lượng rồi."

Ba người họ cười cười nói nói, lúc này, Cố Bưu chú ý tới cậu bé hồng hào ở bên cạnh họ.

"Đây chắc hẳn là bé con mà nhà họ Vương vừa mới tìm về nhỉ, chú còn chưa được gặp đây, mau lại đây để chủ ôm một cái nào."

Tiểu Kha nhìn dáng vẻ dữ tợn của chú Cổ, cậu chống cự theo bản năng.

Cố Bưu lúng túng sờ sờ đầu mình.

"Ha ha ha, xem ra là chủ đã làm Tiểu Kha sợ rồi"

"Lại nói, lúc đặt tên cho thằng nhóc này, cha của các con đã thảo luận với bọn chú đấy"

"À, đúng rồi, Nguyệt Nguyệt?"

Cố Bưu nhìn ra phía sau lưng mình để gọi người.

Một cô bé mặc váy trắng từ từ đi trước đám đông.

Cô bé cao khoảng một mét hai, trông rất thanh tú, chắc chắn đây là một tiểu mỹ nhân.

Vương Văn Nhã dịu dàng nhẹ sờ sờ đầu cô bé.

"Ôi!!! Tiểu Nguyệt Nguyệt đã lớn như vậy rồi sao, lần trước chị gái nhìn thấy em thì em cũng chưa có cao được như vậy đâu.

Tiểu Kha nhìn chị tư làm ra những cử chỉ rất trừu tượng để so sánh, không biết tại sao mà trong lòng cậu lại cảm thấy rất buồn cười.

"Đi thôi, phía trước vẫn còn chỗ ngồi, chúng ta qua bên kia trò chuyện.

"Nguyệt Nguyệt, con mau dẫn em trai sang bên cạnh chơi đi, cha có chuyện muốn bàn bạc với các chị."

Cô gái nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi hai người chị của cậu và chú Bưu rời đi, ở đây chỉ còn lại hai đứa trẻ nhìn nhau với ánh mắt dò xét.

"Này, cậu tên là gì vậy?"

Cô gái nhỏ chớp chớp đôi mắt to tròn, nũng nịu hỏi cậu.

"Tớ tên là Vương Tiểu Kha, năm nay năm tuổi rưỡi.

"Mình tên là Cổ Thiển Nguyệt, năm nay bảy tuổi rồi."

"À à."

Cuộc đối thoại đơn giản nhanh chóng kết thúc, Tiểu Kha muốn đi dạo nhìn ngắm xung quanh, vừa rồi bên ngoài có rất nhiều món tráng miệng và đồ uống làm cho cậu mê muội.

Sau khi vội vàng chào tạm biệt Cổ Thiền Nguyệt, Tiểu Kha hảo hức đi ra ngoài sân.

"Này, không được đi ra ngoài đấy!"

Cố Thiền Nguyệt đuổi theo Tiểu Kha, không cho phép cậu tùy tiện chạy lung tung.

Không biết đã xảy ra chuyện gì mà kể từ cậu tu luyện tới Luyện Khí trung kỳ, cậu luôn cảm cảm thấy bạn đồng trang lứa với mình rất ngây thơ, kể cả Cố Thiển Nguyệt đang ở bên cạnh cậu cũng vậy.

Xoay người lại, Tiểu Kha nói với Cố Thiền Nguyệt bằng giọng nghiêm túc.

"Tớ muốn ra ngoài hít thở không khí, nếu muốn thì cậu có thể đi cùng."

Dứt lời, cậu lập tức đi ra khu vực sân phía ngoài và cũng không thèm nhìn lại.

Cố Thiền Nguyệt giậm giậm đôi chân nhỏ thật mạnh, tức giận đuổi theo Vương Tiểu Kha.

Sân ngoài rộng hơn sân trong, người ở bên ngoài cũng nhiều hơn bên trong.

Trong số đó, hầu hết họ đều là những ông chủ nhỏ muốn lăn lộn để làm quen với những đại nhân vật.

Khi ra ngoài sân, sẽ thấy rằng vòng tròn ở nơi đây quá hỗn loạn, mỗi người điều vì công việc kinh doanh của riêng mình, vàng thau lẫn lộn.

Tất nhiên, những chuyện này không phải là vấn đề quan trọng.

Điều mà Tiểu Kha quan tâm nhất chính là những món tráng miệng được bày biện trên bàn.

Đi vào bàn kính bên cạnh mình, Tiểu Kha trực tiếp đặt mông ngồi xuống.

Bên kia, Cổ Thiền Nguyệt cũng đang ngồi bên cạnh Tiểu Kha và nằm trên bàn quan sát em trai nhỏ trước mặt mình.

Tiểu Kha cũng không để ý tới cô bé, cậu cầm đồ uống và bánh ngọt lên bắt đầu nếm thử.

Khuôn mặt mũm mỉm vì no nê nên càng trở nên ngọt ngào.

Tiểu Kha hạnh phúc nheo mắt lại, đây là điều cậu cảm thấy hạnh phúc nhất trong bữa tiệc.

Nhìn Vương Tiểu Kha đang ăn uống vui vẻ, Cổ Thiền Nguyệt thắc mắc hỏi: "Thứ này ăn ngon đến vậy sao?"

Câu hỏi làm cậu suýt chút nữa thì nghẹn, sau khi nuốt miếng kem trong miệng xuống, cậu lập tức nói với Cố Thiền Nguyệt: "Đương nhiên, bánh ngọt và Coca là thứ ngon nhất rồi!" . Đọc thê𝙢 các chươ𝓷g 𝙢ới tại -- 𝐓 r 𝗨 𝙢 t r 𝒖 𝑦 ệ 𝓷.V𝓷 --

Cố Thiền Nguyệt ngập ngừng cầm lấy một miếng bánh ngọt rồi nhét vào miệng.

"Ôi chao, không ngon đâu, quá ngán."

Cô gái nhỏ vội vàng uống một ngụm nước khoáng, cảm giác ngọt ngào béo ngậy không hề thoải mái chút nào.

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn ngồi trong góc.

Trong mười phút, miệng cậu nhai không dứt, thậm chí Cố Thiền Nguyệt còn tự hỏi liệu rằng có phải là cậu có một cái dạ dày không đáy hay không?

Sau khi uống xong ly Coca cuối cùng vào trong bụng, Tiểu Kha hài lòng vỗ vỗ bụng.

"Bụng nhỏ, bụng nhỏ, no chưa?"

"Bụng nhỏ no rồi."

Tiểu Kha tự lẩm bẩm tự trả lời mình, cậu làm cho Cổ Thiền Nguyệt không nhịn được mà phải bật cười.

Khi Tiểu Kha nhảy ra khỏi chỗ ngồi, Cổ Thiền Nguyệt nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, ghé sát vào tai cậu và nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »