Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 4747 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 834
bỏ đá xuống giếng

❊ ❊ ❊

Kỷ Ninh cùng Nạp Lan Xuy Tuyết ở lại quán trọ ngoài thành một đêm. Đêm đó, tuy hai người cùng ở trong một phòng, nhưng Kỷ Ninh chỉ ở trước thư phòng, còn Nạp Lan Xuy Tuyết thì ngồi trên giường luyện khí công.

Đến cuối cùng, Nạp Lan Xuy Tuyết nằm xuống nghỉ ngơi trực tiếp, còn Kỷ Ninh đứng bên cửa sổ nhìn về hướng xa xăm.

Ngày hôm sau, hai người cũng không có phản ứng gì đặc biệt, trực tiếp quay về kinh thành.

Nạp Lan Xuy Tuyết muốn về nơi ở của mình để nghỉ ngơi, còn Kỷ Ninh thì muốn về phủ trước, dọn dẹp đơn giản một chút rồi còn phải tiếp tục đến Văn Miếu làm việc.

Vì hôm qua nghỉ ngơi không tốt, cả buổi sáng hôm đó Kỷ Ninh đều nghỉ ngơi, có thể nói là đang lười biếng. Buổi trưa Tống Bỉnh Thiên qua đây, nói là đã tìm cho Kỷ Ninh một công việc ở văn hội, xem có muốn để Kỷ Ninh đi giao lưu học vấn với các học trò trong kinh thành không, tiện thể có mười lượng bạc tiền thù lao, hỏi Kỷ Ninh có đi không.

Kỷ Ninh nói: "Tống huynh, ngày mai đệ được nghỉ, hôm nay đã hẹn với người nhà là sẽ về sớm, thêm nữa mấy ngày nữa đệ phải về thành Kim Lăng thăm người thân, sợ là không có thời gian tham gia loại hoạt động này. Chờ đệ quay lại kinh thành rồi đi có được không?"

Tống Bỉnh Thiên cười nói: "Kỷ huynh muốn đi lúc nào cũng được, cơ hội lần này thực sự rất tốt, có vài người có tiền có thế trong kinh thành..."

Nói đi nói lại, Tống Bỉnh Thiên vẫn hy vọng Kỷ Ninh có thể tham gia hoạt động kiểu này, nhưng Kỷ Ninh vẫn khéo léo từ chối.

Hiện tại cậu không có tâm trí đi tham gia văn hội gì cả, chủ yếu vẫn là vì chuyện của Lý Tú Nhi làm phiền lòng, cậu hy vọng có thể chăm sóc tốt cho Lý Tú Nhi, hơn nữa còn có tương lai tốt đẹp giữa cậu và Lý Tú Nhi. Còn về việc đối phó với chuyện trước mắt thế nào, cậu vẫn chưa có ý nghĩ chính xác. Tối nay cậu còn phải đi gặp Triệu Nguyên Dung một lần để nói về chuyện này, nên chắc chắn cậu sẽ không đồng ý lời mời của Tống Bỉnh Thiên.

---❊ ❖ ❊---

Đêm đó, Kỷ Ninh không tới phủ công chúa, cũng không nhận lời mời của Tống Bỉnh Thiên.

Kỷ Ninh đi tới tiểu cư nơi cậu và Triệu Nguyên Dung lần đầu "thành lễ Chu Công". Cậu không nói chuyện này với Triệu Nguyên Dung một cách đặc biệt, nhưng cậu tin Triệu Nguyên Dung sẽ tới.

Quả nhiên, vào khoảng canh hai, Triệu Nguyên Dung mặc một thân đồ đen tới. Nhìn từ phản ứng của nàng, bản thân nàng cũng tới một cách thần bí.

"Ta cứ tưởng chàng sẽ tới phủ của ta, chờ mãi không thấy chàng tới, nên tới xem sao!" Triệu Nguyên Dung thấy dáng vẻ của Kỷ Ninh, thần sắc có chút bất lực, nói: "Kỷ Ninh, chàng gặp Lý tiểu thư rồi à?"

"Ừ." Kỷ Ninh khẽ gật đầu.

Thần sắc Triệu Nguyên Dung càng thêm dè dặt nói: "Vậy... nàng ấy chính là người chàng ưng ý sao?"

"Phải!" Kỷ Ninh cũng không giấu giếm.

Lúc này giữa hai người lại thêm một tầng trầm mặc. Triệu Nguyên Dung do dự một lúc lâu mới hỏi: "Ta biết có vài lời nói ra lúc này không thích hợp, nhưng cũng buộc phải nhắc tới. Chàng và Lý tiểu thư... thực ra rất xứng đôi, tương lai trở thành vợ chồng, cũng coi như là một lựa chọn không tệ, dù sao cũng coi như môn đăng hộ đối..."

Kỷ Ninh quan sát Triệu Nguyên Dung, cậu không hiểu lời này của Triệu Nguyên Dung là chân thành hay giả dối.

Chờ đến khi cậu nhận ra thần sắc trên mặt Triệu Nguyên Dung không giống như đang nói đùa, cậu xác định Triệu Nguyên Dung không phải đang nói những lời khách sáo trước mặt cậu.

Vốn dĩ Kỷ Ninh muốn nói chuyện với Triệu Nguyên Dung về chuyện của Lý Tú Nhi, nhưng suy nghĩ kỹ lại, trước mặt một người phụ nữ khác của mình mà nói về người phụ nữ mình yêu thương trong lòng, dù sao cũng không thỏa đáng. Đây cũng là hơi không tôn trọng Triệu Nguyên Dung. Dù sao Triệu Nguyên Dung cũng là vợ của mình, đã có da thịt thân mật với mình, hơn nữa hai người hiện tại đang hợp tác vô cùng mật thiết, nếu bây giờ đi bàn chuyện người khác, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tình cảm.

Kỷ Ninh muốn nói lại thôi, lập tức chuyển chủ đề, nói: "Sùng Vương hai ngày nay đã bắt đầu lôi kéo bên phía Trương Hồng, công chúa chắc hẳn phải biết chứ?"

"Ừ." Triệu Nguyên Dung nghe Kỷ Ninh chuyển chủ đề, nàng cũng không vặn vẹo vấn đề Lý Tú Nhi để tiếp tục thảo luận, nàng mang vẻ mặt thận trọng nói: "Kỷ Ninh, nói thế này đi, thực ra Sùng Vương là người làm việc rất nham hiểm. Lần này hắn quang minh chính đại đi lôi kéo Trương Hồng, thực chất chính là đặt Trương Hồng vào tình thế không xuống đài được. Trương Hồng tuân theo hắn, thì triều đình chắc chắn sẽ coi Trương Hồng là dị loại, mà nếu hắn không tuân theo, Sùng Vương cũng sẽ không bỏ qua cho Trương Hồng!"

Hai người bàn về Trương Hồng và vấn đề Giang Nam Đại Doanh, một lúc có chút trầm mặc.

Kỷ Ninh suy nghĩ rất lâu mới nói: "Vấn đề của Trương Hồng không phải mấu chốt trong bố cục của Sùng Vương ở Giang Nam!"

"Tại sao lại nói vậy?" Triệu Nguyên Dung hỏi.

Kỷ Ninh nói: "Nói thế này, Trương Hồng chỉ là một quân cờ trong cuộc tranh giành ở Giang Nam giữa triều đình và Sùng Vương thôi. Trương Hồng hiện tại đã giành được quyền kiểm soát thực tế của Giang Nam Đại Doanh, nhưng triều đình chưa phân bổ quyền lực cho hắn, hắn vẫn cần phải có được sự công nhận của triều đình. Sùng Vương cũng biết điểm này, dù có thể lôi kéo được Trương Hồng, triều đình chắc chắn cũng sẽ phái một Giang Nam Chuyển Vận Sứ tới Giang Nam để thay thế Trương Hồng. Hai bên muốn tranh giành thực sự, vẫn phải dùng đao thật súng thật ở Giang Nam Đại Doanh. Sùng Vương muốn củng cố địa vị của mình ở Giang Nam, nói trắng ra chỉ là ổn định hậu phương, điều này không phù hợp lắm với đại sự mưu triều soán vị mà hắn muốn làm ở kinh thành..."

"Coi như chàng nói đúng đi!" Triệu Nguyên Dung nói, "Kỷ Ninh, ta bỗng cảm thấy rất mệt mỏi, chuyện về Giang Nam, ta không muốn nghĩ tới, ngay cả Sùng Vương, còn cả vấn đề ai làm người kế vị ta cũng không muốn cân nhắc nữa, quá mệt rồi..."

Kỷ Ninh không khỏi cười khổ một tiếng, người mà mình lựa chọn lại cảm thấy mệt mỏi khi tranh đấu quyền lực, rất nhiều lúc đang thoái lui, đây không thể nói là chuyện tốt.

Dù sao chỉ có ý chí của Triệu Nguyên Dung đủ kiên định, cậu mới có thể giúp Triệu Nguyên Dung làm nên đại sự, chứ không phải cậu thì một lòng một dạ, ngược lại Triệu Nguyên Dung lại không để tâm đến điều này, để cậu một mình đẩy Triệu Nguyên Dung lên ngôi hoàng đế, điều đó là không thực tế.

Kỷ Ninh nói: "Tâm trạng của công chúa, ta cũng đại khái hiểu được, nhưng bây giờ đã tới giai đoạn mấu chốt của tranh đấu quyền lực, công chúa lúc này không thể để xảy ra sơ suất..."

"Cái gì? 'Sơ suất'?" Triệu Nguyên Dung không hiểu một số từ của Kỷ Ninh.

Kỷ Ninh nói: "Ý là thoái lui đấy, công chúa nên đứng trên lập trường kiên định, tin rằng mình có thể lên ngôi hoàng đế mới đúng. Hiện tại Ngũ hoàng tử lên ngôi Thái tử là chuyện chắc như đinh đóng cột, nhưng Sùng Vương tuyệt đối không cho phép Ngũ hoàng tử giành được ngôi Thái tử, nếu không kế hoạch của hắn rất có thể sẽ đổ bể. Lần này Sùng Vương chắc chắn là đẩy Tứ hoàng tử ra trước làm tiên phong, hình thành cuộc đối đầu nhất định với Bệ hạ và những người trong triều đình, ngược lại bản thân Sùng Vương sẽ ẩn nấp phía sau tiếp tục phát triển thế lực của mình, thậm chí phái người đi ám sát Ngũ hoàng tử. Nếu Ngũ hoàng tử chết, Bệ hạ trong vấn đề lập người kế vị đã không còn đường lui rồi!"

"Vậy chúng ta có thể làm gì? Phái người đi bảo vệ Ngũ đệ?" Triệu Nguyên Dung lạnh giọng nói.

Kỷ Ninh cảm thấy hơi khó xử, nói: "Thực ra công chúa, phương pháp tốt nhất của Người hiện nay không phải là đi ngăn cản Sùng Vương, mà nên giúp Sùng Vương một tay, đối với bên phía Ngũ hoàng tử... cũng nên áp dụng thủ đoạn 'bỏ đá xuống giếng'. Đây cũng là nền tảng để công chúa thuận lợi lên ngôi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:822
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »