Nhật Ký Dục Vọng Quảng Châu

Lượt đọc: 150 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Tống Nguyệt Nhi sau khi về nhà, tôi vẫn chưa hồi đáp lại lời cô ấy, cứ nằm trên giường trằn trọc không sao ngủ được.

Tôi nhìn thời gian, đã hơn ba giờ sáng, muốn gọi điện làm phiền Lão Mạc một chút nhưng lại sợ đánh thức Lăng Thính nên thôi.

Ngay lúc này, di động của tôi reo lên, cầm lên xem thì bật cười, là Lão Mạc! Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

Tôi nghe máy, chỉ nghe tiếng ồn ào, Lão Mạc ở đầu dây bên kia gào thét: “Dậy đi tè cái nào, xong thì ra ngoài ăn đồ nướng! Tao cũng lôi Tiểu Tất ra đây rồi!”

Đêm dài đằng đẵng không ngủ được, đi ăn đồ nướng là một lựa chọn rất tốt.

Tôi tìm đến chỗ hàng nướng của ông béo đó, thấy Tiểu Tất và Lão Mạc đã ngồi ăn ở đó rồi. Tôi tò mò hỏi: “Mạc huynh, hiếm thấy nha, hậu cung giai lệ không ở bên cạnh, rượu ngon hoa đẹp cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.”

Lão Mạc vừa gặm cánh gà vừa nói: “Vừa cùng khách hàng uống rượu từ ‘18’ (một trong những hộp đêm hot nhất Quảng Châu) ra, một mình đi ăn đồ nướng thấy tịch mịch quá, nên gọi mấy người dậy đi tè tiện thể ăn đồ nướng luôn.”

Tôi vơ lấy một xuyết hẹ, ăn vèo một cái sạch bách, thỏa mãn lau miệng rồi bảo: “Tối nay tôi cũng hơi mất ngủ, định gọi điện làm phiền ông một chút, nhưng lại sợ ông và Lăng Thính nhà ông đang ‘hắc hưu hắc hưu’.”

Lão Mạc bĩu môi đáp: “Hắc hưu cái đầu ông! Vợ tôi mấy ngày nay tới tháng, hơn nữa lại đi Chu Hải quay quảng cáo rồi, tôi nhịn mấy ngày nay rồi đây. Phải rồi, là ông định làm phiền tôi trước, nên bữa này tính vào đầu ông nhé.”

Mấy ngày không gặp, không gọi “Thính Thính” mà gọi thẳng là vợ rồi, tên nông dân này có xu hướng gây thù chuốc oán với tôi đây mà.

Tiểu Tất gật đầu đồng ý: “Nên thế, dự án của Lão Sách có tiến triển, phải khao khách chứ.”

Tôi cười nói: “Mẹ kiếp, hai người các ông nửa đêm nửa hôm rủ nhau đi cướp à!”

Lão Mạc nhai cánh gà ngon lành: “Ông tưởng à! Bạn bè vốn dĩ là để bán đứng mà! Phải rồi, hôm nay ở ‘18’ tôi gọi một cô ‘Khối vuông Nga’ (gái Nga) mới đến, vú to, đủ lẳng lơ đủ kích thích, chỉ có điều lông nhiều quá, vuốt một cái là gai hết cả tay. Định khai vị một tí, tiêu hỏa một tí, mẹ nó, hỏi ra thì người ta cũng đang tới tháng. Đúng là ngày quái gì, tới tháng hết cả lượt.”

Tôi thấu hiểu gật đầu: “Tới tháng không chỉ là nỗi khổ của phụ nữ, mà còn là nỗi khổ của đàn ông chúng tôi!”

Tiểu Tất cười nói: “Đêm nay Lão Mạc chỉ có nước quay tay thôi.”

Hai chúng tôi nhìn nhau cười, đối với Lão Mạc mà hát bài hát mà Ngô Tông Hiến thường YY trên chương trình: “Những ngày không có em, anh đành tự mình làm lấy, tự mình làm lấy!”

Tôi cười bảo: “Xem Lão Mạc khao khát thế kia, chắc Tiểu Tất ngày mai phải đưa Lão Mạc ra chỗ vỉa hè gọt chai chân, giúp ông ta gọt bớt vết chai đi thôi.”

Lão Mạc đang nhìn chằm chằm vào cái mông của một cô nàng vừa tan làm, nước miếng chảy ròng ròng, nghe vậy liền giơ ngón giữa về phía tôi.

Tôi hỏi Tiểu Tất: “Cậu và Vân Thủy tiến triển thế nào rồi?”

Tiểu Tất chậm rãi ăn cá, đáp: “Cũng ổn, bọn tôi thường xuyên chat trên MSN, thỉnh thoảng đi ăn cùng nhau.”

Lão Mạc lau miệng, lại cầm một xuyết hẹ lên nói: “KISS chưa? Lên giường chưa?”

Tôi vỗ vai Lão Mạc bên cạnh: “Huynh đệ, cái này là đồ tráng dương đấy, ông còn ăn à, cẩn thận tối nay quay tay ra chai tay đấy.”

Tiểu Tất cười lắc đầu: “Đương nhiên là chưa.”

“Nắm tay thì sao?” Lão Mạc cố nuốt chỗ hẹ xuống, truy vấn.

Tiểu Tất vẫn lắc đầu: “Vẫn chưa, bọn tôi chỉ là ở bên nhau tán gẫu thôi, mấy ông cũng biết đấy, tôi cái khoản theo đuổi con gái bẩm sinh là hơi chậm chạp.”

Lão Mạc bĩu môi hướng về phía tôi: “Tiểu Tất à, không phải Mạc ca nói cậu đâu, tán gái cốt ở chỗ mặt dày, tâm tế, ra tay nhanh. Cậu có tâm tế rồi, hai cái kia thì kém xa quá, để Sách ca nhà cậu chỉ đạo cho hai chiêu, giờ cậu ta là ‘một đôi ngọc tí ngàn người gối, nửa điểm chu thần vạn người thưởng’ đấy.”

Tiểu Tất cười nói: “Không được đâu, làm sao tôi có được tài ăn nói như Lão Sách.”

Tôi cười đáp: “Có gì đâu, nói nhảm mà nói hay, thì chính là tài ăn nói tốt chứ sao.”

Lão Mạc nhìn Tiểu Tất đầy gian tà: “Hay là hôm nào hẹn cô ấy ra uống rượu, bọn tôi phụ trách chuốc say, cậu phụ trách vượt núi băng sông, khai phá vùng Đại Tây Bắc.”

Tôi sút yêu Lão Mạc một cái: “Đồ vô học! Tiểu Tất, Vân Thủy là một cô gái tốt, cậu chỉ cần dùng tâm để thích cô ấy, cô ấy sẽ chấp nhận cậu. Đúng như người ta nói: Tinh thành sở chí, kim thạch vi khai!”

Ngày hôm sau, mặt trời đã lên tới ba con sào, tôi mới chật vật đi làm.

Vừa tới công ty, Đại Trương đã đưa cho tôi một xấp dày phương án giải quyết đóng gáy cẩn thận lấy chủ đề an toàn. Tốc độ này, trình độ này, khiến tôi vô cùng kính phục cái đầu hỏa xài bị mái tóc như tổ chim che phủ trên chiếc cổ dài của Đại Trương.

Tôi vỗ vỗ lên đầu Đại Trương đầy ngưỡng mộ: “Đại Trương, đầu cậu nhỏ hơn tôi từng này, sao lại chứa được nhiều trí tuệ thế không biết.”

Đại Trương cười hắc hắc bên cạnh, lúc này Nguyệt Nhi từ lễ tân lấy một kiện hàng EMS to tướng về chỗ ngồi, nghe vậy cười bảo: “Đương nhiên rồi, đại não của anh, trừ đàn bà, trừ ý tưởng xấu xa ra, chắc chẳng còn tồn kho gì nữa đâu.”

Tôi cũng học Đại Trương cười hắc hắc hai tiếng: “Mấy cái đó cứ giữ lại đi, sưu tầm hơn hai mươi năm rồi, có tình cảm rồi.”

Sau đó, tôi liên hệ với Lão Hoàng, báo cho ông ta biết bọn tôi đã cải thiện xong phương án. Lão Hoàng rất hài lòng với tốc độ của bọn tôi, còn nói với tôi rằng ông đã nghiên cứu kỹ tài liệu “phát hiện xâm nhập” của bọn tôi, cảm thấy sản phẩm của bọn tôi rất phù hợp với yêu cầu của họ, bây giờ chỉ xem phương án giải quyết tổng thể của bọn tôi ra sao, hẹn 3 giờ chiều nay đưa phương án cho ông xem.

Tôi lập tức gọi điện báo tin tức này cho Thái Vận, Thái Vận cũng chuyển tới cho tôi một tin tốt vừa nhận được, cô ấy đã thông qua quan hệ kéo được hai chuyên gia tới ủng hộ bọn tôi, trong đó một người còn là chuyên gia từng ủng hộ “Bắc Đỉnh”, vật đổi sao dời, tình thế đảo ngược ngay lập tức.

Tôi sung sướng ngồi trước máy tính cười ngu ngơ.

Lúc này, MSN truyền tới tin nhắn của Tiểu Tất: “Lão Sách, tối qua mấy ông nói đúng, tôi nên mạnh dạn tỏ tình với Vân Thủy mới đúng, phương diện này ông là chuyên gia, giúp tôi với?”

Tôi đáp ngay: “Yên tâm, phụ nữ như quần áo, anh em như tay chân, cậu đã tay không tấc sắt chạy rông bao nhiêu năm rồi, ca ca đây sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu!”

Tiểu Tất gửi một icon cười toác mồm: “Vậy bước tiếp theo làm sao?”

Tôi trầm ngâm một lát, nếu là tôi, sẽ vào một đêm trăng thanh gió mát, đưa cô ấy đến một nơi yên tĩnh đẹp đẽ, sau đó bật bản tình ca kinh điển ‘Casablanca (Tạp Tát Bố Lan Tạp)’ để tạo bầu không khí.

Khi những lời ca đầy tình tứ như “Từng nụ hôn vương vấn, tại Casablanca” (kiss is still a kiss in Casablanca), “Chúng mình làm tình trong đêm dài mùa hè nóng bỏng” (Making love on a long hot summer's night) du dương vang lên, khiến hai người cảm thấy không khí tuyệt vời thế này, không làm gì đó thì thật ngại ngùng, thì chộp đúng cơ hội câu “Ánh trăng Morocco tan chảy trong mắt em” (Moroccan moonlight in your eyes) lãng mạn nhất vang lên lần cuối, không do dự mà nhẹ nhàng hôn lên mắt cô ấy.

Nếu bước này tiến triển thuận lợi, nhất định phải thừa thắng xông lên tấn công môi đỏ. Phải biết rằng, hôn mắt và hôn môi, cũng giống như làm tình và quay tay vậy, không chỉ điểm rơi khác nhau, hậu quả sinh ra cũng khác biệt.

Nếu bước này cũng rất thuận lợi, tiếp theo nên tìm một địa điểm thích hợp, trong tiếng cười nói, quần áo tan thành mây khói…… À, dừng lại, phương án này hợp với tôi, nhưng không hợp với Tiểu Tất.

Tôi dừng việc YY lại, bảo Tiểu Tất: “Nói không phải sở trường của cậu, cậu có thể dùng bút để viết, rất nhiều khi, viết ra còn sâu sắc hơn nói.”

“Được! Tôi viết xong, ông giúp tôi nhuận sắc nhé.” Tiểu Tất nói.

“Không vấn đề, cái hồi đại học ấy, cô học muội ba ba mà Lão Mạc tán ấy, chả phải là nhờ câu ‘Khoảng cách tới thiên đường, chính là khoảng cách từ tâm em tới tâm anh’ trong thư tình tôi viết hộ Lão Mạc mà học muội cảm động đến mức ngoan ngoãn theo cậu ta lên giường sao; đến lúc muốn đá người ta, vẫn là tôi viết cho cậu ta câu: ‘Khoảng cách tới thiên đường, là khoảng cách từ tay anh tới ngực em; khoảng cách tới địa ngục, là khoảng cách từ tâm anh tới tâm em.’ khiến học muội hoàn toàn dập tắt ý niệm coi Lão Mạc là người.”

Tiểu Tất gửi một icon cười lớn và ngón tay cái qua: “Ông chỉ cần giúp tôi nghĩ câu trước là được!”

Tôi cười đứng dậy vươn vai, đứng dậy đi tới bình nước uống, đi ngang qua chỗ của Nguyệt Nhi, tôi thấy trên bàn cô ấy có một quả táo, tiện tay cầm lấy định ăn.

Nguyệt Nhi cười ngăn tôi lại: “Chưa rửa đấy!”

“Không sạch không bẩn, ăn vào không bệnh.” Tôi nói, sau đó quệt quả táo vào áo vài cái, nhìn đầy hài lòng rồi bảo: “Sạch rồi!” Sau đó cắn một miếng to.

Nguyệt Nhi biết tôi là loại không thể dạy bảo, cũng không quá để ý tới mấy chi tiết sinh hoạt này của tôi, cô ấy cho rằng đàn ông vốn dĩ không nên quá chú trọng mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này, nên chỉ cười lắc đầu, tiếp tục viết lách.

Tôi vừa nhai táo vừa thò đầu nhìn cô ấy đang viết cái gì, tôi thấy bên tay trái cô ấy để tờ 《Đơn xin định cư vĩnh viễn Singapore》 đã đóng dấu, tôi ngạc nhiên hỏi cô ấy: “Cô định đi Singapore à?”

Nguyệt Nhi nhăn mũi: “Cậu tôi ở Singapore có một nhà hàng, ông ấy không có con cái, muốn tôi qua đó giúp ông ấy quản lý công việc kinh doanh, mà mẹ tôi cũng muốn tôi ra ngoài vừa giúp cậu vừa tiếp tục đi học.”

Tôi gật gật đầu, không nói gì thêm.

Lúc này, tôi chỉ cảm thấy phía sau có một trận kình phong tập tới, không kịp hồi chiêu “Bạch hạc lượng sí”, đã nghe tiếng xương vai mình bị vỗ một cái thật mạnh, tôi thét lên một tiếng, chỉ thấy một bàn tay tròn xoe như tay của máy móc miêu, giáng thật mạnh lên vai tôi, không cần quay đầu tôi cũng biết là Kiện ca tới.

Kiện ca chỉnh chỉnh kính vàng: “Lão Sách, ngày mai ở Hạ Môn có một hội thảo về mạng chính phủ điện tử, có mời một số đại biểu của công ty tham gia, ngày mai tôi có việc đột xuất phải đi Bắc Kinh, cậu đi một chuyến nhé.”

Tôi xoa xoa bả vai đau điếng, gật gật đầu.

Tôi biết dạo này Kiện ca không ngừng đi Bắc Kinh tìm người và nghe ngóng tin tức, xem ra nhân sự của công ty thực sự sắp có biến động lớn rồi.

Khi tôi quay về chỗ ngồi, bỗng nhớ ra, hình như Lão Mạc trước đó cũng nói, cậu ta cũng đi tham gia hội nghị này. Tôi lập tức gọi điện xác nhận lại.

Quả nhiên, Lão Mạc cũng đi Hạ Môn.

Hai chúng tôi lập tức qua điện thoại hiểu ý nhau cười rộ lên, Tân Hải xinh đẹp, cảnh xuân tú lệ êm đềm, hương thơm lạ kỳ tịch mịch, hai linh hồn cô đơn.

“Không biến chất trong phóng túng, thì sẽ thối rữa trong trầm mặc!” Chúng tôi không hẹn mà cùng đồng thanh nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:28
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »