Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 3084 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1273
Càng ngày càng tốt, hi hi (3/4)

❊ ❊ ❊

Sau những tràng pháo tay cổ vũ, nhà ga lại trở về sự tĩnh lặng vốn có. Dường như ngoại trừ tiếng loa thông báo trên sân ga, tất cả mọi người đều như đang nghe một buổi hòa nhạc, không ai phát ra tiếng động, ai nấy đều mỉm cười, đầy mong đợi nhìn cô bé người châu Á đang ngồi trước chiếc đàn piano.

Hôm nay Hi Hi ăn mặc rất tươi tắn đáng yêu. Vì khí hậu nước Đức ấm áp, cô bé không cần mặc quá dày. Một chiếc áo khoác thể thao màu hồng có lót lông, bên dưới là quần dài đen ôm sát, không cần đội mũ. Chiếc băng đô màu hồng ton-sur-ton với áo khoác giúp chải gọn mái tóc dài của cô bé. Nhìn từ phía sau, cô bé trông thật thanh tao tự nhiên. Huống chi, cô bé vốn dĩ trời sinh xinh đẹp, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo bày ra vẻ nghiêm túc, đủ để khiến người ta vô cùng yêu quý!

Không nói nhiều lời thừa, Hi Hi rất tập trung ngồi trước đàn piano. Mặc dù vẫn còn một chút hồi hộp, nhưng cô bé đã lấy hết can đảm, bắt đầu khẽ nhấn lên phím đàn.

"Ồ, là bản 'Gửi Elise'!" Dương Dật vừa nghe vài nốt nhạc đầu tiên, không nhịn được ngạc nhiên nhướng mày.

Bản nhạc này là bài anh đã đàn cho Hi Hi nghe trước khi đàn hát bài 'Ốc Sên' cho cô bé. Vì nói khó thì không khó, nói đơn giản thì cũng không hẳn là đơn giản, dù sao bản gốc của 'Gửi Elise' yêu cầu rất cao, nhưng phiên bản đã được người đời sau cải biên thì đơn giản hơn nhiều.

Dương Dật cũng đưa phiên bản của Richard cho Hi Hi luyện tập. Cô bé rất thích khúc nhạc này, từ lúc mới đầu đàn còn lộn xộn, cho đến sau nửa năm luyện tập, cô bé đã có thể thỉnh thoảng đàn liền mạch được cả bài.

Nhưng Dương Dật không ngờ Hi Hi lại chọn bản nhạc này để đàn, vì đây là lần đầu cô bé đàn piano ở nơi công cộng. Vừa nãy anh còn lo cô bé thiếu tự tin, nên chỉ bảo con đàn những bài siêu đơn giản như bài chúc mừng sinh nhật.

Dù sao đi nữa, buổi biểu diễn của Hi Hi đã bắt đầu. Chỉ thấy chân phải cô bé khẽ dẫm lên bàn đạp, đôi bàn tay nhỏ bé với những ngón tay thon dài lướt trên phím đàn, như những chú bướm đang bay múa.

Nhìn rất đẹp, nếu không có mấy nốt sai đó thì càng tuyệt vời hơn!

Hi Hi vẫn hơi hồi hộp, cô bé không chỉ đánh sai mấy nốt mà còn đàn hơi vội vàng, tiết tấu rõ ràng là hơi nhanh.

Nhưng Dương Dật tạm thời chưa có ý định mở lời hướng dẫn. Anh đầy mong đợi nhìn cô bé, hy vọng con có thể tự mình điều chỉnh lại.

"Con chắc chắn làm được, Hi Hi, con là niềm tự hào của ba!" Dương Dật thầm nghĩ.

Tuy nhiên, lúc này, ở "khán đài" có chút xôn xao.

Không phải vì Hi Hi đàn quá tệ. Tuy cô bé lại đàn sai nốt, tuy cô bé đàn hơi nhanh, nhưng không ai lại đi khắt khe với một cô bé bảy tuổi như vậy cả.

Giai điệu lay động lòng người của 'Gửi Elise' vẫn rất tuyệt vời, khiến nhiều du khách có kiến thức cảm nhận được sự phi thường của nó.

"Đây là bản nhạc gì vậy?" Mọi người tò mò hỏi bạn đồng hành, cứ tưởng chỉ do bản thân mình thiếu hiểu biết, nhưng sự xôn xao không dừng lại, vì mọi người phát hiện ra, không ai biết đây là bản nhạc gì!

Ai bảo cái tên Dương Dật này lười biếng, có đồ tốt mà không chịu tung ra.

Tuy nhiên, những lời bàn tán nhỏ của mọi người vẫn rất lịch sự duy trì ở mức âm lượng thấp, không gây ảnh hưởng đến Hi Hi đang tập trung đàn piano.

Trạng thái đàn của Hi Hi bây giờ càng lúc càng tốt. Lúc mới bắt đầu, cô bé quả thực rất căng thẳng, ngón tay không dám dùng lực nhấn xuống, còn run rẩy đánh sai nốt. Nếu là người khác, có lẽ đã càng thêm lo lắng và không dám đàn tiếp nữa, nhưng Hi Hi đã cảm nhận được ánh mắt ủng hộ của ba ở phía sau, cô bé đã kiên trì tiếp tục.

Trí nhớ của cô bé rất tốt, căn bản không cần nhìn bản nhạc, cộng thêm việc đã luyện tập khúc nhạc này nửa năm, Hi Hi đàn rất thành thục. Sau lượt đàn đầu tiên, Hi Hi ngược lại càng lúc càng bình tĩnh, chỉ là vẻ mặt nghiêm túc trên mặt cô bé hơi giãn ra, nhịp điệu âm nhạc cũng trở về mức bình thường.

Ngay lập tức, sức hấp dẫn nhẹ nhàng, tâm tình của 'Gửi Elise' đã được thể hiện ra!

Những người đang bàn tán lại lần lượt im lặng, say sưa lắng nghe. Thậm chí, còn có vài người ban đầu chỉ định xem náo nhiệt cũng không nhịn được nữa, lấy điện thoại ra quay video.

Dương Dật đứng sau lưng Hi Hi, lúc này cũng lộ ra nụ cười hài lòng.

Quả nhiên là con gái Dương Dật anh, tính cách này, đủ kiên cường!

"Tuyển thủ kiểu thi đấu." Dương Dật nhớ tới đánh giá của cô giáo Hạ Tố Thanh, người từng dạy múa cho Hi Hi ở tiểu học Hối Gia trước kia dành cho cô bé, trong lòng cũng dâng trào niềm tự hào đối với Hi Hi.

Tất nhiên, không phải cứ đàn chậm là đàn hay. Cô bé mới học piano nửa năm, rất nhiều thói quen đàn cần tập luyện và tích lũy số lượng lớn mới thay đổi được vẫn còn xuất hiện trên người cô bé.

Ví dụ như, khi Hi Hi đàn piano, mắt vẫn không nhịn được nhìn vào phím đàn.

Hi Hi đã nỗ lực hình thành thói quen đánh đàn không nhìn phím theo yêu cầu của ba, nhưng cô bé vẫn hơi thiếu tự tin, cái đầu nhỏ cứ xoay qua xoay lại, nhìn đông ngó tây. Trông có vẻ rất nghiêm túc, nhưng đây cũng là một biểu hiện của sự thiếu chuyên nghiệp.

Ngoài ra, Hi Hi cũng không biết cách nắm bắt cảm xúc của bản nhạc này.

Không chỉ 'Gửi Elise', đại đa số các bản nhạc piano đều có yêu cầu về biểu đạt cảm xúc, ví dụ như nhẹ, rất nhẹ, giảm dần, tăng dần, vui tươi, dịu dàng, vân vân. Nhưng với độ tuổi của Hi Hi, muốn cô bé hiểu được nhiều biến đổi cảm xúc phức tạp như vậy, hoặc nên nhập tâm vào ý niệm cảm xúc thế nào, đều gần như là không thể!

Cho nên, cô bé chỉ đang bắt chước, máy móc thực hiện việc đàn theo tiết tấu mà ba từng đàn trong ký ức của mình.

Nói như vậy, Hi Hi vẫn còn không ít khuyết điểm, nhưng Dương Dật đã thấy đủ mãn nguyện rồi.

Một cô bé bảy tuổi có thể dũng cảm đàn piano giữa chốn đông người, lại còn đàn khá trôi chảy, thì còn có thể yêu cầu gì ở con bé nữa chứ?

---❊ ❖ ❊---

Lúc Hi Hi đang đàn piano, Tiểu Đồng Đồng cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, thằng bé giãy ra khỏi tay mẹ, ghé sát lại gần, hai bàn tay nhỏ nắm lấy mép đàn, tò mò nhìn chị gái đàn.

Không phải thằng bé chưa từng thấy, chỉ là khung cảnh hôm nay đặc biệt, ngay cả Tiểu Đồng Đồng cũng cảm nhận được trên người chị gái có một thứ ánh sáng đặc biệt. Thứ ánh sáng này thu hút thằng nhóc, khiến nó không nhịn được mà lại gần chị gái.

Người qua đường nhìn thấy cảnh tượng đầy tình cảm này, đều lần lượt mỉm cười.

Tất nhiên, Hi Hi cũng nhanh chóng đàn xong. Đợi đến khi cô bé làm một động tác thu tay về, các du khách bên cạnh đều cười, vỗ tay nhiệt tình cho cô bé.

Thậm chí còn có người hô "bravo", lớn tiếng tán thưởng!

Hi Hi vừa hoàn hồn lại từ thế giới âm nhạc liền cảm nhận được sự nhiệt tình của mọi người. Điều này khiến cô bé hơi ngượng ngùng, vừa vui mừng, vừa vội vàng đứng dậy lao về phía ba, vùi đầu nhỏ vào trong lòng ba.

"Đàn rất tốt, mọi người đều đang khen con đấy!" Dương Dật cười, nhẹ nhàng vỗ đầu cô bé, dịu dàng nói: "Nào, cúi chào mọi người một cái đi."

Hi Hi từng đi xem hòa nhạc cùng ba mẹ nên hiểu ý của ba. Vì vậy, cô bé hơi xấu hổ ngẩng đầu lên, được ba dắt tay, bước lên một bước, cùng giang tay còn lại ra, khẽ cúi người, bày tỏ lòng cảm ơn tới những người đang nở nụ cười thiện chí kia.

Mọi người đều cười, có người còn sợ Hi Hi không hiểu tiếng Anh hoặc ngoại ngữ khác, trực tiếp dùng ngôn ngữ cơ thể giơ ngón cái lên thật cao để cổ vũ cô bé.

Tuy nhiên, lúc này, từ phía sau họ vang lên vài tiếng đàn ting tong, có chút phá hỏng bầu không khí.

Thế nhưng, mọi người nhìn sang đều mỉm cười, hóa ra là cậu em trai của cô bé đang tò mò nhấn phím đàn. Tiểu Đồng Đồng phát hiện hành động nhỏ của mình bị phát hiện, lại vội vàng thu tay nhỏ về, giấu ra sau lưng, trông có vẻ khá giống "giấu đầu hở đuôi".

"Con cũng muốn đàn piano à?" Dương Dật cười hỏi thằng bé.

Tiểu Đồng Đồng lắc lắc cái đầu nhỏ, ngượng ngùng trốn sau lưng chị gái, ló đôi mắt to ra, cười hi hi nhìn ba, thằng bé còn rất thông minh nói khẽ: "Ba đàn!"

"Ba cũng đàn đi!" Hi Hi vừa nghe thấy cũng hứng thú, tay nhỏ dắt em trai, nhảy cẫng lên cười nói.

"Ba không đàn nữa đâu." Dương Dật vội vàng xua tay, anh còn muốn khiêm tốn một chút mà!

Nhưng cô bé không chịu, con bé nắm lấy tay ba, kéo ba đến trước đàn piano, giọng nói nhẹ nhàng lảnh lót kêu lên: "Ba phải đàn, con muốn nghe ba đàn cơ!"

Được rồi, Tiểu Đồng Đồng, cái thằng nhóc hư này, vậy mà đã học được chiêu "đẩy họa sang người khác" rồi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1274
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »