Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 3281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1226
Mặc Phi thất bại trong việc trang điểm (2/3)

❊ ❊ ❊

Vì Giang Thần thường ngày thật sự quá nghịch ngợm, Hi Hi không thích chơi cùng cậu bé, cho nên, mặc dù Hi Hi bị cậu ta quát cho một trận một cách khó hiểu, hơn nữa lại là kiểu Hi Hi còn chưa nghe rõ cậu ta nói gì, cậu ta đã chạy mất rồi, chuyện này chỉ làm cô bé ngơ ngác một chút mà thôi.

Hi Hi rất nhanh đã vứt chuyện này ra sau đầu, không hề có ý định tìm Giang Thần để hỏi cho ra lẽ.

Đến chiều tối tan học, Hi Hi kinh ngạc vui mừng phát hiện, người bố tối qua không về nhà đã đến đón mình! Cô bé vui sướng điên cuồng, làm sao còn nhớ đến chuyện sóng gió nhỏ buổi sáng nữa chứ!

---❊ ❖ ❊---

Sau khi Dương Dật từ Tấn Lăng thị trở về, không lâu sau, anh cuối cùng đã đợi được ngày hội phụ huynh ở trường tiểu học Hối Gia!

Đây chính là "ngày trọng đại" mà Dương Dật và Mặc Phi đã trông ngóng từ rất lâu rồi!

Chưa nói đến tiết mục biểu diễn của Hi Hi, chỉ riêng việc tham quan khuôn viên trường, cùng con tham dự một tiết học minh họa, xem cuộc sống của con ở trường... những điều này cũng đủ khiến các bậc phụ huynh cảm thấy thỏa mãn rồi!

Mặc Phi còn hào hứng hơn cả Dương Dật, hôm nay cô cố tình dậy thật sớm, vừa nhíu mày trước tủ quần áo, lấy từng chồng quần áo ra ướm thử trước người, vừa lẩm bẩm: "Anh nói xem em nên mặc bộ nào đi bây giờ? Phong cách thể thao? Hay là mặc thời trang một chút? Chẳng phải nói có cả tiết thể dục sao? Em có nên đi giày thể thao không nhỉ?"

"Em tưởng học tiết thể dục là để phụ huynh các em, hơn nữa còn là phụ huynh nữ, chạy bộ à?" Dương Dật dở khóc dở cười nói, "Mặc bình thường thôi là được, đừng quá phô trương, trước mặt trẻ con ảnh hưởng không tốt."

"Sao anh biết không có tiết mục này? Biết đâu thầy cô lại bảo: Hôm nay sẵn có đông đủ phụ huynh, vậy chúng ta tổ chức một cuộc thi thân tử đi!" Mặc Phi còn cố làm giọng trầm, bắt chước thầy giáo thể dục trong ấn tượng của cô để nói chuyện, sau đó mới khôi phục lại giọng nói bình thường, "Cho nên, đã quyết định mặc đồ bình thường rồi, vậy em vẫn cứ đi giày thể thao thôi! Như vậy có thể ứng phó với các tình huống khác nhau!"

Mặc Phi không chỉ chải chuốt cho bản thân, cô còn lên đồ cho cả Dương Dật nữa!

Một lát sau, trong gương xuất hiện hai người có phong cách ăn mặc rất ăn ý: Mặc Phi mặc áo thun có cổ màu cam đỏ, quần dài vải kaki màu be; còn Dương Dật mặc áo thun có cổ màu trắng kẻ sọc nhạt, quần là quần vải kaki màu nâu nhạt.

Tất nhiên, cách ăn mặc này đặt lên người người khác thì trông sẽ rất già dặn, nhưng Dương Dật và Mặc Phi thì khác!

Vóc dáng Mặc Phi quá đẹp, chưa nói đến đường cong quyến rũ, đôi chân dài miên man ấy đã khiến chiếc quần vải kaki trông thời thượng như những bức ảnh street style vậy! Còn khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của cô, càng làm người ta quên mất những điểm yếu của trang phục, chỉ cần nhìn một cái là bị thu hút ngay!

Mà Dương Dật cũng chẳng kém, anh cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, dù là đồ thường ngày, anh cũng mặc ra cảm giác như đang mặc áo bó sát, lồng ngực rộng rãi, cánh tay dày dặn, trông chẳng khác nào một gã đàn ông cứng rắn trong phim, vô cùng phong độ!

Dương Dật nhìn kỹ một lúc, bật cười: "Em có biết anh đang nghĩ gì không?"

Mặc Phi đang rất hài lòng, cô thuận miệng hỏi: "Nghĩ gì?"

Dương Dật vui vẻ nói: "Anh cảm thấy chúng ta không phải đi tham dự ngày hội phụ huynh ở trường con gái, mà là đi đánh golf!"

Mặc Phi nhìn kỹ lại, đúng là vậy thật! Nhưng cô lại ngại không dám thừa nhận, còn trách móc huých khuỷu tay vào người Dương Dật, đôi mắt xinh đẹp "hung dữ" đe dọa: Dám nói bậy, tôi trị anh đấy!

Dương Dật vội cười giơ tay đầu hàng, nói: "Không có, không có, anh thấy mặc như này cũng tốt, khiêm tốn, có khí chất!"

Không chỉ Dương Dật và Mặc Phi ăn mặc đầy mới mẻ, Tiểu Đồng Đồng cũng được chải chuốt rất bảnh bao, nhóc con mặc áo khoác thể thao có khóa kéo, nhưng ống tay áo được xắn lên tới khuỷu tay, khóa kéo kéo lên tận đỉnh, cổ áo dựng cả lên, rồi lại đội ngược một chiếc mũ lưỡi trai nhỏ, dù khuôn mặt nhỏ vẫn còn hơi bụ bẫm, nhưng Tiểu Đồng Đồng bây giờ cũng ra dáng một cậu nhóc cực ngầu!

Thế nhưng, bố mẹ, em trai đều được lên đồ đẹp đẽ, Hi Hi lại vẫn phải tủi thân mặc bộ đồng phục, váy đồng phục của mình, tuy cô bé phong cách học đường trông cũng khá xinh xắn, nhưng với Hi Hi mà nói, con bé đã mặc phát ngán những bộ quần áo như vậy rồi!

"Mọi người đều được mặc quần áo mới, chỉ có con là không được." Lúc cô bé lên xe, vẫn còn bĩu cái miệng nhỏ, không tình nguyện chút nào.

---❊ ❖ ❊---

Điều thú vị là, sau khi đến trường, họ nhanh chóng phát hiện ra, mặc dù gia đình Dương Dật, gia đình Lan Châu Khải đều không hẹn mà cùng chọn phong cách khiêm tốn, các bậc phụ huynh khác lại ăn mặc người sau còn phô trương hơn người trước, hay nói cách khác là sang chảnh, váy vóc, sườn xám, túi hiệu, giày cao gót, thắt lưng hàng hiệu gì đó thì không cần phải nói rồi! Quan trọng là phải biết phối đồ, phải có gu thẩm mỹ, như mẹ của Liêu Thiên Thiên, mặc một bộ váy da, áo gió, đội mũ nhỏ, lập tức trở nên nổi bật giữa đám đông các bà mẹ!

Mẹ của Liêu Thiên Thiên vẫn còn khá trẻ, nhìn có vẻ như là sinh Liêu Thiên Thiên từ rất sớm, bây giờ vẫn trông như mới hai mươi mấy tuổi, so với bà, bố của Liêu Thiên Thiên, một người đàn ông trung niên, trông có vẻ hơi không theo kịp bước chân của vợ mình.

Khi Dương Dật còn đang thầm thấy lạ về việc bố và mẹ của Liêu Thiên Thiên thuộc hai độ tuổi khác biệt như vậy, Mặc Phi đã hơi tủi thân ghé sát vào bên cạnh Dương Dật.

"Cảm giác, chúng ta mặc bộ đồ này vào, trông già đi nhiều lắm!" Mặc Phi không vui thầm thì với Dương Dật.

Cô có chút hối hận, bộ quần áo cô và Dương Dật mặc, ở nhà nhìn thì cũng khá ổn, nhưng so với những phụ huynh kia, thì giống như hoa quế gặp hoa mẫu đơn, chỉ có thể là vẻ đẹp dân dã, giữa thanh thiên bạch nhật, lập tức bị sắc màu rực rỡ của người khác lấn át hết!

"Không sao đâu, hôm nay chúng ta đến để xem Hi Hi biểu diễn, con bé mới là nhân vật chính mà! Chúng ta sao có thể giành lấy hào quang của con được, phải không?" Dương Dật cười an ủi.

Mặc Phi miễn cưỡng chấp nhận lời an ủi của Dương Dật, nhưng, cô cũng nhanh chóng không còn thời gian để bận tâm đến những chuyện này nữa, vì giữa các phụ huynh, với tư cách là một ngôi sao lớn, cô nhanh chóng trở thành tiêu điểm của mọi người.

Có thể nói, nếu không phải các phụ huynh ngại có trẻ con ở bên cạnh nên hơi xấu hổ, thì họ đã chẳng chỉ đơn giản là vui vẻ tới chào hỏi Mặc Phi! Có lẽ Mặc Phi hôm nay chưa chắc đã ứng phó nổi biết bao nhiêu yêu cầu xin chữ ký và chụp ảnh chung!

---❊ ❖ ❊---

Trong lúc nhóm Hi Hi đang học giờ đọc buổi sáng, giáo viên trong trường dẫn các phụ huynh đi tham quan lần lượt từng kiến trúc, hành lang văn hóa, vườn vinh dự,... trong khuôn viên trường, ngay cả căn tin trường nơi các bé sẽ cùng ăn trưa, Dương Dật và Mặc Phi cũng đã tham quan qua một lượt.

Tiểu Đồng Đồng là người phấn khích nhất, vì cuối cùng nhóc cũng đã đến được ngôi trường trong truyền thuyết của chị gái, chính là cái nơi kỳ lạ mỗi ngày đều biến mất chị gái của nhóc suốt cả một ngày dài! Hơn nữa, khác với lần trước chỉ đứng ngoài nhìn vào, lần này, Tiểu Đồng Đồng đã có thể vào trong rồi!

Đây chính là điều Tiểu Đồng Đồng hằng mong đợi, cho nên nhóc con không chịu để bố mẹ bế, cái mông nhỏ cứ lắc lư, huỳnh huỵch chạy thẳng về phía trước, nếu không phải bố đang dắt tay, có khi nhóc đã muốn lao lên phía trước rồi.

"Đây là nơi chị ăn trưa, lát nữa buổi trưa chúng ta cũng sẽ cùng chị ăn cơm ở đây." Dương Dật giúp Tiểu Đồng Đồng truyền đạt lại lời thầy giáo phía trước nói.

Tiểu Đồng Đồng nhíu đôi lông mày nhỏ, vừa nắm tay bố, vừa ngó nghiêng xung quanh, còn quay đầu nhìn lại, nhưng nhóc đứng giữa một đám người lớn, tầm nhìn hạn hẹp, nhóc lại không chịu để bố bế, cho nên nhìn một lúc, nhóc mới dùng hai bàn tay nhỏ kéo kéo bàn tay to của bố, thu hút sự chú ý của bố.

"Chị đâu?" Tiểu Đồng Đồng khó hiểu bĩu cái miệng nhỏ hỏi.

"Sắp rồi, lát nữa chúng ta sẽ đi học cùng chị!" Dương Dật cười xoa đầu nhóc con, an ủi cậu bé.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1218
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »