Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 3084 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1237
Tiểu Đồng Đồng cũng muốn mua sách (1/3)

❊ ❊ ❊

Vì muốn bù đắp cho Hi Hi, cô bé đã lo lắng đến phát ốm, Dương Dật đặc biệt dành ra thời gian cuối tuần để đưa Hi Hi đi dạo nhà sách lớn nhất Giang Thành. Dù sao thì cũng đã lâu rồi Dương Dật không đưa cô con gái nhỏ đi dạo phố, hơn nữa bây giờ Hi Hi cũng đã lớn hơn một chút, nên xem những cuốn sách có chiều sâu hơn.

Không thể cứ mãi xem truyện tranh, đắm chìm vào những câu chuyện mà thiếu đi sự bồi dưỡng về văn học.

Tất nhiên, "cái đuôi" lớn Mặc Phi cũng dắt theo Tiểu Đồng Đồng, đầy hứng khởi đi theo.

---❊ ❖ ❊---

Vì thời tiết Giang Thành hiện tại đã rất lạnh, Hi Hi không thể như trước đây, mặc những chiếc váy xinh đẹp nhưng mỏng manh ra đường nữa. Nhưng không sao cả, dù có mặc áo hoodie thể thao và quần dài, với vóc dáng "mắc áo" thon thả, mảnh khảnh của cô bé vẫn dễ dàng cân được tất!

Đặc biệt là hôm nay được cùng ba mẹ đi dạo nhà sách, cô bé tâm trạng cực kỳ phấn chấn, cười khúc khích, tung tăng chạy lên phía trước. Dáng vẻ hoạt bát đó trông thật tinh nghịch, đáng yêu khiến người ta chỉ muốn nhéo cái má nhỏ của con bé!

Tiểu Đồng Đồng cũng bị sự năng động của chị gái lây nhiễm, cậu bé giãy giụa đòi xuống khỏi lòng mẹ, cái mông nhỏ cứ lắc lư, vui vẻ chạy về phía chị gái. Nhóc con vừa chạy vừa sốt sắng gọi: "Đợi em với, chị ơi, đợi em với!"

Mãi cho đến khi nhét được bàn tay nhỏ vào trong tay chị gái, cậu bé mới yên tâm cười khúc khích.

"Nhưng mà, chị nắm tay em thì làm sao chị tìm sách xem được?" Hi Hi cười híp cả mắt, nói với Tiểu Đồng Đồng.

"Ưm... ưm... thì là, thì là..." Tiểu Đồng Đồng gặp phải nan đề, nghẹn một lúc mà vẫn không nghĩ ra câu trả lời. Cậu bé nhíu đôi mày nhỏ, chu cái miệng nhỏ, không biết phải trả lời thế nào.

Nhưng cậu bé cũng không muốn buông tay chị gái ra!

Tất nhiên, vấn đề này nhờ có ba mẹ đi lên nên cũng đã được giải quyết. Có ba mẹ ở bên cạnh, Tiểu Đồng Đồng vẫn rất an toàn.

Lúc chị gái đang lật xem mấy cuốn truyện tranh trên kệ, nhóc con cứ tò mò nhìn đông ngó tây. Xung quanh vẫn có khá nhiều bạn nhỏ, nhưng toàn là những bạn lớn hơn cậu bé, hơn nữa đa số đều là các anh trai, chẳng thấy cô bé nào xinh xắn giống như chị gái mình cả!

Mà thú vị là, những anh trai, chị gái đó đều ngồi trên sàn nhà đọc sách. Khi cậu nhìn qua, họ còn cẩn trọng nhìn lại, hình như sợ cậu bé sẽ mắng họ vậy!

Không bẩn à? Trong đầu Tiểu Đồng Đồng nảy sinh một suy nghĩ không phù hợp với lứa tuổi của mình.

Tuy những bạn nhỏ khác lớn hơn mình, nhưng dù sao cũng đều là trẻ con. Tiểu Đồng Đồng, người vừa đặt chân đến "vương quốc người lùn", tự nhiên không hiểu vì sao lại nhếch cái miệng nhỏ, cười "hì hì" một tiếng.

Tuy nhiên, sau khi xem xong những thứ mới mẻ xung quanh, Tiểu Đồng Đồng lại tò mò nhìn về phía chị gái. Với vóc dáng nhỏ bé của mình, cậu chỉ có thể dùng hai tay chống lên kệ sách, sau đó ngẩng cái đầu nhỏ lên, từ dưới nhìn lên dáng vẻ của chị gái.

Đây quả là một kiểu chơi rất mới lạ!

Tiểu Đồng Đồng tự tìm thấy niềm vui của riêng mình, nhóc con men theo kệ sách, chen vào bên cạnh chị gái, như vậy cậu có thể thông qua các góc của cuốn sách mà ngắm nhìn vẻ mặt tập trung của chị gái.

"Hì hì!" Tiểu Đồng Đồng thỏa mãn cười rộ lên, còn dùng cái mông nhỏ ủi ủi chị gái.

Nhưng Hi Hi chỉ cảm thấy bị chen một chút, cô bé đang đắm chìm trong câu chuyện trong sách nên không có phản ứng gì.

Ngược lại Mặc Phi, vừa lơ đãng lật xem mấy cuốn truyện tranh, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn Tiểu Đồng Đồng để tránh việc cậu bé tự chạy đến nơi khác chơi. Thấy cảnh này, cô buồn cười xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Đồng Đồng.

Dương Dật biến mất một lúc đã xuất hiện trở lại, anh đi tìm sách cho Hi Hi. Vốn luôn cảm thấy Hi Hi nên đọc vài cuốn sách có chiều sâu, anh đã đặc biệt đi một vòng ở các khu vực khác, bây giờ anh đang ôm một chồng sách quay lại.

"Hi Hi, lại đây, xem mấy cuốn sách này con có thích không?" Dương Dật cười, đặt những cuốn sách mình tìm được lên kệ, nói với Hi Hi.

"Sách gì ạ?" Hi Hi lưu luyến dời tầm mắt khỏi cuốn truyện tranh trên tay, tò mò nhìn chồng sách ba mang tới.

"Cái này là bách khoa toàn thư trẻ em." Dương Dật cười, cầm một cuốn sách dày cộp lên, nói với Hi Hi, "Nội dung của nó bao quát vạn vật. Con xem này, nó có kể về thiên nhiên, như mẹ sư tử dẫn sư tử con dọn nhà như thế nào, cũng có kể về nghệ thuật, như đàn piano, guitar hay violin mà chúng ta học, những nhạc cụ này ra đời ra sao, còn có kể về vài câu chuyện lịch sử nữa. Tóm lại là rất nhiều vấn đề con từng nghĩ tới, hay những điều mới mẻ con chưa từng tiếp xúc qua, đều có thể tìm thấy đáp án trên này!"

"Oa, thật ạ?" Hi Hi nảy sinh hứng thú, cô bé kinh ngạc kêu lên một tiếng, sau đó đặt cuốn truyện tranh trong tay xuống, cầm lấy cuốn sách ba giới thiệu lên xem. Tiếp đó, cô bé lại vui sướng reo lên, "Oa, đều là màu hết nè! Nhiều hình đẹp quá! Ba ơi, con thấy mẹ sư tử đang ngậm sư tử con nè!"

Dương Dật cười tủm tỉm gật đầu với cô bé đang ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Anh đợi Hi Hi lật xem vài trang, dần dần xem đến mức say sưa, lại bắt đầu giới thiệu cuốn sách thứ hai: "Hi Hi, cuốn này cũng không tệ."

---❊ ❖ ❊---

Quy mô nhà sách lớn nhất Giang Thành rất lớn, hơn nữa bầu không khí đọc sách cũng rất đậm đà! Mặc dù Dương Dật chỉ đưa Hi Hi tới mua sách, nhưng trong quá trình liên tục lật sách, tìm sách, họ vẫn bị bầu không khí của những người lớn và trẻ nhỏ yêu sách khác trong nhà sách lây lan.

Ngay cả Tiểu Đồng Đồng, cuối cùng cũng đầy hứng thú lật xem cuốn truyện tranh mà chị gái vừa đặt lại.

Cuốn truyện tranh này phù hợp với trẻ em trên sáu tuổi đọc vì chữ của nó hơi nhiều! Thế nhưng, Tiểu Đồng Đồng dù không đọc hiểu, cậu vẫn hơi chu cái miệng nhỏ, giống như lãnh đạo đang phê duyệt văn kiện, qua loa thẩm duyệt những hình minh họa bên trên, sau đó bắt chước dáng vẻ của chị gái, lật sang trang sau tiếp tục xem.

Cuối cùng, khi Dương Dật dùng xe đẩy đẩy một đống sách định ra quầy thanh toán, Tiểu Đồng Đồng chạy "bạch bạch bạch" tới, tay nhỏ nắm một cuốn truyện tranh đưa cho ba.

"Con cũng muốn mua sách hả?" Dương Dật buồn cười hỏi cậu bé.

Tiểu Đồng Đồng nghiêm túc gật đầu.

Tất nhiên là muốn mua sách rồi, không thì đưa cho ba làm gì? Tiểu Đồng Đồng từng cùng ba, chị gái đi dạo phố nên hiểu rằng, muốn gì thì tuyệt đối không được rụt rè, đồ chơi mình thích nhất định phải mang đưa cho ba đi "mua", như vậy mới có thể mang về nhà được!

"Con đọc hiểu không đó?" Mặc Phi cũng không nhịn được cười hỏi.

"Con xem mà!" Tiểu Đồng Đồng trả lời hơi lạc đề, nhưng cậu bé tự cảm thấy mình trả lời rất đúng, còn dùng sức gật cái đầu nhỏ.

Vì Tiểu Đồng Đồng muốn mua, Dương Dật cũng không đối xử khác biệt, anh đặt cuốn sách của nhóc con vào xe đẩy, thanh toán cùng một thể.

---❊ ❖ ❊---

Thế nhưng, lúc rời khỏi nhà sách, Hi Hi bất ngờ phát hiện ra mấy máy gắp thú bông ở khu vực sảnh ra! Những thứ này Hi Hi từng thấy ở rạp chiếu phim trong khu đại học trước đây, cô bé biết đó là gì, nhưng hồi đó vì vội đi xem phim nên chưa từng chơi qua.

"Ba ơi, ba ơi, chúng ta tới bên kia xem đi!" Hi Hi vui vẻ kéo tay ba, nói xong, cô bé liền cắm đầu chạy về phía đó.

Cô bé mặc đồ mùa đông, cậy vào ưu thế đôi chân dài, lúc chạy trông vẫn nhẹ nhàng như một chú hươu con!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1239
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »