Đôi mắt ông Năm long lên:
- Cô vào đây làm gì?
Mặt mũi tái mét, Minh ấp úng:
- Tôi… tôi… xem cuốn Kinh Thánh này.
Vừa nói, Minh vừa cúi xuống nhặt cuốn sách lên, chân tay bủn rủn. Minh cảm thấy trán mình ướt đẫm mồ hôi.
Ông Năm hỏi bằng giọng gay gắt:
- Cô lấy cuốn Kinh Thánh này làm gì? Mà ai cho phép cô mở ra xem?
Trong lúc Minh nhặt cuốn Kinh Thánh lên, một mảnh giấy nhỏ và một trang sách rơi ra ngoài.
Ông Năm lừ mắt:
- Vô ý vô tứ quá chừng đi.
Vừa nói ông ta vừa với tay nhặt trang Kinh Thánh rớt ra ngoài.
Minh vội vã đạp chân lên mảnh giấy nhỏ rơi ra cùng một lượt với trang Kinh Thánh. Nàng kín đáo quan sát xem Ông Năm có để ý không. Nhưng ông ta chỉ chú ý đến cuốn Kinh Thánh mà thôi. Ông ta giựt lấy cuốn Kinh Thánh nơi tay nàng và gắn trang giấy rời vừa nhặt vào chỗ cũ.
Ông Năm lại hỏi:
- Cô tìm gì trong cuốn Kinh Thánh này? Ai cho phép cô đụng vào cuốn sách?
Minh ngập ngừng:
- Tại cuốn Kinh Thánh trông lạ quá, nên tôi muốn coi thử xem sao… Dù sao tôi cũng xin ông tha thứ cho sự tò mò của tôi… Thưa ông, chắc cuốn Kinh Thánh này là do bà Phương để lại cho ông bà phải không?
Ông dịu giọng xuống một chút:
- Của bà ấy chứ còn của ai. Chúng tôi làm gì có sách này ở trong nhà.
Lúc đó, Ngọc cũng đã dìu Thu bước vào phòng. Thu vẫn còn ôm bụng nhăn nhó.
Ông Năm mở cuốn Kinh Thánh ra, giọng ông ta đã bình thường trở lại:
- Nhưng đây là cuốn Kinh Thánh kỳ lạ nhất mà tôi đã từng thấy trên đời này. Tôi chẳng thể hiểu câu này, câu kia ý nghĩa ra sao hết. Tôi với bà ấy đã ngồi đọc cả giờ rồi mà chẳng biết đầu đuôi là gì cả.
Ngọc hỏi:
- Thưa ông, sao lạ vậy? Kinh Thánh thì cuốn nào lại chẳng giống nhau?
Ông Năm lắc đầu:
- Không, cuốn này lạ lắm! Các cô thử nhìn xem. Ông ta mở sách Giăng. Các cô nhìn những dòng chữ mà bà cô tôi gạch dưới bằng bút đỏ. Suốt cuốn Kinh Thánh này, bà ấy gạch nhiều chỗ lắm. Mà tôi thì chẳng hiểu đầu đuôi ý nghĩa ra sao hết!
Trong khi ông ta say sưa nói, Minh lặng lẽ nhét mảnh giấy nhỏ vào túi áo.
Ông Năm tiếp tục, với giọng thân thiện hơn:
- Các cô biết không, tôi đã thức đến một giờ khuya đêm rồi để đọc cuốn Kinh Thánh này đó. Có những điều rất lạ mà tôi chưa từng nghe nói bao giờ. Chẳng hạn như câu: “Chúng ta hết thảy đều như chiên đi lạc”. Dưới câu này có lằn gạch bút đỏ. Không biết sao câu này lại làm cho tôi suy nghĩ nhiều. Tôi tự hỏi:…
Ông Năm nói đến đây thì cửa phòng bật mở. Bà Năm kêu lên bằng giọng hốt hoảng:
- Ô, kìa ông, ông lấy cuốn Kinh Thánh này xuống làm chi vậy?
Ông Năm hoảng hốt quay lại, gấp vội cuốn Kinh Thánh trên tay lại ấp úng:
- Tôi chỉ mở ra… cho các cô này xem thôi.
Bà Năm sẵng giọng:
- Ông phải biết đây là vật mà bà cô tôi để lại chứ? Đâu có thể quăng bậy quăng bạ được.
Ông chồng cố vớt vát:
- Nhưng các cô đây chỉ muốn xem qua thôi mà.
Bà vợ át giọng:
- Xem qua cái gì? Muốn xem thì thiếu gì cái để xem.
Bà ta vừa nói vừa giật cuốn Kinh Thánh trên tay ông Năm. Rồi bà ta đi tới mở tủ áo, cất vào, khóa chặt lại.
Ông Năm ngập ngừng nhìn mấy cô gái. Một lúc sau ông ta mới phân bua:
- Chẳng biết xem cuốn sách ấy có lợi gì không mà cứ xem hoài. Riêng tôi thì chẳng hiểu gì hết. Phải chi cuốn sách dạy đóng bàn ghế thì hay biết bao.
Minh giật mình. Ông Năm vừa nhắc đến việc đóng bàn ghế. Nàng liên tưởng ngay đến thùng đựng dụng cụ trong căn nhà gỗ nhỏ và mùi dầu bóng phảng phất quanh cái tủ.
Minh hỏi một cách hết sức ngây thơ:
- Thưa ông, trước đây chắc ông đã từng làm nghề mộc?
Ông Năm nhìn cô chăm chăm, vẻ nghi ngờ lộ rõ trong mắt ông ta:
- Cô hỏi vậy làm gì?
Minh đáp:
- Tôi vừa nghe ông nhắc đến sách dạy nghề mộc nên tôi liên tưởng ông rành về việc đó.
Ông Năm lắc đầu liên tiếp mấy cái:
- Không, không. Cả đời tôi chỉ biết có trồng cây và chăn nuôi gia súc thôi.
Bà Năm vừa đưa củ gừng cho Minh, vừa bảo ông chồng:
- Thôi, xuống bếp cho cô gái này uống thuốc đi chứ!
Tất cả cùng trở xuống phòng ăn. Minh xắt nhỏ củ gừng, dùng cán dao giã nát rồi bỏ trong ly, rót nước nóng vào, khuấy lên đưa cho Thu. Thu khuấy khuấy một lúc cho bớt nóng rồi đưa lên miệng uống một hơi, trước sự chứng kiến của ông bà Năm. Uống xong ly nước gừng, coi bộ Thu đã tươi tỉnh hơn. Nàng cảm ơn ông bà Năm, rồi vịn vai bạn, trở lên phòng.
Khi cánh cửa căn phòng trên gác khép chặt, ba cô gái ôm bụng nhau cười rũ rượi, bò ra giường mà cười. Ngọc vỗ vai Thu:
- Khá lắm, không ngờ bồ lại có khả năng diễn xuất tài tình như thế đó.
Thu đắc chí:
- Dĩ nhiên rồi. Thu này mà đóng kịch thì ít có ai dám chê lắm.
Minh vỗ vỗ lên bụng Thu:
- Làm khi không được lãnh nguyên một bụng nước gừng. Coi chừng nóng quá, đứt ruột đứt gan bồ ra bây giờ đây.
Thu cười lớn:
- Đừng lo, ông nội tôi bảo rằng gừng là vị thuốc trị đủ thứ bệnh đó. Người không bệnh uống vào thì sẽ khỏi lo bị cảm gió, lại còn thông cổ, hát hay nữa.
Ngọc quay sang Minh:
- Kể ra thì việc bồ dám đột nhập phòng ông bà Năm để tìm cuốn Kinh Thánh cũng đáng mặt nữ nhi lắm đấy chứ.
Minh rùng mình:
- Đáng mặt ở chỗ nào? Lúc ông Năm vào bắt gặp, tôi tưởng chết đến nơi rồi đấy chứ. Mà hai bồ này, hai bồ có để ý lúc ông ấy nhắc đến sách dạy đóng bàn ghế không?
Thu gật đầu:
- Phải rồi, tôi thấy ông ấy cũng đáng nghi lắm. Tự nhiên ông ấy nhắc đến loại sách ấy rồi lúc mình hỏi, ông ấy lại bảo rằng không biết gì về nghề mộc. Tôi chắc rằng ông Năm đã nói dối khi bảo rằng chỉ biết trồng cây với chăn nuôi gia súc thôi.
Ngọc hỏi:
- Nhưng nghề nghiệp của ông ấy đối với mình, có gì là quan trọng đâu?
Minh chậm rãi:
- Chưa biết. Nhưng điều làm tôi thắc mắc là tại sao ông ấy lại phải nói dối như vậy?
Ngọc lại ngồi ở bàn, vặn ngọn đèn dầu cho sáng hơn. Thu và Minh tiếp tục nói chuyện, hai người không để ý là Ngọc nãy giờ chẳng nói một câu nào hết. Mãi một lúc sao, mới có tiếng Ngọc:
- Minh à, câu này nghĩa là gì?
Minh quay lại nhìn. Thì ra Ngọc đã mở cuốn Kinh Thánh của cô ra xem từ nãy đến giờ.
Thu nhếch mép cười:
- A, bây giờ sắp đến lượt bồ rồi đấy hả Ngọc. Bồ mà cũng tin nơi những điều ngớ ngẩn ấy được à?
Ngọc lặng yên không trả lời Thu. Nàng hỏi lại Minh:
- Bồ giảng nghĩa câu này cho tôi coi. Ngọc bắt đầu đọc: “Đức Chúa Giê-xu phán cùng người rằng: Quả thật, quả thật, ta nói cùng ngươi. Nếu một người chẳng sanh lại thì chẳng hề thấy nước Đức Chúa Trời”.
Minh nhìn Ngọc dò hỏi:
- Tại sao bồ hỏi tôi câu này?
Ngọc đáp:
- Hồi nãy, lúc ông Năm giở cuốn Kinh Thánh ra cho chúng ta coi, tôi để ý câu này được gạch dưới bằng bút đỏ. Đọc lên nghe lạ quá, tôi chẳng hiểu ý nghĩa ra sao hết.
Minh suy nghĩ vài giây rồi chậm rãi:
- Câu Kinh Thánh này dạy tất cả chúng ta đều phải quyết định một điều liên quan đến Đức Chúa Giê-xu Christ. Theo lời Kinh Thánh, tất cả chúng ta đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Không một ai trong chúng ta có thể tự xưng mình là người công bình hết... Minh ngừng lại một chút, rồi tiếp:
- Cũng như câu Kinh Thánh mà ông Năm hỏi mình hồi nãy đó. Chúng ta bị tội lỗi làm xa cách Đức Chúa Trời, chẳng khác gì những con chiên đi lạc bầy. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng chỉ có một Đức Chúa Trời mới là Đấng Thánh Khiết, công bình. Ngài đã sai Đức Chúa Giê-xu xuống trần để sống một cuộc đời hoàn toàn thánh khiết trước mặt mọi người.
Ngọc hơi chồm tới trước, chăm chú lắng nghe từng lời Minh nói. Đôi mày nhíu lại, vẻ nghịch ngợm, vui tươi thường lệ đã biến đi đâu mất. Trong khi ấy thì Thu thỉnh thoảng lại đằng hắng, tỏ vẻ sốt ruột lắm, tờ tạp chí trên tay lật qua lật lại sột soạt không biết đã bao nhiêu lần.
Minh tiếp tục nói:
- Nếu đọc tiếp đoạn Kinh Thánh này, chúng ta sẽ thấy rằng phương cách duy nhất để được sự sống đời đời là chúng ta phải tiếp nhận Đức Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa của đời sống mình. Chúng ta phải xưng tội cùng Chúa và đặt trọn vẹn niềm tin nơi sự dẫn dắt của Ngài.
Ngọc nói với vẻ mặt nghiêm trang chưa từng thấy:
- Hôm nay tôi mới được nghe những lời nói lạ lùng như vậy đó. Trước đây tôi cứ tưởng muốn làm tín đồ Đấng Christ là phải kiêng cữ đủ mọi điều cấm kỵ chứ. Tôi tưởng rằng theo Chúa rồi là cuộc đời chẳng còn vui thú gì nữa.
Minh nói:
- Nghĩ vậy là lầm đó Ngọc. Dĩ nhiên là Cơ Đốc Nhân không nên làm một số điều nào đó. Nhưng theo Chúa không có nghĩa là bị ám ảnh bởi mấy lời cấm đoán như “Đừng làm điều này”, “Không được làm điều kia” đâu. Theo Chúa tức là yêu thương Ngài và hết lòng tin tưởng rằng Ngài là Đấng Cứu Chuộc chúng ta và gìn giữ chúng ta khỏi phạm tội.
Thu quăng tờ tạp chí xuống giường, ngồi dậy hỏi Minh:
- Hồi nãy bồ nhặt được mảnh giấy từ cuốn Kinh Thánh rơi ra. Đâu rồi?
Minh cho tay vào túi áo:
- Chết, nói chuyện nãy giờ nên tôi quên khuấy đi mất. Chắc đây là mảnh giấy ghi chú của bà Năm chứ gì?
Ba cô gái chăm chú nhìn nét chữ viết trên mảnh giấy, Thu nói:
- Đây không phải là chữ của bà Năm rồi. Hai bồ thấy mấy chữ bà ấy viết trên tờ biên nhận hôm trước chứ?
Minh gật đầu:
- Đúng thế. Nét chữ này chắc là của bà Phương. Tôi thấy những chữ ghi chú ở bên cạnh mấy câu Kinh Thánh cũng viết nghiêng nghiêng như thế này.
Ngọc lẩm bẩm đọc trên mảnh giấy:
- Timôthê thứ nhì đoạn 2 câu 20. Như thế này nghĩa là gì vậy Minh?
Minh bước vội tới bàn, chụp lấy cuốn Kinh Thánh. Đôi tay run run của nàng lật vội vàng những trang sách.
Thu nôn nóng:
- Câu ấy nói gì vậy?
Minh bắt đầu đọc:
- Trong một nhà lớn, không những có bình vàng, bình bạc mà thôi, cũng có cái bằng gỗ, bằng đất nữa, thứ thì dùng việc sang, thứ thì dùng việc hèn.
Ngọc hỏi:
- Như vậy nghĩa là gì?
Minh suy nghĩ mấy giây rồi nói:
- Theo tôi thì đây có lẽ là điều mà bà Phương muốn nhờ ông lão quản gia trao lại cho chúng ta. Có lẽ cuốn Kinh Thánh cũ kỹ đó chứa đựng một mật thư cho chúng ta giải đoán. Như thế thì rất có thể câu này có liên quan đến cái tủ đây.
Thu nhìn Minh, hất hàm:
- Tức là làm sao?
Minh chậm rãi:
- Tức là có thể bà Phương muốn cho mình biết rằng cái tủ hiện đang ở trong tòa nhà lớn này đây…
Thu ngắt ngang:
- Kỳ cục vậy? Vợ chồng ông bà Năm đem cái tủ đi giấu ở căn nhà gỗ trong rừng rồi mà?
Minh từ tốn:
- Có thể câu Kinh Thánh đó còn có một ý nghĩa khác nữa. Nhưng khoan đã, mình thử xem câu Kinh Thánh kế tiếp coi!
Ngọc đọc:
- Tê-sa-lô-ni-ca thứ nhất đoạn 5 câu 5.
Minh vội vàng lật ngay đến chỗ chép câu Kinh Thánh này. Nàng đọc một cách chậm rãi:
- Anh em đều là con của sự sáng và con của ban ngày. Chúng ta không phải thuộc về ban đêm, cũng không phải thuộc về sự mờ tối.
Thu đưa tay lên gãi mái tóc ngắn:
- Còn câu này thì sao?”
Minh suy nghĩ vài giây rồi nói:
- Câu thứ nhất thì rõ ràng rồi. Cái tủ hiện ở trong tòa nhà lớn. Nhưng tại phòng nào? Phòng nào là phòng có ánh sáng?
Ngọc reo lên:
- Chắc là phòng khách rồi chứ gì. Phòng này mà mở cửa ra thì tràn ngập ánh sáng. Nhất là phòng lại thường được sử dụng lúc ban ngày nữa chứ. Minh thấy tôi đoán như vậy có được không?
Minh gật đầu:
- Ngọc nói nghe hợp lý lắm. Có lẽ mình nên thử tìm kiếm lại ở phòng khách một lần nữa xem sao. À, để coi trên mảnh giấy còn ghi gì nữa không nào?
Minh đưa mảnh giấy nhỏ đến gần đèn hơn:
- Ủa, tại sao mảnh giấy lại rách ở góc này. Lẽ ra còn một câu Kinh Thánh nữa chứ. Nhưng ở sát góc mình chỉ đọc được có mỗi chữ G mà thôi.
Thu hỏi:
- Trong Kinh Thánh, sách nào bắt đầu bằng chữ G?
Minh đáp:
- Nhiều lắm. Có thể là Giăng, Giô-suê, Giê-rê-mi, Gia-cơ, Gióp, Giô-na, Giu-đe. Làm sao mình có thể lật hết các sách này để tìm kiếm được? Tuy nhiên, tôi nghĩ đây là chìa khóa để mở cánh cửa bí mật che khuất cái tủ.
Thu nhún vai:
- Cái đó thì chưa biết được. Nhưng theo tôi thì ở phòng khách, làm gì có chỗ nào lớn một chút để giấu cái tủ vào trong đó. Hơn nữa mình đã biết cái tủ hiện nay ở đâu rồi mà.