Ba cô gái trằn trọc mãi không ngủ được. Nhưng cũng may là nhờ vậy mà Ngọc sực nhớ ra rằng mình chưa đem cuốn “Kỹ thuật đồ mộc” để lại chỗ cũ. Nàng vội vàng quơ lấy cây đèn bấm lần xuống nhà bếp, trả cuốn sách vào vị trí ban nãy rồi rón rén trở về phòng.
Mãi đến gần ba giờ sáng họ mới chợp mắt được. Giấc ngủ mệt nhọc kéo dài đến hơn 8 giờ.
Khi họ xuống tới phòng ăn, ông Năm lên tiếng trước:
- Gớm, ba cô làm gì tối hôm qua mà bây giờ trông phờ phạc như vậy? Bộ nhớ nhà không ngủ được sao?
Thu đáp:
- Không có gì đâu ông. Chúng tôi mãi nói chuyện với nhau nên quên ngủ đó thôi.
Bà Năm nhìn ba cô gái:
- Các cô còn định ở lại đây mấy hôm nữa. Chẳng phải là tôi không muốn các cô ở lại đâu. Nhưng tôi muốn biết vậy để còn sửa soạn các thứ cần thiết nữa.
Minh nói:
- Thưa bà, chắc chúng tôi cũng chỉ xin ở lại một vài ngày nữa thôi. Vì thứ hai tới là phải đi học rồi.
Bà Năm thở dài, đưa tay vuốt tóc. Ông Năm đưa ly cà phê cho bà ta rót thêm. Ông hỏi ba cô gái:
- Các cô định làm gì ngày hôm nay?
Minh nuốt nước miếng thật mạnh và hít một hơi dài. Nàng đáp:
- Sáng nay chúng tôi quanh quẩn ở nhà thôi, nhưng buổi chiều chúng tôi muốn trở lại căn nhà gỗ nhỏ trong rừng.
- Căn nhà gỗ nào? Giọng ông Năm hoảng hốt, đôi mắt ông lóe lên những tia giận dữ.
Minh hồn nhiên nói tiếp:
- Thưa ông, căn nhà gần hồ nước đó. Hôm qua đi vào rừng chơi chúng tôi gặp căn nhà xinh xắn ấy. Chúng tôi muốn trở lại thăm căn nhà ấy. À, mà hình như trong đó có một cái thùng gì khá lớn.
Đôi đũa trên tay ông Năm dằn mạnh xuống bàn. Bà Năm cũng gườm mắt ngó Minh.
Ông ta nói bằng giọng tức giận:
- Tôi đã bảo các cô đừng vào rừng mà. Tại sao các cô còn cứ vào? Coi chừng gặp lão già khùng trong đó thì các cô sẽ biết.
Minh vẫn thản nhiên:
- Ồ, ông lão quản gia cũ ở đây chứ gì? Không sao đâu, cụ ấy tử tế với chúng tôi lắm. Cụ ấy có mời chúng tôi đến chơi nữa.
Ông Năm bực bội:
- Nhưng mà tôi không muốn các cô đến gần căn nhà gỗ ấy. Có thể các cô sẽ không yên ổn đâu.
Minh nhún vai:
- Thưa ông, xin ông đừng lo chúng tôi gặp bất trắc, vì chúng tôi sẽ rất thận trọng. Có điều chúng tôi hơi thắc mắc là không biết ai giấu cái thùng gì khá lớn trong đó. Bên ngoài lại có cái ống khóa mới tinh. Thật là một điều kỳ lạ đối với chúng tôi.
Chân Thu khẽ đá vào mắt cá Minh, còn Ngọc thì lừ mắt ra hiệu cho cô. Minh biết ý, không nói gì nữa.
Ông bà Năm đứng dậy. Bà Năm cầm lấy chiếc giỏ nylon ở góc phòng:
- Nếu sáng nay các cô không đi chơi thì ở đây coi nhà giùm chúng tôi nhé. Chúng tôi phải ra chợ mua ít đồ lặt vặt, khoảng mười một giờ sẽ về.
Hai ông bà vội vã bước ra, leo lên xe. Chiếc xe Jeep gầm gừ rồi chồm về phía trước.
Vừa khi chiếc xe khuất ở ngoài cổng, Thu quay sang Minh, giọng nói Thu có vẻ tức giận:
- Tại sao bồ kỳ cục vậy? Nói cho họ biết rằng mình thấy cái tủ rồi để làm gì? Bây giờ họ sẽ dời nó đi chỗ khác, làm sao mình đủ thì giờ tìm kiếm được?
Ngọc nói thêm:
- Thời gian là yếu tố quan trọng lắm đó. Chúng ta chỉ còn 48 tiếng đồng hồ nữa là hết hạn 6 tháng.
Minh chậm rãi:
- Đó chính là điều mà tôi nghĩ. Chỉ còn cách đó mới lừa cho họ ra khỏi nhà, để chúng ta có thể tự do tìm kiếm, giải đoán mật thư và lần ra manh mối.
Thu gật đầu:
- Được rồi, vậy thì chúng mình nên bắt đầu công việc ngay đi. Chẳng biết lúc nào họ sẽ trở về.
Ba cô gái lên phòng khách bằng lối cửa sau. Họ mở toang các cửa sổ và cửa lớn cho ánh sáng tràn ngập căn phòng.
Ngọc nói:
- Chẳng biết bắt đầu tìm ở đâu trước hết cả. Tôi thấy chúng mình đã đoán được hai câu đầu rồi. Rằng cái tủ ở trong phòng khách là phòng nhiều ánh sáng nhất. Nhưng còn câu cuối thật là khó hiểu. Trong phòng này làm gì có phòng cho chú rể hoặc là chốn động phòng của cô dâu đâu?
Họ xem xét kỹ lưỡng vết nứt, sờ nắn từng viên gạch dưới sàn xem có một căn hầm bí mật nào không?
Thu tới gần lò sưởi. Nàng sờ vào những viên gạch đỏ trên bệ:
- Tòa nhà nầy làm tôi nhớ đến tòa nhà của bác tôi ở nhà quê. Bác tôi cũng cho xây một lò sưởi to như thế này. Nhưng ở dưới là hầm để gia đình bác tôi xuống trốn khi ăn cướp hoặc lính Tây sắp xông vào nhà.
Minh reo lên:
- Phải đó. Dám trong lò sưởi này cũng có một căn hầm như vậy lắm đấy. Để tôi chui vào xem nào.
Ngọc và Thu cũng xúm xít bên cạnh trong lúc Minh nắn từng viên gạch xây quanh lò sưởi. Những viên gạch đã bị khói và bụi thấm vào thành một màu xám đậm.
Minh nhờ Ngọc và Thu cõng cô lên để chui vào quan sát phần bên trong ống khói lò sưởi. Bụi và bồ hóng trong nầy còn nhiều hơn ở phía dưới nữa. Minh nhắm mắt, lần mò từng khoảng nhỏ một bụi bặm rơi xuống phủ cả lên mình hai cô bạn đang đỡ nàng bên dưới. Giữa lúc đó tiếng máy xe hơi rì rì từ bên ngoài vọng lại mỗi lúc một rõ hơn.
Thu hốt hoảng:
- Chết rồi, họ đã về!
Ngọc cũng dáo dác nhìn quanh:
- Ông bà ấy về tới nơi rồi! Mình phải chạy mau khỏi nơi đây đi, không thể để họ bắt gặp được.
Chợt Minh kêu lên một tiếng vui mừng. Tay vừa chạm vào một cái chốt có hình dạng như nắm đấm cửa. Nàng vặn cái chốt xuống.
Phía dưới chân Thu, có tiếng kẹt kẹt nổi lên. Minh la lên:
- Lùi ra mau lên, hai bồ.