(Một câu chuyện thiếu nhi từ gần 60 năm trước...)

Chiếc Tủ Chè Mất Tích

Lượt đọc: 267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7
LÃO GIÀ QUÁI DỊ

❊ ❊ ❊

Ba cô gái đứng sát bên cửa sổ, nép vào nhau, người nào người nấy trống ngực đập thình thịch, mồ hôi ướt trán lúc nào không biết. Giữa khi ấy thì giọng nói khàn đục kia lại vang lên:

- Các cô làm gì ở đây?

Giọng nói ấy khàn khàn, run run như ẩn chứa một sức mạnh khiến cho người nghe phải run sợ. Minh hít một hơi dài để tự trấn tĩnh rồi nhìn thẳng vào mắt của kẻ lạ đang đứng đợi trước mặt nàng.

Đó là một lão già lưng còng, tựa trên cây gậy chống. Da mặt lão nhăn nheo, màu nâu sẫm, trông chẳng khác gì một quả táo phơi khô. Đôi mắt lão đục lờ lờ, nhìn xuống cái mũi to và cái miệng móm được bao quanh bằng bộ râu xám khá rậm rạp. Bàn tay xương xẩu, to lớn của lão nắm chặt cây gậy cũng khẳng khiu như thân hình lão. Trong bộ quần áo gai cũ kỹ điểm nhiều mụn vá, con người lão già toát ra một vẻ chịu đựng kỳ lạ. Lão già chăm chăm nhìn ba cô gái:

- Lão đã thấy các cô rình ở đây. Lão gặp các cô ngày hôm qua. Các cô là ai? Các cô muốn tìm kiếm cái gì? Lão không ưa những kẻ hay rình mò đâu.

Thu lên tiếng trước:

- Chúng cháu không rình mò gì hết. Chúng cháu chỉ dạo chơi thôi, tình cờ gặp căn nhà xinh xắn này nên muốn biết bên trong có gì chăng. Chúng cháu không hề có ý làm hại ai hết.

Lão già hỏi:

- Hôm qua các cô đến đây làm gì? Tại sao bữa nay các cô trở lại?

Thu giải thích:

- Chúng cháu định vào rừng tìm ít phong lan. Chúng cháu ở tại nhà ông bà Năm, chắc cụ cũng biết ông bà ấy chứ?

Đôi mắt lão già chợt long lên những tia giận dữ:

- Hừ, bọn chúng à?

Trong sự tức giận của lão ta có pha một vẻ khinh miệt nào đó.

Minh nhìn lão già lễ phép:

- Thưa cụ, chúng cháu là học sinh trường Thiên Phước ở Đà lạt. Nhân dịp nghỉ chúng cháu đến đây chơi mấy hôm.

Vẻ rạng rỡ hiện trên khuôn mặt nhăn nheo của lão già. Đôi môi lão mím chặt trong một vài giây:

- Trường Thiên Phước hả? Có phải là trường nữ có nội trú không? Bà Phương làm hiệu trưởng ở trường đó lâu năm mà. Các cô có biết bà Phương không?

Minh hỏi:

- Thưa cụ, có phải bà Trần thị Phương không?

Lão giả gật đầu một cách thích thú:

- Biết ngay mà. Lão đã đoán ngay rằng các cô ở đó xuống đây mà.

Thu hỏi:

- Nhưng làm sao cụ biết được như thế?

Lão già khoát tay:

- Từ từ một chút. Rồi lão sẽ cho các cô biết sau. Lão còn phải sửa soạn mọi thứ cho sẵn sàng đã.

Ngọc thắc mắc:

- Cụ có quen với bà Phương sao?

Ông già chậm rãi nói:

- Trước đây lão giúp việc cho gia đình bà Phương. Lão sống ở nhà bà ấy gần bốn chục năm rồi. Mãi cho tới khi bà Phương chết, lão mới phải rời khỏi nơi đó.

Minh chép miệng:

- Tội quá, nhưng sao cụ phải rời khỏi nhà bà Phương?

Ông già hạ thấp giọng:

- Vợ chồng Năm Sĩ bảo rằng lão chẳng giúp ích được gì cho chúng hết. Chắc chúng tưởng rằng lão ở đấy sẽ ngăn cản việc chiếm đoạt gia tài của bà Phương để lại. Nhưng lão đâu có cần ở đấy với chúng… Bà Phương có để lại cho các cô cái nầy. Bà ấy dặn lão phải giữ cẩn thận, chờ đến khi có người ở trên trường xuống thì đưa cho họ. Lão đã chờ đợi từng ngày….

Thu nôn nóng cắt ngang:

- Cái gì thế hả cụ? Bà Phương để lại một mảnh giấy hay một món đồ?

Ông già hầu như không để ý gì đến câu hỏi của Thu. Ông tiếp tục kể:

- Chắc chắn là bà Phương không tin tưởng bọn Năm Sĩ. Lão cũng không ưa nổi vợ chồng chúng nó. Bọn chúng hay tới đây rình rập xem lão làm gì. Lão muốn xách gậy đuổi đánh chúng. Chúng không có phép láo như vậy được.

Ba cô gái nhìn nhau một lúc lâu mà vẫn chưa hiểu gì cả. Họ ôn lại những việc đã xảy ra. Trước hết là việc ông bà Năm đang đêm chở cái tủ đi giấu. Kế đó là họ dùng đèn pin sục sạo ở nhà trước trong đêm khuya. Và bây giờ, theo lời ông già, họ lại còn đi rình mò chung quanh chỗ người ta ở nữa. Ba cô gái không thể biết giữa những sự việc đó có liên hệ gì với nhau không?

Chợt có tiếng ông già:

- Các cô phải cho lão biết chắc chắn các cô là học sinh trường Thiên Phước mới được. Nếu không thì lão chẳng nói gì thêm cho các cô được đâu. Và cũng chẳng thể đưa vật đó cho các cô.

Minh suy nghĩ một giây, rồi cho tay vào túi áo, lấy ra cái huy hiệu của trường, đưa trước mặt ông già:

- Đây là huy hiệu của trường Thiên Phước. Chắc cụ cũng thấy bà Phương đeo cái này chứ?

Ông lão cầm lấy cái huy hiệu, xem xét kỹ lưỡng rồi nói:

- Đúng rồi, ít ra cũng phải có cái này chứ. Mấy tháng trước cũng có một gã đến đây xưng là từ trường Thiên Phước đến. Nhưng hắn đâu có gạt được lão. Đàn ông như hắn mà ở trường nội trú nữ sinh làm gì? Lão biết hắn là kẻ giả mạo ngay từ lúc hắn đặt chân đến đây.

Ông già nở một nụ cười đắc chí sau câu nói vừa rồi.

Thu khúc khích:

- Không phải giả mạo đâu cụ ơi. Ông ấy là giáo sư toán, Cố vấn Thể Thao của trường chúng cháu đấy.

Nhưng ông già chẳng nghe Thu nói cái gì hết. Ông ta tiếp tục:

- Chiều nay các cô đến nhà lão nhá! Lão có cái này cho các cô. Lão muốn các cô giữ cẩn thận vì nó quan trọng lắm.

Nói xong lão già quay lưng, chống gậy bước đi. Thu vội vàng hỏi:

- Nhưng nhà cụ ở đâu?

Ông lão chỉ về phía trước mặt:

- Các cô cứ vòng bờ hồ này, qua khỏi mấy rặng cây bên kia là đến nhà lão ngay. Dễ lắm, bên ấy chỉ có một căn nhà gỗ của lão mà thôi.

Khi ông già đã khuất bên kia hồ, Ngọc quay sang bảo hai bạn:

- Lẽ ra tụi mình phải đi theo cụ ấy, chứ để chiều nay tìm có phải mất công không?

Thu xua tay, vừa nói vừa chạy ra phía sau nhà:

- Khỏi cần bồ ạ, hồi nãy nhìn qua kẽ hở, tôi thấy phía sau này có một cái lỗ khá rộng có lẽ để cho chó chui qua. Tôi thấy mình có thể chui qua lỗ ấy để vào nhà xem cái tủ đẹp như thế nào.

Ngọc quay sang Minh, cười lớn:

- Ờ, lâu lâu làm chó một lần cũng đâu có sao hả bồ.

Hai cô gái chạy theo Thu, lúc ấy đang khom mình chui vào trong…

Ba cô gái phải nhắm mắt lại một lúc cho quen với bóng tối bên trong. Thu tiến lại góc nhà, kéo tấm chăn phủ trên mặt xuống. Nàng reo lên:

- Ồ, tuyệt quá.

    Minh đứng lặng người trước món đồ bí mật vừa được khám phá. Đúng là cái tủ mà cô đã thấy trong cuộc trưng bày ở đường Tự Do mấy tháng trước đây.

Ngọc run run miết tay trên thớ gỗ nâu sậm, điểm những hình xà cừ óng ánh. Sự vui sướng như muốn làm nghẹn cổ họng nàng:

- Cái tủ như thế này mà ông bà Năm không muốn giữ làm của riêng sao được?

- Cả cái ngăn kéo này cũng chẳng khác gì ngăn kéo của cái tủ ở đường Tự Do hết. Hai bồ xem kéo ra kéo vào trơn tru không này.

Thu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

- Nhưng đâu là bằng cớ chứng minh tủ này là một trong hai cái tủ đời Gia Long? Người ta lại đời nào chịu mua một cái tủ nếu không biết chắc đó là đồ cổ?

Minh gật đầu:

- Bồ nói đúng lắm. Nhưng những người sành đồ cổ chỉ cần nhìn qua là họ biết ngay một món đồ có giá trị hay không à! Vả lại theo tôi thì cái tủ này và cái tủ của gia đình ông Tôn Thất Huy ở Sài Gòn y hệt nhau thôi!

Minh lại mở tiếp mấy ngăn kéo còn lại và hai cánh của lớn ở trên ra. Bỗng nàng hít hít cái mũi, đôi mày nhíu lại:

- Hai bồ có ngửi thấy mùi gì là lạ không?

Thu lắc đầu:

- Không, chả thấy gì hết.

Ngọc nói:

- Tôi cũng vậy. Chỉ có mùi chua chua, mốc mốc của căn nhà gỗ bỏ hoang này thôi.

Minh hít hít mấy cái rồi nói:

- Dĩ nhiên là có mùi mốc rồi. Nhưng tôi còn ngửi thấy mùi dầu là lạ ở trong cái tủ này nữa.

Thu cười lớn:

- Làm sao có mùi dầu được? Bồ phải nhớ là cái tủ này có gần hai trăm năm rồi.

Minh nắm cánh cửa lớn, mở ra rồi đóng vào mấy lượt:

- Tôi cũng biết thế. Nhưng mùi dầu này kỳ lạ lắm. Bà dì tôi có một tiệm bán đồ mộc. Mùi dầu bóng trong tiệm của bà ấy cũng y hệt như mùi dầu tôi ngửi thấy ở đây.

Thu vẫn không chịu tin:

- Bồ chỉ tưởng tượng thôi. Tôi chẳng ngửi thấy mùi gì hết.

Minh lùi lại mấy bước, ngắm nghía cái tủ từ trên xuống dưới:

- Đẹp quá! Nhưng mùi dầu đó vẫn làm cho tôi thắc mắc.

Ngọc nhìn qua kẽ hở phía trước rồi nói:

- Tụi mình nên ra khỏi đây ngay đi. Biết đâu ông Năm lại chẳng đến thăm chừng cái tủ và bắt gặp chúng ta ở trong này?

Minh sắp quay ra thì chợt thấy có một cái thùng gỗ ở hóc bên kia. Nàng tiến lại định mở nắp ra coi có gì bên trong. Vừa mở, Minh vừa nói:

- Dám cái mùi lúc nãy ở trong thùng này xông ra lắm đó nghe.

Ngọc nói:

- Chắc đây là thùng đựng dụng cụ mộc. Lúc trước tôi có thấy bác tôi xài một cái thùng như vầy đây.

Đúng như vậy. Họ thấy đủ bộ đồ dùng để làm đồ mộc: cưa, đục, dũa, êke, khoan, bào, đinh bản lề, lớn nhỏ không thiếu một món nào hết.

Thu thốt lên:

- Chà, chỉ xưởng mộc mới có đủ bằng này món mà thôi.

Giữa lúc ấy, một tiếng độp vang lên trên mái nhà. Ba cô gái xanh mặt, không dám nói một tiếng nào nữa. Chờ khoảng năm phút sau, không thấy gì, Minh thở phào:

- Chắc là một cành cây khô nào rớt xuống mái nhà chứ chẳng có gì đâu! Thôi mình ra khỏi đây đi, kẻo bị ông Năm bắt gặp là nguy đấy.

Minh đậy nắp thùng gỗ lại cẩn thận. Thu cũng phủ tấm chăn lên cái tủ. Nàng khôn khéo kéo tấm chăn lên trên, cho hở ra bốn chân tủ như cũ.

Ba cô gái theo lối cũ chui ra ngoài. Họ cẩn thận xóa hết những vết chân để lại chung quanh căn nhà gỗ.

Lúc ấy đã gần trưa nhưng trong khu rừng vắng vẻ này những tàng lá xanh trên cao chẳng khác gì những chiếc lọng che phủ, khiến người ta tưởng như đang ngồi trong nhà vậy. Hồ nước xanh thẫm trước mặt, phẳng như một tấm gương. Vài đám lau sậy lác đác viền bên mé hồ. Mấy hàng cây cao soi mình trên làn nước không một gợn sóng lăn tăn. Đâu đây những tiếng ríu rít của chim rừng vọng lại lẫn trong gió hiền hòa như ru ngủ; giữa cái không khí tĩnh mịch của buổi trưa êm ả, tất cả tạo cho người ta một cảm giác sảng khoái lạ lùng.

Ba cô gái tìm một chỗ râm mát nhất, thu góp lá vàng chung quanh, phủ lên làm chỗ nghỉ trưa. Thức ăn đơn sơ nhưng họ chưa bao giờ thấy ngon miệng như lần này hết.

Ăn xong, họ cởi áo len, xếp lại làm gối. Chỉ một lát sau, nhạc gió vi vu, tiếng chim hót ngọt ngào đã ru họ vào giấc ngủ êm đềm…

Bừng mắt dậy giữa cảnh sắc tuyệt diệu của thiên nhiên, họ cảm thấy nhựa sống tràn trề trong từng mạch máu. Ba cô gái tiến về phía rặng cây bên kia hồ. Qua khỏi đó một quãng, họ đã thấy căn nhà gỗ nhỏ bé của ông già thấp thoáng sau hàng rào dây leo rậm rạp.

Đánh Máy: huytran
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »