(Một câu chuyện thiếu nhi từ gần 60 năm trước...)

Chiếc Tủ Chè Mất Tích

Lượt đọc: 267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

❊ ❊ ❊

Sách bị mất 1 số trang đầu chương này.

Một vài phút sau, từ dưới nhà kho lại vọng lên một chuỗi âm thanh khác nghe rõ mồn một. Minh lay hai bạn:

- Thu, Ngọc, dậy coi.

Hai cô bạn chỉ xoay quanh phía khác, ú ớ rồi lại ngủ tiếp, Minh phải lay mạnh hơn, vừa lay vừa ghé sát vào tai họ:

- Dậy đi, có ai đang ở dưới nhà kho kìa.

Thu và Ngọc choàng tỉnh, ngồi bật dậy dụi mắt. Ngọc hốt hoảng:

- Đâu, ai đâu?

Thu cũng hỏi dồn:

- Cái gì, cái gì vậy Minh?

Minh ra dấu cho hai bạn giữ yên lặng rồi thì thầm:

- Hình như có người vào nhà kho. Hai bồ có nghe thấy gì không?

Thu gật đầu:

- Phải rồi… À, họ đang khiêng cái gì ra khỏi kho. Mình thử lắng nghe một chút xem?

Từ phía dưới, họ nghe rõ ràng tiếng sàn sạt của một vật nặng bị kéo lê trên sàn xi măng.

Ngọc lẩm bẩm:

- Chẳng biết họ vào ăn trộm cái gì mới được chứ?

Sự sợ hãi đã khiến ba cô gái như bị trói chặt chân tay. Họ nép sát vào nhau. Giữa khi ấy thì có tiếng động cơ xe hơi vang lên ngay dưới chân thang. Ngọc chạy vội ra phía cửa sổ. Nàng kêu lên:

- Họ đi mất rồi.

Ngọc vừa hé mở cánh cửa thì Minh và Thu cũng vừa nhảy tới. Họ chỉ kịp nhìn thấy một chiếc rờ moọc chạy khuất sau lùm cây ngoài cổng.

Thu đề nghị:

- Chúng mình nên xuống gọi ông bà Năm. Chắc chắn có kẻ đã vào lấy trộm một thứ gì trong đó rồi.

Ngọc quả quyết:

- Đúng vậy, tôi thấy rõ ràng có một cái thùng gì ở trên rờ moọc.

Minh gật đầu:

- Ờ, mình phải xuống ngay để ông bà ấy báo cảnh sát mới được.

Ba cô gái khoác vội áo choàng lên người. Ngọc lấy theo chiếc đèn bấm ở dưới gối. Ánh sáng từ chiếc đèn pin cắt một vệt sáng đủ cho họ thấy đường xuống thang gác. Vừa đặt chân xuống đất, họ bỗng đứng sựng lại. Cánh cửa nhà kho mở toang. Những thùng gỗ lớn nhỏ đã được xếp ra một bên. Chắc những người vừa vào đây phải quen thuộc đường lối lắm. Đảo mắt qua một vòng ba cô gái thấy những đồ đạc ban chiều vẫn còn y nguyên. Ngọc hỏi:

- Như vậy thì họ lấy đi cái gì nhỉ?

  Một thoáng yên lặng trước khi Minh kêu lên:

- Trông kìa, phòng chứa thức ăn cho gia súc lại mở toang cửa như thế kia?

Họ bước tới, Ngọc nắm cánh tay Thu, bàn tay cầm đèn pin của nàng run run:

- Kìa, có những vết chân trên sàn nhà đầy bụi này. Chắc chắn họ đã trộm vật gì ở trong đây rồi.

Minh buột miệng:

- Nhưng mà hồi chiều bà Năm bảo rằng trong này chẳng có gì ngoài đồ ăn cho gia súc thôi mà.

Thu mỉa mai:

- Nghe người ta nói cái gì cũng tin như bồ thì hỏng việc đấy. Cũng chỉ vì cái sự ngoan đạo quá, không dám nói dối của bồ, mà chúng ta gặp trở ngại đó.

Ngọc làm trọng tài:

- Thôi đi, chuyện gì cũng cãi được hết. Vào đây mà xem này.

Họ đứng ở ngay cửa phòng, nhìn vào. Ánh sáng soi lờ mờ một khoảng hình chữ nhựt lớn giữa đám bụi dầy trên sàn nhà. Thu nói:

- Vật gì ở trong này chắc phải lớn lắm. Cứ coi cái hình chữ nhựt kia là đủ biết.

Minh nhận xét:

- Chắc là một món đồ nào đó. Nhưng tại sao họ lại phải giấu vào đây?

Thu nói:

- Có thể đây là cái tủ chè mà chúng mình tìm kiếm. Hai bồ thấy đó, chúng mình đã sục sạo khắp nơi, từ sáng đến chiều mà chỉ có chỗ này là mình chưa vào được thôi.

Ngọc chép miệng:

- Thực không thể ngờ được nhỉ!

Thu tiếp tục:

- Tối hôm qua, lúc ăn cơm xong, chắc hai bồ cũng thấy hành động kỳ lạ của ông Năm chứ? Khi vừa nghe bà vợ nói rằng bà ta muốn cho mình xem phòng chứa thức ăn buổi sáng hôm nay. Ông ta biến sắc mặt liền. Sau đó không kịp uống nước, ông ta cáo lỗi rằng phải đi ngay vì có việc bận. Rồi ông ta hấp tấp đi luôn đó.

Minh nói:

- Và bây giờ, ông ta trở lại đem cái tủ đi giấu một nơi khác.

Ngọc thắc mắc:

- Nhưng nếu đấy là cái tủ bà Phương cho trường mình thì tại sao ông ta phải giấu như thế?

Thu giải thích:

- Bồ quên rằng theo tờ di chúc, nếu nhà trường không nhận cái tủ trong vòng sáu tháng thì nó sẽ thuộc quyền sử dụng của bà Năm sao?

Minh suy nghĩ vài giây rồi nói:

- Theo tôi thì không phải người ngoài vào đây trộm đồ đâu. Họ đâu dám cả gan lái xe vào tận đây, cậy cửa nhà kho, mở ống khóa phòng chứa thức ăn gia súc trong lúc chúng mình ngủ ngay trên gác và ông bà Năm ở nhà? Hơn nữa, họ lại thuộc đường đi nước bước đâu có thua gì mình.

Thu nói tiếp:

- Trong nhà này, chỉ có ông bà Năm mới biết ở phòng chứa thức ăn gia súc có gì mà thôi. Cũng chỉ họ mới có chìa khóa mở cửa phòng đó thôi.

Ngọc reo lên:

- Phải rồi, chắc hẳn ông bà ấy đã vào đây khiêng cái tủ đi giấu một nơi nào đó rồi.

Minh nhìn ra phía ngoài cửa rồi nói:

- Hai bồ ơi, chúng mình phải mau mau trở về phòng đi kẻo ông bà ấy bắt gặp mình đang ở trong này là nguy lắm đó.

Thu gọi giật hai bạn lại khi Minh và Ngọc vừa bước vội ra phía cửa:

- Khoan đã, tôi muốn coi kỹ xem còn cái gì nữa ở trong này không?

Ngọc rọi đèn cho hai bạn tìm kiếm chung quanh bốn góc phòng. Nàng vừa cầm đèn vừa run:

- Mau lên đi Thu. Coi chừng họ sắp về đó. Nãy giờ ông bà ấy đi cũng khá lâu rồi.

Thu tức mình gắt lên:

- Giục hoài vậy? Dân thể thao gì mà nhát dữ thế? Để người ta tìm một chút nữa coi nào.

Ngọc và Minh rán nán lại, đầu gối họ cứ run lên từng chặp. Chợt có tiếng Thu reo lên mừng rỡ:

- À, đây rồi.

Vừa nói Thu vừa nhặt một mảnh bìa cứng ở dưới đất lên đưa cho hai bạn xem. Ngọc kêu lên:

- Ồ, một bức ảnh.

Minh thấy tim mình đập mạnh:

- Ảnh chụp cái tủ chè, hai bồ ạ. Đúng là cái tủ chè đã được trưng bày ở đường Tự Do mấy tháng trước đây mà!

Hai tay run run, Thu cầm tấm ảnh lên ngắm nghía:

- Đẹp quá, chụp rõ từng chi tiết một. Nhưng tại sao lại có tấm ảnh này ở đây?

Minh đáp:

- Theo tôi thì họ đem tấm ảnh này về để so sánh với cái tủ chè họ đang giữ xem có phải là hai cái tủ giống nhau hoàn toàn không?

Lật tấm ảnh đó lại, Minh nói tiếp:

- Hai bồ nhìn ngày tháng ghi ở phía sau này. Ngày đó chỉ sau ngày bà Phương mất có một tuần thôi à.

- Như thế nghĩa là thế nào? Ngọc vẫn còn thắc mắc:

- Nghĩa là sau ngày bà Phương mất thì luật sư công bố bản di chúc và ông bà Năm biết ý định của bà ấy về cái tủ chè.

Đánh Máy: huytran
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »