Có tiếng sột soạt trong bụi rậm gần đó. Ba cô gái cứng đơ người ra. Ngọc thét lên:
- Hắn chui ra kìa.
Chỉ ngần ấy tiếng cũng đã quá đủ. Ba cô gái không còn hồn vía gì hết. Họ cùng ré lên rồi ù té chạy bán sống bán chết ra khỏi khu rừng nhiều bóng tối ấy. Tiếng chân rầm rập vang lên khiến họ tưởng có người đuổi theo nên lại càng kinh hãi. Lúc đó họ chỉ nghĩ rằng kẻ rình rập bí mật đó đang cố chặn họ lại trước khi họ về tới nhà ông bà Năm. Hắn sẽ…
Họ ra sức chạy cho tới khi ra đến con đường đất dẫn vào rừng. Đầu gối họ đánh lập cập vào nhau, tim đập thình thịch như muốn chui ra khỏi lồng ngực, miệng thì há hốc ra để hớp lấy không khí, Minh quay nhìn phía sau. Không một dấu hiệu nào chứng tỏ rằng có kẻ đang đuổi theo họ hết.
Ba cô gái ngồi xuống bờ cỏ ven đường thở dốc. Mãi một lúc lâu sau, Thu mới cất tiếng:
- Theo hai bồ, thì kẻ ấy là ai?
Minh nói:
- Hai bồ có để ý cái lối nhìn của bà Năm sáng nay khi chúng ta vừa ra khỏi nhà không? Rất có thể bà ta đoán biết ý định của tụi mình nên đã lẻn vòng lối trước để theo dõi.
Ngọc phản đối ngay:
- Chắc chắn không phải là bà Năm đâu. Tôi còn nhớ cái khuôn mặt trong bụi rậm lúc nãy là của người đàn ông mà.
Thu hỏi:
- Hay đó là ông Năm?
Ngọc nói:
- Cũng không phải đâu. Cặp mắt hắn ta kỳ lạ lắm. Cặp mặt đó trừng trừng như muốn thôi miên người ta ấy. Ngoài ra hắn còn một đặc điểm nữa. Đó là bộ râu bạc lổm chổm của hắn ta.
Thu cười nhạo:
- Chắc bồ lại tưởng tượng thêm rồi chứ gì?
Ngọc nói bằng giọng nghiêm trang:
- Có thể là tôi tưởng tượng ra bộ râu. Nhưng cặp mắt đó thì tôi không thể nào quên được. Nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy nó lởn vởn trong đầu đây.
Ngồi nghỉ mệt chừng một lát, họ đứng lên trở về nhà. Thu căn dặn:
- Bây giờ mình cũng phải tỏ ra hết sức tự nhiên, như thể không có gì xảy ra đó nghe. Chúng mình chỉ vừa đi dạo mát về chứ chẳng nghe thấy, nhìn thấy hay gặp một ai hết đâu. Hai bồ nhớ chứ?
Thu nhìn Minh; cô tín đồ của chúng ta nhỏ nhẹ nói:
- Được rồi, miễn là tôi không phải nói dối thì thôi.
Thu bực mình, quay sang phân bua với Ngọc:
- Bồ xem kìa, tôi bảo rằng Minh nó là thánh có sai đâu. Rồi Thu nói cùng Minh:
- Thôi, bồ nên để tôi và Ngọc nói và trả lời ông bà Năm chứ bồ mà mở miệng thì chỉ làm hỏng hết mọi việc vì cái đức tính thật thà ngốc nghếch của bồ thôi.
Trước những lời chỉ trích của bạn, Minh vẫn giữ yên lặng. Họ tiếp tục đi, nhưng cả ba người đều không nói một câu nào cho tới khi về đến cổng nhà.
Họ vào tới phòng ăn thì vẫn còn sớm. Ông bà Năm thì đang ngồi ở bàn, đầu họ chụm vào, chăm chú xem chung một cuốn sách. Nghe thấy tiếng chân ba cô gái, họ giật bắn người lên. Mặt bà Năm đỏ gay:
- Các cô không biết phép lịch sự là cái gì sao mà bước vào phòng không thèm gõ cửa. Ở trường người ta dạy các cô những gì?
Ba cô gái đâu có ngờ bà Năm lại giận dữ như vậy. Từ hôm mới đến, họ luôn luôn thấy cánh cửa phòng ăn mở rộng nên có buồn gõ làm gì. Bữa nay cánh cửa cũng chỉ khép hờ thôi nên họ cứ tự nhiên bước vào. Thật chẳng may chút nào hết. Mà ngay từ hôm đầu tiên, ông Năm đã bảo họ cứ tự nhiên như ở nhà, bà vợ cũng đồng ý như thế. Bây giờ lại mắng cho một câu đau quá. Tuy nhiên Minh cũng lễ phép xin lỗi:
- Chúng tôi thật vô ý quá. Xin ông bà thứ lỗi cho.
Lời nói dịu dàng của Minh thật có hiệu nghiệm. Ông bà Năm hơi bối rối. Họ ngập ngừng một lát rồi có tiếng ông Năm:
- Chúng tôi chỉ ngồi xem cuốn Kinh Thánh này mà thôi. Ông ta cố tìm chữ để diễn tả:
- Cuốn sách này… thỉnh thoảng… lấy ra đọc… cũng… hay lắm đấy chứ.
Thu nhìn Minh rồi quay sang nói với ông bà Năm bằng giọng đùa nghịch:
- Vâng, cuốn sách đó hay lắm. Nhất là nếu nó được bạn tôi đây giảng nghĩa thì tuyệt vời luôn. Ông bà có điều chi thắc mắc về Kinh Thánh, xin cứ hỏi Minh, bởi vì cô ấy vừa trở thành chuyên viên giảng kinh được vài tháng nay đấy.
Ông Năm hớn hở nhìn Minh:
- Như vậy thì hay quá, cô giảng nghĩa dùm tôi mấy câu này nhé.
Thu lại lên tiếng:
- Dĩ nhiên rồi, ông cứ hỏi đi. Bạn tôi rất sung sướng được có người chiếu cố tới. Cô ấy khoái giảng cho chúng tôi nghe lắm. Nàng là nhà nữ truyền đạo vừa mới vào nghề mà.
Ông Năm ngập ngừng:
- Câu Kinh Thánh làm tôi thắc mắc là…
- Nầy ông, tiếng bà Năm đầy vẻ uy quyền, Tôi cần một ít củi nữa để chất trong bếp. Ông ra sau vườn lấy vào đây cho tôi.
Ông Năm thắc mắc:
- Nhưng tôi vừa mới khiêng vào bếp năm bó hồi sáng, hết cả chỗ ấy rồi à?
Bà vợ trừng mắt:
- Lấy củi đem vào đây.
Ngừng lại mấy giây bà ta nói tiếp:
- Và nhớ là đừng có nói nhiều như thế.
Ông chồng ngượng ngập bước ra sân sau thi hành mệnh lệnh. Bà Năm cũng đứng dậy lại bên bếp hâm nóng thức ăn đã làm từ trước. Ba cô gái ra ngoài rửa tay chân rồi lên phòng thay đồ bộ.
Khi họ xuống phòng ăn, ông Năm đã làm xong công tác và bà vợ cũng đã bày các món ăn lên bàn.
Bữa ăn trôi qua một cách lặng lẽ, trong bầu không khí đã có vẻ nhuốm màu căng thẳng.
Trở về phòng, họ lên giường, tiếp tục câu chuyện lúc nãy. Thu nói:
- Bây giờ thì chúng mình đã biết chắc chắn rằng không phải ông bà Năm rình rập mình ở trong rừng hồi sáng. Bởi vì ông ấy đâu có thể chạy về nhà trước mình được?
Ngọc tiếp lời Thu:
- Và như thế thì chắc hai bồ sắp nói rằng tôi chẳng thấy ai hết, chỉ tưởng tượng ra thôi phải không? Tôi không thèm nói dối đâu. Tôi thấy hắn ta cũng rõ như là tôi thấy hai bồ vậy. Chẳng biết hắn là ai mà cố tình ẩn núp như vậy.
Minh cười vui vẻ:
- Hắn ẩn núp như vậy là may đấy. Tôi chỉ sợ là hắn phóng ra đuổi theo chúng mình thì chỉ có nước chết mà thôi.
Ngừng một lát, Ngọc hỏi Minh:
- Bồ có thấy là ông bà Năm đọc gì trong khi chúng mình bước vào không? Ít ra thì bồ với họ cũng giống nhau ở một điểm đấy chứ?
Thu nhếch mép cười ra vẻ coi thường. Cô gái muốn người khác biết rằng mình không thể - và sẽ không bao giờ- dại dột rơi vào sự ru ngủ của tôn giáo đâu - Thu nói trước khi Minh kịp trả lời Ngọc:
Phải rồi đó Ngọc. Cứ thử suy nghĩ một chút, mình sẽ hiểu vì sao ông bà Năm lại chú ý đến Kinh Thánh như vậy. Cuộc sống quạnh quẽ và chẳng dư giả gì cho lắm của họ đã khiến cho họ muốn tìm nơi tôn giáo một điều gì để an ủi. Theo tôi thì Cơ Đốc giáo chỉ quyến rủ được những loại người như thế mà thôi. Đó là những người theo đạo để tưởng tượng rằng họ có trong tay những gì họ thực sự không bao giờ có được trên đời này cả!
Minh nhẹ nhàng trả lời Thu:
- Những Cơ Đốc nhân chân chính không giống như thế đâu. Đời sống theo Chúa đòi hỏi chúng ta phải dâng tất cả mọi điều quí báu nhất cho Ngài. Vả lại sống cho Chúa mang lại hạnh phúc chân thật, chứ không phải chạy theo những ảo ảnh đâu.
Thấy Thu không nói gì thêm, Ngọc nhìn Minh với vẻ thán phục:
- Lúc đầu thì tôi tưởng bồ chỉ nói đùa cho vui thôi, chứ đâu có ngờ bồ lại thay đổi thực sự như thế này.
Minh lắc đầu:
- Không bao giờ tôi dám nói đùa về chuyện vô cùng quan trọng này đâu. Bây giờ thì hai bồ chưa hiểu về sự thay đổi mà Chúa đã thi thố trên đời sống tôi. Nhưng tôi ước mong là hai bồ một ngày kia sẽ biết rằng được làm con cái Chúa Cứu Thế Giê-xu Christ thì thật không điều chi trên đời có thể sánh kịp. Tôi tiếc là không đủ lời để giải thích điều đó cho hai bồ hiểu. Tôi chỉ biết rằng mình đã xưng tội ra với Chúa và đặt niềm trông cậy hoàn toàn nơi Ngài. Con người của tôi hiện nay không còn giống chính tôi mấy tháng trước đây nữa.
Ngọc nhỏm dậy nhìn sâu vào mắt Minh:
- Tôi cảm thấy có một sự thay đổi quan trọng trên đời sống của bồ. Thực là sung sướng cho những ai có được niềm tin vững vàng như thế.
Minh nói:
- Ai cũng có thể nhận được niềm tin và đời sống bình an trọn vẹn nơi Đức Chúa Giê-xu.
Thu cắt đứt câu chuyện:
- Tuy nhiên nghĩ đến cái tủ thì thật không sung sướng một chút nào hết. Mình chỉ có hai ba ngày nữa để tìm thôi, sau đó là nhà trường kể như mất cái tủ luôn.
Thu đề nghị:
- Hay là chiều nay tụi mình trở lại chỗ ban sáng để theo dấu vết chiếc xe Jeep?
Ngọc nói:
- Mình cần phải như là đã bỏ cuộc luôn rồi mới được. Tôi đề nghị chiều nay mình cứ ở nhà, dạo chơi quanh khu trại cũng đủ rồi.
Thu cười xoay qua nhìn Ngọc:
- Tôi biết rồi. Bồ không dám vào rừng chiều nay vì sợ gặp kẻ lạ mặt với đôi mắt quái đản chứ gì?
Ngọc cũng nhìn lại:
- Được rồi, cứ chọc đi. Tôi muốn bồ gặp hắn ta một lần cho biết.
Trong khi hai cô bạn ngủ trưa, Minh ngồi dậy mở Kinh Thánh ra đọc. Cô xem lại khúc Kinh Thánh đã đọc hôm qua I Cô-rinh-tô đoạn 13. Minh đã suy gẫm và nhận được nhiều bài học quí báu qua khúc Kinh Thánh này. Nhất là mấy câu: “Tình yêu thương hay nhịn nhục… tình yêu thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, nín chịu mọi sự”. Nhờ những câu ấy, cô đã giữ được bình tĩnh trước lời châm chọc của Thu. Minh thầm cầu xin Đức Chúa Trời ban cho mình có cơ hội thuận tiện để giúp Ngọc và Thu hiểu biết thêm về Ngài.
Minh ngồi ở bàn cho đến lúc Ngọc thức dậy, đến bên cạnh bạn, Minh hỏi:
- Bồ có thấy việc ông bà Năm đang chăm chú xem Kinh Thánh lúc chúng ta trở về hồi trưa là kỳ lạ không? Theo tôi thì họ không phải là loại người thực sự muốn tìm hiểu Kinh Thánh đâu!
Ngọc đáp:
- Đúng rồi, tôi cũng vừa nghĩ như vậy đó. Tôi thấy họ có vẻ bối rối lắm khi chúng ta bất chợt bước vào. Họ làm tôi ngờ rằng phải có một sự liên hệ nào đó giữa cuốn Kinh Thánh ấy và cái tủ.
Thu đã thức dậy từ nãy tới giờ, nhưng vẫn còn nằm trên giường theo dõi câu chuyện giữa Minh và Ngọc. Nghe Ngọc đề cập đến cuốn Kinh Thánh, Thu liền góp chuyện:
- Chắc chắn là có sự liên hệ đó rồi. Hai bồ có thấy cử chỉ kỳ lạ của ông Năm không? Ông ấy định hỏi Minh ý nghĩa một vài câu Kinh Thánh; nhưng bà vợ sợ lộ bí mật, liền sai ông ấy đi khuân củi vào bếp và cấm ông ấy không được bép xép.
Minh đưa ra nhận xét:
- Có thể là bà Phương để lại cuốn Kinh Thánh ấy cho họ đó. Bà cụ là một tín đồ rất trung thành của Chúa, chắc bà cụ đã tưởng rằng có thể giúp họ hiểu thêm về Ngài qua cuốn Kinh Thánh ấy.
Nhìn đồng hồ thấy đã gần bốn giờ, Ngọc rủ hai bạn xuống nhà. Họ đi ra sân sau, nơi có chuồng nuôi gia súc và vườn trồng cây của gia đình bà Phương.
Chuồng ngựa bỏ trống đã lâu thì phải. Cỏ mọc đầy trên sàn, chiếc máng ăn nằm lạnh lẽo, mặc cho bao lớp bụi phủ lên. Mái cũng vỡ nhiều chỗ, để lộ ra mấy khoảng trời xanh phía trên. Hai thân gỗ tròn bắc ngang dùng làm chỗ cột dây cương cũng đã sụp mất một bên. Tất cả dường như luyến tiếc cái quá khứ huy hoàng, khi gia đình bà Phương còn trú ngụ nơi này. Thuở ông Đại- chồng bà Phương- còn sống, ông ấy rất say mê thú cỡi ngựa. Ông đã nuôi hẳn một người giúp việc, chỉ để anh ta săn sóc con ngựa trắng quí báu của ông mà thôi. Hằng ngày ông Đại thường phóng ngựa dạo chơi trong khu vườn thưa gần đó khi những tia nắng sớm mai vừa làm thức giấc những loài cây cỏ, chim muông.
Nhưng đó là chuyện của bốn mươi năm về trước, khi vùng này còn sống trong bầu không khí thanh bình, an lạc. Giờ đây thì chiến tranh, giặc giã đã biến khu trại thịnh vượng của bà Phương thành một nơi gần như hoang phế.
Ông bà Năm sống ở đó với tư cách quản gia cho bà Phương từ sáu năm nay, nghĩa là kể từ khi bà Phương - vì đau yếu, phải về nhà tĩnh dưỡng. Hiện nay họ chỉ nuôi một ít heo, gà, vịt trong mấy chuồng sát bên chuồng ngựa cũ.
Ba cô gái cũng ra xem vườn trồng bắp và khoai của ông bà Năm. Những cây bắp xanh tốt đã cao ngang đầu người, nhú từ cạnh sườn ra mấy trái bắp non râu mềm óng mượt. Vườn bắp trồng được đến năm bảy trăm cây. Khoảnh đất trồng khoai sát bên cạnh cũng tươi mơn mởn những ngọn lá xanh mát mắt.
Minh cúi xuống vốc một nắm đất, tung tung trên tay. Nàng nhìn Thu và Ngọc, đôi mắt chan chứa thương yêu:
- Hai bồ ơi, nhìn nắm đất này, tôi tự nghĩ đến ngày thân xác tụi mình trở thành cát bụi. Hai bồ có bao giờ nghĩ đến ngày ấy không?
Ngọc yên lặng không nói gì, trong lúc Thu nhún vai:
- Ngày ấy nếu đến thì cũng còn xa lắm. Nghĩ làm gì cho mệt óc.
Minh lắc đầu:
- Không, tôi chỉ thắc mắc là hai bồ có ý nghĩ về một đời sống sau khi chúng ta qua đời không?
Ngọc bùi ngùi:
- Nghĩ đến lúc một trong ba đứa tụi mình phải xa nhau vĩnh viễn, thực buồn ghê hai bồ nhỉ?
Minh chớp mắt:
- Giờ phút chúng ta lìa bỏ kiếp sống này, nào có ai đoán biết được? Nhưng khi đã đặt tương lai chúng ta vào trong lòng bàn tay yêu thương của Đức Chúa Trời rồi thì chúng ta sẽ vô cùng vững tâm, dù biết rằng ngay tối hôm nay, chúng ta sẽ rời xa trần gian để bước vào cõi đời sau.
Thu bĩu môi:
- Cõi đời sau là cái gì? Tôi chẳng cần biết. Chết là hết mọi chuyện. Đối với tôi, chỉ có hiện tại là đáng kể mà thôi.
Ngọc với tay nhổ mấy ngọn cỏ lẫn trong đám lá khoai:
- Thu à, bồ quên câu “Sinh ký, tử quí” mà có lần bồ đã giảng cho tôi nghe rồi sao?
Minh nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Thu:
- Đúng vậy đó Thu ạ. Cuộc sống trên thế gian của chúng ta chỉ tạm bợ mà thôi. Những nỗ lực vùng vẫy của chúng ta, rốt cuộc cũng chẳng đưa chúng ta đến một nơi nào khác hơn là nấm mồ đang chờ đợi ở cuối con đường này hết. Chính niềm hy vọng, chờ đợi, tin tưởng nơi cuộc sống vĩnh cửu mới giúp chúng ta có được thái độ bình tĩnh tĩnh trước cái chết được.
Ngọc nói bằng một giọng thật chân thành:
- Ước gì tôi có được niềm tin tưởng và hy vọng mà Minh vừa nói đó.
Thu đứng dậy nói lảng qua chuyện khác:
- Thôi, tụi mình ra đằng trước rửa chân tay rồi còn ăn cơm chiều nữa.
Buổi tối hôm đó, trong căn phòng trên gác, ba cô gái đã sắp sửa lên giường ngủ. Minh đang xỏ đôi vớ mỏng thì có tiếng Ngọc - lúc ấy đứng cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài:
- Minh à, có phải ông bà Năm nói rằng phía trước tòa nhà chưa mắc điện không?
Minh ngước lên:
- Đúng vậy đó Ngọc.
Ngọc gọi Thu và Minh:
- Ê hai bồ, lại đây xem cái này lạ lắm kìa.
Thu và Minh vội bước tới, đứng sát bên cạnh Ngọc. Ngọc khép bớt cánh cửa sổ lại, chừa một khe nhỏ vừa đủ cho ba người nhìn ra mà thôi. Thu cũng với tay tắt luôn ngọn đèn dầu đặt ở bàn.
Ngọc quay sang thì thầm với hai bạn:
- Hình như có ánh sáng nhấp nháy từ mấy căn phòng phía trước phát ra.
Bên ngoài trời tối đen như mực. Tòa nhà cổ trước mặt lờ mờ in những đường nét kỳ dị lên bóng đêm. Tiếng gió hú trong rừng cây phía sau nhà vọng tới nghe rõ mồn một. Hai con chó săn dưới nhà thỉnh thoảng lại tru lên từng hồi ghê rợn.
Ba cô gái nhìn ánh sáng từ những khe cửa sổ phía trước tòa nhà lóe lên rồi lại tắt đi như những tia chớp trong một đêm giông bão. Tòa nhà lại chìm trong vùng tối dầy đặc bao quanh.
Ngọc nói nhỏ:
- Có người đang ở phía trước tòa nhà. Họ mang theo đèn bấm và đang đi từ phòng này qua phòng kia.
Minh nhận xét:
- Chắc đó là ông bà Năm. Ngoài họ ra, đâu có ai dám lẻn vào nhà giữa lúc họ đang ngủ gần đấy.
Thu thắc mắc:
- Không hiểu họ còn đi loanh quanh như thế để tìm kiếm cái gì. Nếu đã đem cái tủ đi giấu hồi đêm hôm qua rồi thì bữa nay còn gì nữa mà lục lọi. Hai bồ có nghĩ rằng tụi mình đã đoán lầm hành động của họ đêm qua không? Hay là cái tủ chè vẫn còn nằm trong tòa nhà này?
Minh gật đầu:
- Đó chính là điều chúng ta sẽ phải tìm cho ra.
Ba cô gái đứng bên cửa sổ quan sát một hồi lâu, cho tới lúc ánh sáng không còn chớp tắt nữa, họ mới lên giường ngủ.
Sáng hôm sau, họ dậy sớm rửa mặt, thay y phục thật nhanh rồi xuống phòng ăn. Bà Năm đã luộc xong nồi khoai mới đào xong ở vườn nhà chiều hôm qua. Bà ta vớt khoai ra cái rổ tre đã gần tuột vành. Nhìn thấy dáng điệu vội vã của ba cô gái, bà Năm hỏi:
- Các cô định đi đâu sáng nay?
Thu đáp:
- Thưa bà, chúng tôi đi dạo chơi thôi.
Bà ta dò xét:
- Các cô định vào rừng không?
Ba cô gái còn ngơ ngác, chưa biết trả lời như thế nào thì bà ta đã nói tiếp:
Nầy, tôi bảo thật cho mà biết. Các cô đừng có dại dột lần vào rừng. Vùng này không có yên ổn như các cô tưởng đâu. Nhỡ có chuyện gì bất trắc xảy ra là các cô lại kéo vợ chồng chúng tôi vào vòng rắc rối đấy thôi.
Thu cười thật tươi:
- Ồ, thưa bà, chúng tôi chẳng dám đi sâu vào trong đâu. Chúng tôi chỉ đi vòng vòng rồi tìm chỗ nào có bóng cây để nghỉ trưa thôi.
Bà Năm tròn mắt:
- Các cô không về ăn trưa sao?
Thu đáp:
- Thưa bà, chắc chúng tôi không về kịp đâu. Vả lại đã lâu rồi chúng tôi không được hưởng cái thú ngủ trưa ngoài trời nên muốn thử lại một lần xem sao.
Bà Năm gật đầu:
- Được rồi, vậy thì các cô ngồi đó uống tạm ly cà phê đi rồi chờ tôi gói thức ăn cho mang theo.
Trong khi họ ngồi uống cà phê nóng, bà Năm lấy túi nylon bỏ khoai luộc vào. Bà ta cũng lấy đậu phọng rang giã nhỏ cho vào một cái lọ để họ đem theo chấm với khoai. Rồi mở tủ thức ăn, bà ta lấy ra mấy miếng khô nai, nướng lên và gói vào trong bao giấy cho họ.
Ba cô gái cảm ơn bà ta rồi bước ra khỏi phòng. Khi họ đi tới cổng ngoài thì nghe tiếng bà Năm gọi:
- Các cô ơi, đợi chút đã.
Họ cùng đứng lại, quay nhìn về phía sau. Thu bảo Ngọc:
- Bồ về xem bà ta muốn gì kìa.
Ngọc chạy về phía phòng ăn. Một lúc sau, cô gái chạy ra cổng, tay cầm một bi đông nước:
- Bà ấy tử tế quá, sợ mình ăn khoai chấm muối vừng khát nước nên bảo mình đem theo cái bi đông này đây.
Ba cô gái quay lại một lần nữa. Họ vẫn cảm thấy bà Năm đứng nhìn theo. Thu nói:
- Bây giờ mình phải giả vờ đi thẳng theo con đường lớn để bà ấy tưởng là mình hướng về quốc lộ. Mình không nên quẹo vào con đường nhỏ dẫn vô rừng hôm qua. Cứ đợi qua khỏi đó một quãng xa rồi mình tìm lối rẽ vào cũng được.
Minh và Ngọc hớn hở ra mặt, Minh nói:
- Bồ tính như vậy được lắm. Nếu có theo dõi thì chắc họ cũng chỉ theo chúng ta đến con đường nhỏ rẽ vào rừng mà thôi. Thấy mình đi qua luôn, họ đâu có cần theo làm gì nữa nhỉ?
Rời khỏi nhà một quãng xa, họ vẫn thấy bà Năm đứng ở cổng nhìn theo. Mãi đến lúc con đường vòng và lùm cây che khuất họ, bà ta mới quay vào nhà.
Ba cô gái tươi cười bước mau trong nắng ban mai tươi hồng. Cây cỏ chung quanh vừa thức dậy sau một đêm ngon giấc, dường như rộn rã cất tiếng chào mời họ. Khoảng nửa giờ sau, họ đã ra gần tới quốc lộ. Ngọc nhìn phương hướng rồi nói:
- Tụi mình khỏi cần quẹo vào con đường nhỏ này để vô rừng. Chả lẽ chỉ có mỗi một lối ấy mới vào rừng được sao? Tôi thấy là mình có thể cứ tới quốc lộ rồi tìm lối vào rừng cũng được.
Thu và Minh gật đầu tán thành ý kiến đó. Minh chỉ tay về phía con đường mòn nhỏ:
- Như vậy mình sẽ tránh được kẻ có đôi mắt quái dị đã theo dõi mình sáng hôm qua. Có thể giờ này hắn đang núp trong một bụi rậm nào để chờ đợi mình đó. Cho hắn chờ tới chiều luôn.
Họ đã nhìn thấy cây cầu sắt phía đằng xa. Trên quốc lộ thỉnh thoảng vụt qua một vài chiếc xe đò chở đầy khách. Ba cô gái tiến về phía cây cầu. Cầu bắc ngang một dòng suối nhỏ có lẽ từ trong rừng chảy ra. Họ bước qua cầu rồi cứ men theo con đường suối mà đi. Dòng suối dưới chân họ lặng lẽ xuôi theo những triền đá rêu phủ, nước suối đục lờ đờ, chở mấy cành củi mục trôi êm. Lối đi men bờ xuống thật không dễ chịu một chút nào hết. Có khi họ phải leo qua những tảng đá lổm chổm cao gần bằng đầu người, có lúc họ lại phải đi vòng về phía tay trái vì trước mặt có những bụi cây dầy đặc chắn lối.
Khi đã đi được một quãng xa, họ chọn một chỗ hẹp trên dòng suối và chảy qua bên kia để bước vào khu rừng thưa trước mặt. Ngọc nhắm hướng rồi quả quyết:
- Mình cứ bước đi theo lối này là chắc chắn sẽ tới cuối con đường vô rừng hôm qua.
Kể ra thì lời quả quyết của Ngọc cũng đáng được tin cậy lắm vì cô đã từng là một nữ hướng đạo trong suốt bốn năm liền, trước khi vào nội trú. Ngọc đã có dịp dự nhiều cuộc cắm trại trong rừng cũng như ở miền quê. Những trò chơi lớn, những cuộc tìm kiếm giấu sẵn ở một nơi nào đó, đối với Ngọc không có gì là khó khăn hết. Vì thế, Thu và Minh rất tin tưởng nơi sự tháo vát của cô bạn này. Họ bước theo sau Ngọc, ba cô gái đi thành hàng dọc, men qua những bụi cây rậm rạp, luồn dưới những sợi rễ mọc từ trên cao xuống lủng lẳng trước mặt.
Một phút sau, xuyên qua kẽ lá, họ đã nhìn thấy con đường đất nhỏ mà họ đã gặp hôm qua, vết bánh xe hãy còn in trên mặt đường. Thu bước xuống đường, nhìn quanh rồi nói:
- Hình như đây là chỗ mà mình gặp kẻ núp trong bụi rậm sáng qua.
Ba cô gái để ý nhìn khắp bụi cây gần đó. Chẳng có ai hết. Họ lại tiếp tục lần theo vết xe vào sâu trong rừng. Thỉnh thoảng Thu nghiêng đầu ngó mấy bụi rậm bên đường, giọng đùa nghịch:
- Có ai trong đó không?
Bỗng Minh kêu lớn:
- Mau lên, nhảy vào bụi cây kia mau, có ai đang đi tới kìa.
Cả ba cùng hốt hoảng nhảy vào, nằm rạp sau một bụi cây lớn. Tiếng máy xe vọng lại lớn dần và chiếc Jeep xọc xạch của ông Năm từ từ chạy qua chỗ họ đang ẩn núp.
Ba cô gái gần như nin thở. Khi chiếc Jeep đã khuất tầm mắt, Thu mới nói:
- Coi chừng ông ấy quay trở lại đó! Mình cứ nằm yên ở đây đi.
Đúng như vậy. Chỉ chừng năm phút sau, chiếc xe Jeep đã thấy quay đầu trở ra. Lần này thì phóng nhanh, bụi tung bay mù mịt.
Ba cô gái ngồi dậy, nhìn theo chiếc xe Jeep đã khuất dạng ở đằng xa. Minh phủi bụi bám đầy trên người, quay sang hai bạn:
- Chắc bà Năm nghi ngờ mình vào rừng nên đã bảo ông chồng chạy vào chỗ giấu cái tủ xem mình có ở đó không?
Thu gật đầu:
- Như vậy thì chắc chỗ giấu cái tủ không xa đây lắm đâu.
Ngọc hớn hở:
- Và mình chỉ việc theo vết bánh xe là đến chỗ đó ngay.
Họ vội nhảy xuống đường, hăng hái tiến về phía trước. Con đường hẹp dần, cho đến một bờ đất thì bị chặn lại. Những tàu lá trên đầu họ dầy đặc hơn. Tiếng chim rừng ríu rít trong những bụi cây. Thỉnh thoảng một vài chú sáo nhỏ ló đầu ra nhìn rồi lại tụt vào tổ ngay khi ba cô gái bắt gặp tia nhìn tò mò của các chú.
Leo lên trên bờ đất, họ thấy một lối đi nhỏ chỉ vừa cho ba người đi lọt thôi. Lần bước theo lối này, khoảng mười phút sau, họ tới một khoảng đất khá rộng. Ở đây cây rừng mọc thưa thớt, bao quanh một cái hồ nước xanh thẫm. Gần hồ là một căn nhà gỗ nhỏ, có lẽ khi trước làm nơi nghỉ tạm của những bác thợ săn.
Đứng khuất sau một lùm cây và nhìn xuống khung cảnh trước mặt, Thu kêu lên:
- Coi kìa! Vừa nói, Thu vừa chỉ cho Minh và Ngọc thấy căn nhà bên hồ nước.
Minh trầm trồ:
- Không ngờ trong này lại có cảnh đẹp như thế nhỉ? Trông cứ như trong chuyện thần tiên.
Ngọc gật gù:
- Đẹp là cái chắc rồi. Nhưng vào tận trong này mà giấu cái tủ thì mới thật là lý tưởng.
Tim họ đập mạnh hơn khi đến gần căn nhà gỗ. Đây là một căn nhà nhỏ, ghép bằng những thân gỗ được xẻ theo chiều dọc. Ở giữa có cửa ra vào, hai bên là cửa sổ. Tất cả đều đóng chặt. Riêng cửa ra vào được khóa bằng sợi dây xích và cái khóa đồng bóng loáng. Ngọc ngạc nhiên kêu lớn:
- Ủa, căn nhà cũ kỹ như thế này, mà lại khóa bằng ổ khóa mới như vậy!
Thu quan sát kỹ lưỡng ba cửa phía trước. Cô gái lay thử cánh cửa sổ, nhưng hình như người ta đã gài chốt phía trong nên cánh cửa không hề nhúc nhích. Qua một khe nhỏ giữa những thân gỗ, Minh lờ mờ nhận ra trong góc tối một vật có hình dạng quen thuộc. Nàng gọi hai bạn:
- Nè, hai bồ ơi, có lẽ cái tủ chè nằm trong kia kìa. Hình như người ta lấy cái chăn phủ lên trên mặt tủ hay sao ấy.
Thu và Ngọc khom người nhìn vào trong. Thu mừng rỡ:
- Phải rồi, tôi nhìn thấy bốn cái chân tủ. Trông chẳng khác gì bốn cái đầu rắn.
Ngọc tiếp lời Thu:
- Và bốn chân không thẳng góc với mặt đất mà lại xiên xiên!
Minh hớn hở reo lên:
- Như thế thì đúng rồi. Cái tủ mà tôi trông thấy trưng bày ở đường Tự Do cũng giống hệt như vậy đó.
Trong khi ba cô gái đang mải mê nhìn cái tủ qua khe hở trên vách gỗ thì có tiếng chân người nhẹ nhàng tiến tới từ phía sau. Tiếng chân bước nhẹ nhàng đến nỗi họ không hề hay biết. Một giọng nói khàn đục, run run vang lên:
- Các cô tìm gì thế?
Minh, Thu và Ngọc cứng đơ người như bị điện giật. Nỗi kinh hãi đã khiến họ tê liệt toàn thân.