Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39505 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 82

❊ ❊ ❊

“Ta đi xem hắn.” Thương Vãn muốn ra ngoài, Tiểu Hoàn vội vàng kéo nàng lại, đưa cho nàng một bộ y phục sạch sẽ, “Tỷ, tỷ mau thay y phục ướt xuống đi, để ta đi.”

Nàng cầm nắp nồi đội lên đầu chạy ra ngoài.

Thương Vãn: Ừm... Trong nhà thiếu một cây dù.

“Nương!” Viên Viên nhanh chóng bò tới, như một quả pháo nhỏ muốn bổ nhào vào người Thương Vãn.

“Đợi đã.” Thương Vãn vươn tay nhấc tiểu gia hỏa lên, giữ khoảng cách, “Người ta ướt hết rồi, lát nữa hẵng ôm con.”

“Cha!” Viên Viên vẫy vẫy cánh tay ngắn ngủn, giọng non nớt đầy sốt ruột, “Hồng!”

Thương Vãn nhíu mày, “Hồng ư?”

“Nóng!” Viên Viên lại vội vàng bật ra một chữ.

Hồng? Nóng?

Chẳng lẽ bệnh rồi?

“Được, nương biết rồi.” Thương Vãn không nghe thấy động tĩnh bất thường, nàng an ủi lay lay cục cưng đang sốt ruột, “Đừng vội, chúng ta cùng đi xem cha.”

Nàng nhanh chân đi đến trước gian phòng ngăn cách của nàng và Lục Thừa Cảnh, cánh cửa đang mở, Thương Vãn rướn cổ nhìn vào trong.

Chỉ thấy Lục Thừa Cảnh cuộn trong chăn mặt hướng ra ngoài, hai mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt, tóc đen mai tóc ướt đẫm, dính chặt vào gương mặt ửng hồng.

Thật sự phát sốt rồi.

Viên Viên miệng gọi cha, vẫy vẫy đôi chân ngắn ngủn muốn xuống.

Thương Vãn thuận thế đặt bé xuống, quay người đóng cửa, nhanh chóng thay một bộ y phục sạch sẽ ở cạnh cửa rồi mới đi tới.

Vươn tay đặt lên trán Lục Thừa Cảnh thử nhiệt độ, Thương Vãn nhíu mày, đoán chừng là tối qua vì đợi nàng về mà bị gió lạnh thổi trúng, đến giờ mới phát sốt.

Nàng véo mở miệng Lục Thừa Cảnh, nhỏ vào hai giọt linh tuyền thủy.

“Nương.” Viên Viên bò tới ôm lấy nương thân, khuôn mặt nhỏ bé dựa dẫm dụi dụi vào vai nương thân.

Thương Vãn nhẹ nhàng vỗ lưng tiểu gia hỏa, đợi bé không dụi nữa mới ôn nhu nói, “Cha lát nữa sẽ khỏi thôi, đừng lo lắng.”

Viên Viên gật gật cái đầu nhỏ, Thương Vãn bế bé ra ngoài đặt lên đệm mềm.

Tiểu Hoàn đỡ Thạch Đầu vào, không chỉ Thạch Đầu ướt như chuột lột, nàng cũng chẳng hề thua kém.

Hai người thay y phục xong ra ngoài mới biết Lục Thừa Cảnh phát sốt cao, Tiểu Hoàn lập tức tự trách mình quá sơ ý, hoàn toàn không phát hiện tỷ phu không ổn.

Thương Vãn an ủi nói: “Không trách ngươi, ai mà chẳng có lúc ốm đau? Hơn nữa, ngươi còn phải bận rộn nhiều việc, lại còn phải chăm sóc Viên Viên, sao có thể lúc nào cũng để mắt đến hắn?”

“Ta cho hắn uống thuốc rồi, ngủ một lát là sẽ khỏi.”

Tiểu Hoàn trong lòng lúc này mới dễ chịu hơn chút, nghĩ đến cả ba người đều dính mưa, để tránh bị cảm lạnh sinh bệnh, vội vàng đặt nồi đất lên đống lửa, bắt đầu nấu canh gừng.

Thương Vãn nhân lúc Tiểu Hoàn không chú ý, nhỏ một giọt linh tuyền thủy vào trong.

Thạch Đầu chạy đến gian phòng ngăn cách nhìn Lục Thừa Cảnh một cái rồi quay lại, giúp Thương Vãn dọn dẹp đồ trong giỏ tre.

Tiểu ô quy rụt vào mai ngủ rồi, Viên Viên không có bạn chơi, bò tới góp vui.

Thạch Đầu lo lắng rắn chết sẽ làm bé sợ, đặc biệt che chắn một chút, nào ngờ sự chú ý của Viên Viên lại dồn hết vào những quả được lá bọc.

Tiểu gia hỏa cầm một quả, nghiêng đầu nhìn nương thân, giơ quả lên cao, “Cắn!”

Thương Vãn liếc mắt một cái, “Cứng quá, con không cắn nổi đâu.”

Viên Viên tiểu bằng hữu không sợ khó khăn, hai bàn tay nhỏ bé nâng quả lên dùng răng sữa bé tí gặm một cái, vị chua chua chát chát nhanh chóng chiếm lĩnh vị giác.

“Phì!” Tiểu gia hỏa dứt khoát nhổ ra chút vỏ xanh đã gặm, khuôn mặt nhỏ bé lập tức nhăn nhó như mướp đắng.

Thương Vãn bật cười, cầm một quả to hơn một chút trêu bé, “Còn ăn nữa không?”

“Không!” Viên Viên bĩu môi nhỏ, cực kỳ ghét bỏ quẳng quả sang một bên, bò đi tìm Tiểu Hoàn đòi bình sữa.

Lát sau, Thương Vãn và Thạch Đầu dọn dẹp hết thảo dược ra. Thạch Đầu lấy y thư ra, đối chiếu nhận biết lại một lần nữa, xác định mình không tìm sai sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.

Thương Vãn vỗ vỗ vai thiếu niên, “Không tệ, tiếp tục cố gắng.”

“Hì hì.” Thạch Đầu nhe răng cười lộ hàm răng trắng bóng, vừa định nói gì đó, mũi hơi ngứa, liền hắt hơi một tiếng rõ to.

“Canh gừng xong rồi.” Tiểu Hoàn múc hai bát canh gừng từ trong nồi đất ra, gọi hai người lại uống.

Canh gừng cay nồng vừa phải, mang theo một mùi thơm độc đáo của gừng, vì có thêm táo đỏ nên uống vào còn có một chút ngọt.

Một bát canh gừng vào bụng, thân thể từ trong ra ngoài ấm lên.

Thương Vãn múc một bát mang đến gian phòng ngăn cách, phát hiện hai má Lục Thừa Cảnh đã hết ửng hồng, chỉ còn sót lại chút màu phấn nhạt, trông còn tốt hơn sắc mặt lúc chưa bị bệnh.

Lục Thừa Cảnh môi mấp máy, đang nói mê.

Thương Vãn nghiêng tai lắng nghe, Tổ phụ, Mẫu thân, không, không có, Phụ thân… toàn là những từ không thành câu.

Mắt nàng khẽ tối lại, vươn tay nhẹ nhàng vỗ mặt Lục Thừa Cảnh, “Tỉnh đi, tỉnh đi.”

Lục Thừa Cảnh mi mắt run rẩy, bị giọng nói quen thuộc kéo ra khỏi cơn ác mộng đen tối, từ từ mở mắt, đôi mắt đen còn vương hơi nước ngơ ngẩn nhìn Thương Vãn.

“Uống canh gừng xong rồi ngủ tiếp.” Thương Vãn đỡ chàng dậy tựa vào người mình, bưng bát canh bên cạnh đưa đến môi Lục Thừa Cảnh.

Lục Thừa Cảnh rũ mắt, nhẹ nhàng nhấp từng ngụm nhỏ.

Thương Vãn nhìn chằm chằm hàng mi dài rung động của chàng, nhẹ giọng nói: “Thân thể chàng cần được chăm sóc tử tế, sau này đừng ở bên ngoài chịu lạnh chờ ta về, bệnh rồi người chịu tội là chàng đó.”

“Nàng là nương tử của ta.” Lục Thừa Cảnh buông mép bát, đôi môi tái nhợt vì hơi ấm của canh gừng mà ửng hồng, giọng nói có chút khàn, “Nàng chưa về, ta làm sao yên tâm được?”

Thương Vãn: “Ta một người có thể đánh một trăm người, chàng lo lắng gì chứ?”

Lục Thừa Cảnh mím môi không nói, ngay cả canh gừng cũng không chịu uống nữa.

Bị bệnh rồi lại có chút tính trẻ con.

“Uống lúc nóng đi.” Thương Vãn đưa bát canh lại gần, cố ý trêu chọc con hồ ly nhà mình, “Muốn đợi cũng được, đợi trong chăn, tiện thể làm ấm chăn luôn.”

Lục Thừa Cảnh mím mép bát, nâng mi mắt nhìn nàng một cái, rầu rĩ ‘ừm’ một tiếng, hơi thở thổi khiến bát canh gợn sóng.

“Ngoan lắm.” Thương Vãn ghé sát qua mặt chàng hôn trộm một cái, đợi chàng uống hết canh gừng liền đẩy chàng trở lại vào trong chăn.

Thương Vãn muốn mang bát canh ra ngoài, nhưng vạt váy lại bị kéo lại.

Lục Thừa Cảnh mái tóc đen biếc xõa ra sau đầu, cằm vùi vào chăn nệm, thần sắc ủ rũ. Tay trái từ trong chăn thò ra, nắm chặt một góc vạt váy.

Thương Vãn nhướng mày, cảm thấy chiêu này hơi quen thuộc.

Nàng nói: “Chàng buông ra trước đi, ta đi rồi sẽ về ngay.”

“Được.” Lục Thừa Cảnh mí mắt rũ xuống, miệng đáp lời, nhưng tay lại không buông.

Thôi vậy, hồ ly nhà mình, cứ chiều thôi.

“Dịch vào trong chút đi, ta nằm với chàng một lát.”

Thương Vãn cởi ngoại y ra, nằm xuống chỗ Lục Thừa Cảnh nhường, vừa nằm xong, một thân hình gầy guộc to lớn chủ động dựa sát vào.

Thương Vãn khá bất ngờ, thuận tay ôm lấy chàng, vỗ vỗ lưng, “Ngủ đi, lát nữa dậy ăn cơm.”

Bên tai truyền đến tiếng đáp lại trầm thấp, chốc lát, hơi thở dần trở nên đều đặn.

Thương Vãn vốn không có chút buồn ngủ nào, nhưng giờ đây nằm trong chăn ấm, nghe tiếng mưa rơi tí tách, cơn buồn ngủ dần ập đến, nàng liền nhắm mắt thiếp đi.

Đợi khi tỉnh dậy, mưa đã tạnh.

Lục Thừa Cảnh vẫn còn ngủ, Thương Vãn đưa tay chạm vào trán chàng, hơi ẩm ướt mồ hôi, nhiệt độ đã hoàn toàn trở lại bình thường.

Mùi thức ăn thơm lừng lách qua khe cửa bay vào, bụng Thương Vãn reo lên ùng ục.

Dường như bị tiếng động này đánh thức, Lục Thừa Cảnh mở mắt, khi thấy Thương Vãn thì ngây người, không hiểu sao Thương Vãn lại ở đây.

Thương Vãn chớp chớp mắt, "Chàng kéo ta không cho ta đi, bắt ta ngủ cùng, còn bám người hơn cả Viên Viên, không nhớ sao?"

Lục Thừa Cảnh môi khẽ hé, đồng tử chấn động, chàng chàng chàng... bám người sao?!

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »