Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39770 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Lâm gia và nhà lý chính là thông gia, quan hệ tốt đẹp, người trong thôn làm việc gì cũng nhường nhịn người Lâm gia, chỉ sợ bị hai nhà liên thủ gây khó dễ.

Thương Vãn là người đầu tiên trong thôn dám thẳng tay tát vào mặt người Lâm gia, mà người Lâm gia còn không dám hó hé nửa lời.

Lý Tiểu Sơn lập tức biến thành tiểu mê đệ của Thương Vãn, miệng liên tục gọi Tỷ , gọi ngọt xớt.

Lý Đại Sơn hiếu kỳ hỏi: “Thương nương tử, ngươi biết võ công sao?”

Thương Vãn xua tay: “Chỉ hiểu chút võ vặt ba chân mèo, không đáng nhắc tới.”

Lý Đại Sơn: “……”

Ngươi bảo cái công phu nhanh đến mức không thấy cả tàn ảnh đó là võ vặt ba chân mèo sao?

Thương Vãn thật sự không cho rằng võ công của mình tốt, đây là do gen tiến hóa, dị năng giả tự mang, chẳng liên quan gì đến võ công.

Nếu nàng biết võ công, tối qua đã không khống chế tốt lực đạo, suýt chút nữa đánh nát đầu Lưu Thị.

Con nhà mình bị Lưu Thị véo rồi đánh, nàng đều ghi nhớ cả, tối qua thừa lúc Lâm thôn trưởng đi Trần gia giúp đỡ, nàng lén lút vào Lâm gia, trực tiếp trùm chăn đánh cho Lưu Thị một trận.

Thương thay cho Lưu Thị trực tiếp đau đến ngất đi, đến cả hung thủ trông thế nào cũng không thấy.

Người Lâm gia đều nghi ngờ là Thương Vãn làm, cả thôn chỉ có Thương Vãn tâm địa độc ác và thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, nhưng họ không có chứng cứ, đành tạm thời nuốt cục tức này.

Thương Vãn dẫn huynh đệ Lý gia về nhà, Tiểu Hoàn vừa mới tắm xong cho Tiểu Hôi.

Viên Viên lúc nào cũng thích ôm ấp Tiểu Hôi, Tiểu Hoàn lo lắng lông Tiểu Hôi bẩn sẽ khiến Viên Viên bị bệnh, nên cứ cách hai ngày lại đun nước nóng tắm cho nó.

Tiểu Hôi tắm một cách miễn cưỡng, nhưng không dám không tắm. Mỗi lần bị bắt tắm rửa thơm tho, nó lại nằm úp sấp trên phiến đá lớn chuyên dụng, nheo mắt phơi lông.

Lý Tiểu Sơn tiến lại gần muốn sờ một cái, Tiểu Hôi khó chịu nhe răng sói, dáng vẻ như thể nếu tiểu tử này dám đưa tay ra sẽ cắn đứt nó.

Lý Tiểu Sơn đành tiếc nuối rụt tay về, chạy đi xem Viên Viên và Tiểu Ô Quy thi đấu bò trên đệm mềm.

Cánh cửa phòng phía Tây được gác ngang một cây gỗ tròn, trên đó phủ một tấm chăn dày để làm tấm chắn cửa.

“Lý đại ca, chính là cánh cửa này.” Thương Vãn cất tấm chăn dày, nhường chỗ để Lý Đại Sơn đo đạc.

Lý Đại Sơn lấy thước ra, bắt đầu đo đạc.

Thân hình chàng cao mét chín trở lên, đứng đó gần như cao bằng khung cửa.

Lục Thừa Cảnh uống thuốc xong nằm trên giường, mơ màng vừa có ý buồn ngủ, ẩn ẩn nghe thấy tiếng Thương Vãn lại mở mắt ra, chống người ngồi dậy quay đầu nhìn, liền thấy một bóng người cao lớn chắn kín mít cửa ra vào.

Ai đây?

Tiếng Thương Vãn từ ngoài cửa truyền vào: “Lý đại ca, một tấm ván cửa giá bao nhiêu tiền?”

“Mất tám tiền bạc.” Lý Đại Sơn vừa đáp vừa nhìn người ngồi dậy từ trên giường, cảm thấy hơi quen mắt, như đã gặp ở đâu đó.

Lục Thừa Cảnh cũng thấy Lý Đại Sơn có chút quen mặt, thoáng nghĩ một lát liền đối chiếu khuôn mặt Lý Đại Sơn với khuôn mặt non nớt hơn trong trí nhớ, hỏi: “Phải chăng là Lý Đại Sơn?”

“Ngươi là… Tiểu Cảnh?” Trong đầu Lý Đại Sơn chợt lóe lên một khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, ngạc nhiên há miệng: “Tiểu Cảnh còn đẹp hơn cả nữ nhi đó ư?”

Câu sau cùng đó quá là thừa thãi!

“Ngươi về lúc nào vậy?” Lý Đại Sơn có chút kích động đi tới: “Ngươi không phải là thiếu gia của Lục gia trong thành sao? Sao lại về thôn rồi?”

“Chuyện này nói ra thì dài lắm.” Lục Thừa Cảnh nhìn về phía sau chàng, quả nhiên thấy Thương Vãn cười với chàng đầy ẩn ý.

Toàn bộ đều bị nữ nhân này nghe thấy rồi.

Đẹp hơn cả nữ nhi gì đó, tuyệt đối là một phần của quá khứ đen tối.

Trước khi Lục Thừa Cảnh tức giận xấu hổ, nụ cười trên mặt Thương Vãn đã bớt đi một chút, nhưng vẫn không nhịn được trêu chọc chàng: “Thì ra tướng công từ nhỏ đã tuấn tú như vậy, ta thật sự nhặt được món hời lớn.”

Lục Thừa Cảnh nghe xong vành tai đỏ bừng, có tóc che nên người khác không nhìn ra.

Lý Đại Sơn chất phác nhìn Thương Vãn rồi lại nhìn Lục Thừa Cảnh, chậm rãi phản ứng lại: “Tiểu Cảnh, xe lăn là làm cho ngươi sao? Chân ngươi sao vậy?”

“Bị thương một chút, đã để Viên đại ca xem qua rồi, cần dưỡng thương một thời gian.” Lục Thừa Cảnh nói tránh đi.

Lý Đại Sơn rõ ràng không tin, Thương Vãn kịp thời tiếp lời: “Viên đại phu nói chân tướng công phải dưỡng nửa năm, có xe lăn sẽ tiện hơn.”

Lý Đại Sơn lúc này mới không truy hỏi nữa, Thương Vãn đưa tiền đóng ván cửa cho chàng, biết chàng bận nên không giữ lại, tiễn chàng ra khỏi sân.

Lý Tiểu Sơn đang làm trọng tài cho Tiểu Ô Quy của Viên Viên, không chịu đi theo ca ca mình.

“Trước bữa ăn phải về.” Lý Đại Sơn trừng mắt nhìn đệ đệ, không cho phép ở nhà người khác ăn chực!

Lý Tiểu Sơn bĩu môi: “Biết rồi, ta chơi một lát nữa sẽ về.”

Hai đứa trẻ và Tiểu Ô Quy chơi khá vui, Tiểu Hoàn ở bên cạnh trông chừng, Thương Vãn liền không để ý nữa. Nàng bê chiếc bàn lớn trong chính đường ra ngoài, rồi vào bếp tìm một đoạn than củi, trải giấy trắng ra, cúi đầu vẽ.

Kỹ năng vẽ của nàng được rèn luyện từ thực chiến, vẽ nhiều nhất là di ảnh của đồng đội, thứ hai là những loài thực vật và quái thú biến dị kỳ lạ.

Giờ đây vẽ xe lăn cũng ra dáng, ít nhất Thương Vãn tự mình rất hài lòng.

Xoẹt xoẹt xoẹt đánh dấu kích thước, Thương Vãn ném cục than xuống, vỗ vỗ tay nói: “Hoàn thành!”

Tiểu Hoàn nghe tiếng liền lại gần xem, chỉ vào phần chú thích nghi hoặc hỏi: Tỷ ơi , đây là gì vậy? Hoa văn sao?”

Thương Vãn: Sơ suất rồi, trong ký ức của nguyên chủ không có thứ gọi là chữ số Ả Rập.

Nàng đơn giản giải thích: “Đây là một loại chữ số, ta xem trên tạp thư, có thể dùng để ghi sổ.”

“Thì ra còn có loại chữ như vậy.” Tiểu Hoàn cảm thán một câu, rồi hỏi ra vấn đề mấu chốt: Tỷ ơi , Lý đại ca có đọc hiểu được những con số này không?”

Thương Vãn: Đương nhiên là không hiểu.

Nàng vỗ vỗ đầu, những thứ đã quen thuộc này thật sự sơ sẩy một cái là bại lộ ngay.

“Ngươi đi lấy bút mực đến đây.” Thương Vãn nhớ Tiểu Hoàn và Thạch Đầu đều biết chữ, biết đọc thì chắc cũng biết viết nhỉ?

Thực tế chứng minh, một số việc không thể nghĩ quá hiển nhiên.

Tiểu Hoàn quả thật biết viết chữ, nhưng chỉ biết viết tên mình, nàng ta là một nha hoàn, biết vài chữ đã là rất giỏi rồi.

Thương Vãn đoán Thạch Đầu cũng ở trình độ tương tự, chỉ đành cầm bản vẽ vào phòng tìm Lục Thừa Cảnh.

Tiểu Hoàn nhìn bóng lưng Thương Vãn, nghi hoặc lầm bầm nhỏ giọng: “Chị sao lại không tự viết nhỉ?”

Thương Vãn nghe thấy, nhưng giả vờ mình không nghe thấy, nhất định là không nghe thấy.

Lục Thừa Cảnh nghe xong yêu cầu của Thương Vãn, đặt cuốn sách đang cầm xuống nói: “Ta chưa từng dùng tay trái viết chữ.”

“Vậy thì từ giờ bắt đầu.” Thương Vãn đưa bút lông cho chàng: “Không cần quá đẹp, có thể nhận ra là được.”

Lục Thừa Cảnh bất đắc dĩ nói: “Nàng cũng phải đưa cho ta một tờ giấy để ta luyện tập trước đã chứ.”

Nữ nhân này vẽ bức họa này mất gần một canh giờ, cũng không sợ chàng lỡ tay làm hỏng bức vẽ sao.

Nghe vậy, Thương Vãn thu dọn những tờ giấy cũ nát, trải tất cả những tờ còn dùng được lên bàn nhỏ trên giường, nhắc nhở một câu: “Giấy cũ đều ở đây cả rồi, ngươi tự nắm lấy cơ hội.”

Lục Thừa Cảnh cũng biết nay khác xưa, trong nhà còn đang chờ tiền để xây nhà mới, ngày thường nên tiết kiệm thì phải tiết kiệm.

Dùng hơn nửa số giấy cũ, chữ viết bằng tay trái của Lục Thừa Cảnh cuối cùng cũng tạm được.

Đương nhiên, là tạm được trong mắt Thương Vãn.

Thương Vãn cảm thấy, chữ nghĩa mà, chính là ký hiệu ghi lại và truyền đạt thông tin, có thể nhận ra là được.

Lục Thừa Cảnh lại bị đả kích không nhỏ, từ khi chàng ba tuổi lần đầu cầm bút đã chưa bao giờ viết chữ nào xấu đến thế này!

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gọi của Tiểu Hoàn: Tỷ ơi , tỷ mau ra xem, Tiểu Ô Quy không ổn rồi!”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »