Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39539 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Thương Vãn: !!!

Vị hòa thượng này nhìn ra nàng là người xuyên không!

Trấn Hồn Khúc vừa nghe đã biết chẳng phải tên gọi lành gì, vị hòa thượng này còn muốn thu phục nàng ư?

Thương Vãn tức thì mặt mày sa sầm, mắt lộ hung quang, sát khí quanh thân bùng nổ.

“Oa oa oa…”

Cà sa màu ngọc trên người Liễu Không trở nên xộc xệch, bị Thương Vãn vặn ngược hai tay đè trên bàn đá, khí tràng cao tăng phút chốc tan tành.

Thương Vãn lạnh giọng truy hỏi: “Nói, Trấn Hồn Khúc có tác dụng gì?”

“Trấn hồn oa oa oa…” Cánh tay đau đến sắp gãy, Liễu Không lập tức thay đổi lời nói: “An thần cố hồn.”

Lực đạo trên tay Thương Vãn không giảm, mắt nàng nheo lại: “Vì sao không gọi là An Thần Khúc?”

Liễu Không: “Trấn hồn càng bá khí hơn.”

Đây là lời mà một vị cao tăng đắc đạo có thể nói ra sao?

Khóe miệng Thương Vãn hơi giật giật, nàng buông tay đỡ y đứng dậy.

Liễu Không xoay xoay vai, sau đó thành thạo chỉnh lại cà sa, bày ra vẻ mặt nghiêm nghị, phối hợp với khuôn mặt thanh tú của y, trong nháy mắt khí tràng cao tăng đạt điểm tuyệt đối.

Thương Vãn: “…”

Lục Thừa Cảnh sợ là bị cái tên này lừa rồi.

“Ánh mắt của thí chủ là sao?” Liễu Không dứt khoát không giả vờ nữa, đưa tay phải ra sau lưng: “Người xuất gia không nói lời dối trá, bần tăng tuyệt đối không lừa gạt ai.”

Thương Vãn ngứa tay, cố nén xung động muốn đánh cái tên này, nàng đơn giản kể lại chuyện Điền Thắng hạ độc, rồi nhìn Liễu Không: “Người định giúp đỡ thế nào?”

Liễu Không lấy ra bức thư đã chuẩn bị sẵn đưa cho Thương Vãn: “Thí chủ hãy đưa phong thư này cho An thí chủ xem qua, y tự khắc sẽ lập tức cùng ngươi đến Đông Ninh huyện, xét xử lại vụ án của Lục thí chủ.”

Chỉ vậy thôi sao?

Thương Vãn còn tưởng Liễu Không có thể trực tiếp cứu Lục Thừa Cảnh ra ngoài cơ, hóa ra vẫn phải dựa vào vị An đại nhân kia.

Nàng hơi có vẻ ghét bỏ nhận lấy bức thư, càng lúc càng cảm thấy Lục Thừa Cảnh đã bị vẻ ngoài cao tăng giả tạo của Liễu Không lừa gạt.

“Người đã viết gì trong thư? Nếu không có tác dụng thì sao?”

Liễu Không không đáp, ngồi lại bên bàn đá: “Thí chủ hãy lên đường đi, bần tăng không tiễn.”

Thương Vãn xắn tay áo, khóe mắt Liễu Không giật giật: “Thí chủ, bần tăng tặng ngươi một câu.”

Thương Vãn nhìn y, liền nghe Liễu Không nói: “Uống nhiều trà hoa cúc, giải khát.”

Nói xong, y phi thân nhảy xuống vách núi, cà sa màu ngọc bay phấp phới, như mây như ảo.

“Người đâu, sư thúc tổ lại nhảy vực rồi!”

Nàng cất phong thư, thân hình như chim ưng, lao vút xuống núi.

Du Thụ thôn, dùng bữa sáng xong, ba cha con nhà họ Trương liền đánh xe bò đến, trên xe chất đầy ngói mới.

Trương lão đầu hôm nay tiếp tục sửa tường, Trương Đại và Trương Nhị thì bắc thang lên mái nhà, Thạch Đầu đứng dưới giúp đỡ đưa ngói.

Tiểu Hoàn đun nước trên bếp xong liền ra trông Viên Viên.

Tiểu gia hỏa hôm nay vừa thức dậy đã đi tìm nương, không thấy Thương Vãn, liền buồn bã ngồi trên đệm mềm, mắt mong chờ nhìn chằm chằm ra cửa sân, ngay cả rùa nhỏ cũng không chơi nữa.

Tiểu Hoàn nhìn thấy mà xót lòng, cố ý dỗ dành nàng chơi, nhưng Viên Viên lại chẳng buồn cười lấy một cái, cái miệng nhỏ chu ra, cũng không nói lời nào.

Lang xám lười biếng nằm cạnh nàng, đồng tử xanh biếc hơi nheo lại, cái đuôi thỉnh thoảng lại vẫy vẫy.

Hôm qua nó đã làm ba cha con nhà họ Trương giật mình một trận, sau khi xác nhận lại nhiều lần rằng nó không cắn loạn người, họ mới yên tâm, nhưng khi làm việc vẫn đi vòng tránh nó.

Lang xám đột nhiên đứng dậy, nhìn ra cửa sân, khẽ gừ một tiếng.

“Nương!” Mắt Viên Viên sáng bừng, nàng bò ra ngoài bằng cả bốn chi, nào ngờ bị lang xám chắn ngang, nàng sốt ruột lấy tay nhỏ đẩy ra: “Tránh ra!”

Nàng muốn nương!

Thương Vãn xách một túi gạo vải cùng hai con gà rừng và một con cá diếc lấy ra từ không gian bước vào sân, ba cha con nhà họ Trương đều nhìn sang, Trương Nhị thì ngây người ra, đây là tiên nữ từ đâu đến vậy?

Thương Vãn khách khí gật đầu với ba người, sau khi đặt đồ vào bếp, nàng bước ra ôm lấy Viên Viên đã trông ngóng nàng từ lâu, ghé vào một bên má nàng hôn một cái.

“Nương.” Viên Viên vội vàng ôm lấy nàng hôn chụt một tiếng, quyến luyến vòng tay ôm cổ Thương Vãn cọ cọ, giọng trẻ con mềm mại nũng nịu: “Viên Viên, nhớ nương.”

“Thiếu phu nhân.” Thạch Đầu dẫn ba cha con nhà họ Trương đến, lần lượt giới thiệu: “Vị này là Trương thúc, đây là Trương Đại huynh đệ và Trương Nhị huynh đệ.”

Vừa nghe xưng hô của Thạch Đầu, Trương lão đầu trong lòng có chút nghi hoặc.

Dung mạo và khí chất của vị thiếu phu nhân này không kém gì phu nhân của các gia đình quyền quý ở phủ thành, tại sao lại đột nhiên chuyển đến thôn Du Thụ nhỏ bé của bọn họ?

Y âm thầm suy nghĩ, theo Thạch Đầu gọi một tiếng thiếu phu nhân, Trương Đại và Trương Nhị cũng vội vàng theo sau gọi, Trương Nhị càng căng thẳng đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Thương Vãn khẽ cười: “Họ mẫu thân của ta là Thương, nếu Trương thúc và hai vị lang quân không ngại, có thể gọi ta một tiếng Thương nương tử.”

Cái gọi là nhập gia tùy tục, bọn họ không biết sẽ ở lại thôn bao lâu, xưng hô “thiếu phu nhân” e rằng quá xa lạ với ngôi làng này.

Trương Nhị nở một nụ cười ngây ngô: “Thương nương tử, chúng ta đều sống chung một thôn, là hàng xóm láng giềng, nếu gặp phải chuyện khó khăn gì, nàng cứ việc gọi một tiếng.”

Trương lão đầu trừng mắt nhìn nhi tử mình, thằng con ngốc nghếch này, đang nghĩ gì vậy, không thấy người ta đang bế một đứa bé bụ bẫm trên tay sao?

Thương Vãn vốn là người thẳng thắn, chỉ coi đây là một hán tử nhiệt tình, cười gật đầu, hàn huyên vài câu với ba người xong, ba người liền tiếp tục làm việc.

Thạch Đầu không đi, khẽ hỏi Thương Vãn về tin tức của Lục Thừa Cảnh.

Thương Vãn cũng không giấu giếm, giơ tay ra hiệu Tiểu Hoàn cùng vào bếp nói chuyện.

Nàng nhìn Thạch Đầu: “Ta còn săn được một con heo rừng nhỏ, không tiện mang về, lát nữa để tiểu Hôi dẫn ngươi đi, cho nó một miếng thịt là được.”

“Được.” Thạch Đầu đã có thể chấp nhận hoàn toàn sự thật rằng Thương Vãn có kỹ năng săn bắn tuyệt vời.

Thương Vãn kể lại chuyện hạ độc một cách đơn giản, những điều cần thiết, rồi nói với hai người: “Ta phải đi phủ thành một chuyến, hai người hãy chăm sóc tốt cho nhà cửa, người ta giúp chúng ta làm việc, cơm nước phải làm cho ngon.”

Nói đoạn, nàng lấy ra mười lượng bạc đưa cho Tiểu Hoàn.

“Gạo thịt chắc đủ rồi, còn rau củ thì tìm người trong thôn mua cũng được, đổi cũng được, bạc nên dùng thì cứ dùng đừng tiết kiệm, hết rồi thì kiếm lại.”

Tiểu Hoàn nhận lấy, Thạch Đầu kinh ngạc nói: “Thiếu phu nhân, người lấy đâu ra nhiều bạc vậy?”

“Bán một con heo rừng.”

Sửa nhà mua vật liệu đều cần tiền, Thương Vãn lo mười lượng bạc của nguyên chủ không đủ, liền bán con heo rừng lớn trong không gian, được mười lăm lượng bạc.

Nàng đưa cho Tiểu Hoàn mười lượng, còn mình giữ lại năm lượng để phòng thân.

Thương Vãn nghĩ nghĩ, nhắc nhở Thạch Đầu: “Ngươi hãy chú ý Lâm gia nhiều hơn, vạn nhất có việc cần người giúp, hãy tìm La Tứ và Lưu Nhị, cứ nói là ta bảo ngươi đi, nếu bọn họ không nghe, cứ thả tiểu Hôi.”

Nàng cúi người vẫy tay gọi tiểu Hôi đang canh ở cửa bếp, đợi lang xám đi tới liền vỗ vỗ đầu nó: “Trông nhà cho tốt, có kẻ đến gây sự cứ việc cắn, cắn chết ta chịu trách nhiệm. Nếu đánh không lại, có thể tìm bằng hữu đến giúp.”

Cái đuôi phía sau lang xám vẫy vẫy, tựa hồ như đã hiểu.

Thạch Đầu trịnh trọng nói: “Thiếu phu nhân cứ yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ tốt tiểu thư và Tiểu Hoàn.”

“Xưng hô này phải đổi.” Thương Vãn nói: “Ta và Viên Viên bị đuổi khỏi Lục gia, không tiền không thân phận, các ngươi vẫn cam lòng theo chúng ta chịu khổ, tận tâm chăm sóc nhà cửa, ngày đêm bận rộn, tình nghĩa này ta ghi tạc trong lòng.”

“Sau này ngươi và Tiểu Hoàn đều gọi ta là tỷ, Viên Viên chính là tiểu chất nữ của các ngươi, đợi đón Lục Thừa Cảnh về, chúng ta một nhà cùng nhau sống thật tốt.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »