Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39528 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Thạch Đầu nhấc chân bước tới đón, "Có chuyện gì rồi?"

"Lâm... Lâm..." Lý Tiểu Sơn chống tay lên đầu gối, vừa thở dốc vừa nói, "Người nhà họ Lâm đã trở về."

Thương Vãn múc một gáo nước đưa cho hắn, "Trước hãy uống ngụm nước cho đỡ mệt, từ từ mà nói."

Tiểu Hoàn nhìn gáo nước thấy quen mắt, đây chẳng phải thứ dùng cho đàn khỉ đó sao?

Lý Tiểu Sơn vô tư nhận lấy gáo nước, vừa uống vừa liếc nhìn cái đầu tóc như ổ gà của Thạch Đầu, hiếu kỳ hỏi: "Thạch Đầu ca, tóc huynh sao lại ra nông nỗi này?"

"Ngươi không hiểu đâu, đây là tượng trưng cho tình cảm tốt đẹp." Thạch Đầu đưa tay gạt bừa vài cái, tự cảm thấy rất tốt, "Ngươi muốn có cũng không được đâu."

Lý Tiểu Sơn: "..."

Không, hắn một chút cũng không muốn! Tóc tai thành ra thế này, ca ca hắn sẽ đánh chết hắn mất.

Thấy hắn đã bình ổn hơi thở, Thương Vãn hỏi: "Người nhà họ Lâm đã trở về, rồi sao nữa?"

"Bọn họ cãi nhau với dân làng rồi."

Thương Vãn sớm đã nghe thấy tiếng ồn ào nhưng không lắng nghe kỹ, bèn hỏi tiếp: "Cãi vã chuyện gì?"

"Thôn trưởng không nói lý lẽ." Lý Tiểu Sơn nắm chặt tay, có chút kích động, "Thôn trưởng nói, cái cách tính công theo điểm mà Ngô Thúc và mọi người làm không đợi hắn ta về bàn bạc, là làm bừa, là cướp quyền của hắn. Hắn muốn tố cáo với lý chính, đuổi cả nhà Ngô Thúc ra khỏi thôn."

"Chú Lưu giúp Ngô Thúc nói hai câu, thôn trưởng liền nói muốn đuổi cả nhà họ Lưu ra ngoài luôn, đỡ cho nhà hắn ta lại nuôi ra một Lưu Hổ đến gây họa cho thôn chúng ta."

Lục Thừa Cảnh đột nhiên xen vào một câu, "Nhưng dân làng có nói cho hắn biết Lưu Hổ đã bị quan sai bắt đi rồi không?"

"Không phải." Lý Tiểu Sơn lắc đầu, "Mọi người không kịp nói."

Thương Vãn liếc nhìn Lục Thừa Cảnh, thấy y đang rũ mắt như suy tư điều gì, bèn hỏi tiếp Lý Tiểu Sơn, "Còn cãi vã chuyện gì nữa?"

"Lưu thẩm cũng không nói lý." Lý Tiểu Sơn phẫn nộ nói, "Nàng ta nói dân làng đã lấy mất tiền bạc nhà nàng ta, trọn ba mươi lạng, la lối muốn bắt kẻ trộm."

Thạch Đầu hỏi: "Nàng ta nghi ngờ ai trộm?"

"Không ai cả, chỉ nói là dân làng trộm." Lý Tiểu Sơn xụ mặt, "Lúc bọn họ về, khóa cửa lớn nhà họ Lâm vẫn còn treo, mọi người đều bận rộn việc riêng, căn bản không ai vào trong cả."

Tiểu Hoàn nghi hoặc: "Bọn họ cãi nhau, ngươi tới tìm tỷ ấy làm gì?"

Lý Tiểu Sơn liếc nhìn Lục Thừa Cảnh, nghèn nghẹn nói: "Thôn trưởng nói phương pháp đó là do Tú tài công đề xuất, muốn... muốn..."

"Muốn đuổi cả nhà chúng ta ra khỏi thôn." Thương Vãn thay hắn nói tiếp.

Lý Tiểu Sơn gật đầu, nói ra lời trong lòng, "Tỷ , ta không muốn mọi người dọn đi."

Đây cũng là lý do hắn vội vàng chạy tới tìm Thương Vãn, hắn cảm thấy trong thôn người có thể đối phó được với người nhà họ Lâm chính là Thương Vãn.

"Dọn hay không dọn, nhà họ Lâm nói không tính." Thương Vãn vươn tay xoa đầu tiểu hài tử, thầm nghĩ, cầm lông gà làm lệnh tiễn, thật sự coi thôn Du Thụ này do nhà họ Lâm hắn làm chủ sao?

Lý Tiểu Sơn vừa nghe thấy có cách, liền nhe miệng cười toe toét đến lộ cả răng hàm.

Liếc qua mấy đống đồ đã được dọn dẹp ở nhà mình, Thương Vãn huýt sáo một tiếng về phía rừng núi.

Chốc lát sau, trong rừng núi vang lên tiếng sói tru nối tiếp nhau, dọa một đám động vật nhỏ run rẩy không thôi.

"Đi thôi, cùng đi xem náo nhiệt, xem vị Lâm thôn trưởng này rốt cuộc có bao nhiêu uy phong quan lại."

Thương Vãn từ trong lòng Lục Thừa Cảnh đón lấy Viên Viên, Thạch Đầu tiến lên cõng Lục Thừa Cảnh, Tiểu Hoàn cài con dao làm bếp ra sau lưng, khí thế khi đi, không giống đi xem náo nhiệt, mà giống như đi đánh nhau.

Lý Tiểu Sơn không hiểu sao cũng thẳng lưng, cằm hếch lên, đi những bước chân bá đạo.

Một đoàn người chạy đến trung tâm náo nhiệt, tức dưới gốc cây du cổ thụ, lúc này cuộc cãi vã giữa hai bên đã đi vào giai đoạn gay gắt.

Lưu thị như một con gà chọi mắt đỏ ngầu, chống nạnh xả giận lên cả làng, chửi bới thật khó nghe.

Mấy vị thẩm tử tức thấy không chịu nổi nữa, liền lên tiếng cãi lại. Chu thị cùng Trần Quế Phương dĩ nhiên chẳng thể khoanh tay đứng nhìn, liền đứng ra bênh vực trưởng bối, cùng nhau đấu khẩu. Chư tức phụ nhà thẩm tử thấy thế, cũng lập tức tiến lên trợ giúp.

Đôi bên lời qua tiếng lại, từ những câu mỉa mai công kích cá nhân, dần dần thăng cấp thành lôi cả tổ tông mười tám đời của nhau ra mà mắng chửi. Cảnh tượng náo nhiệt đến mức khiến Thương Vãn cũng phải mở rộng tầm mắt, thậm chí còn thầm nghĩ, giá có được một nắm hạt dưa để vừa nhấm nháp vừa xem trò hay thì thật trọn vẹn.

Viên Viên bị đánh thức, bàn tay nhỏ dụi dụi mắt, khuôn mặt bụ bẫm cọ qua cọ lại trên cổ Thương Vãn.

"Ngoan, ngủ tiếp đi." Thương Vãn nhẹ nhàng vỗ lưng tiểu gia hỏa, cục thịt nhỏ cứ cọ đi cọ lại dần dần không còn động tĩnh, cúi đầu nhìn, quả nhiên lại ngủ thiếp đi rồi.

Thương Vãn tiếp tục xem kịch, đang nghĩ có công sức mà chửi rủa chi bằng cứ đánh một trận cho sảng khoái, thì hai bên quả nhiên cãi vã đến đỏ mắt bắt đầu xắn tay áo, túm tóc và quần áo của đối phương, trong nháy mắt lăn lộn vào nhau.

Đã động thủ rồi, những người khác tự nhiên không thể đứng nhìn, nhao nhao xông lên, người can người giúp, nhất thời hỗn loạn không thể tả, còn náo nhiệt hơn cả chợ búa mấy phần.

Thạch Đầu xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, đứng bên cạnh vẫy cờ hò reo cho Chu thẩm và Diêu thẩm.

Tiểu Hoàn lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm thôn trưởng, tay phải vài lần sờ vào con dao làm bếp sau lưng.

Lâm Kiến Thủy vẫn luôn canh chừng bên cạnh Lâm thôn trưởng, không cho Tiểu Hoàn cơ hội nào, Tiểu Hoàn đành tiếc nuối từ bỏ ý định tặng Lâm thôn trưởng một đao này.

"Dừng tay! Mau ngừng lại cho lão!"

Vài vị Ngô lão điệp sốt ruột đến đỏ bừng cả mặt, vội lớn tiếng quát:

"Tách ra! Mau tách ra cho lão! Đều là người cùng thôn, có chuyện gì chẳng thể ngồi lại mà nói cho phải lẽ?"

"Tất cả dừng tay!" Lưu lão điệp sốt ruột gọi nhi tử, "Lão Đại, mau tách Chu thẩm của con ra!"

Lục Thừa Cảnh ngồi trên tảng đá, mặt không biểu cảm nhìn cảnh ồn ào trước mắt, đột nhiên che miệng ngáp một cái.

Thương Vãn thầm nhướng mày, xem náo nhiệt mà vị này còn thấy chán sao?

"Đủ rồi!" Lâm thôn trưởng mặt mày đen sầm gầm lên một tiếng, giọng gần như vỡ òa.

Trường diện lập tức tĩnh lặng, những người can ngăn nhân cơ hội kéo những kẻ đang đánh hăng say ra.

Tóc Lưu thị bị túm xõa tung, trên mặt không chỉ có dấu tát mà còn có mấy vết móng tay, không biết bị ai cào ra.

Nàng ta hất tay hai tức phụ đang đỡ mình ra, ngồi bệt xuống đất khóc lóc than trời.

Tóc Chu thẩm cũng bị túm xõa phân nửa, nàng bị hai nhi tử giữ lại, nhưng vẫn thò đầu ra khạc nhổ một tiếng về phía Lưu thị.

"Tưởng ai nhà cũng chẳng có tiền sao? Cả thôn đều nhìn thấy, không ai vào nhà ngươi cả, nói không chừng là ngươi lén lút lấy đi cứu tế ngoại gia, lại ở đây vu khống chúng ta, ta khạc!"

"Chu Nghênh Xuân, ngươi nói bậy!"

"Ta nói bậy sao?" Chu thẩm hừ lạnh một tiếng, "Mùng mười tháng trước, thôn Tiểu Hà có chợ lớn, ngươi lén lút nhờ người mang đồ về ngoại gia, ta tận mắt nhìn thấy rõ ràng. Một bọc đồ lớn như vậy, ai mà biết ngươi có lén bỏ tiền bạc vào trong không?"

Nghe vậy, ánh mắt Lâm thôn trưởng lập tức như dao găm, sắc lạnh quắc tới Lưu thị.

Lưu thị rụt cổ lại, đáy mắt lóe lên một tia chột dạ, nhưng miệng vẫn cố chấp cãi: "Hôm đó ta không hề ra ngoài, ngươi nhận nhầm người rồi."

"Nương, hôm đó con lái xe lừa đưa người đi mà, người quên rồi sao?" Lâm Kiến Thủy nói, "Người còn dặn đừng nói cho cha..."

Lời hắn ngừng lại, hỏng rồi hỏng rồi, sao lại thuận miệng nói ra mất rồi?

Lưu thị: "..."

Nàng ta sao lại không bóp chết cái tên ngốc này chứ, có kẻ nào lại hại thân mẫu mình như vậy sao?

"Ta có mang đồ về nhà, nhưng đều là quần áo cũ, không có tiền bạc." Lưu thị không dám cãi chày cãi cối nữa, nhìn Lâm thôn trưởng, "Chủ nhà, tiền bạc đều do chàng giữ, ta cho dù muốn cho ngoại gia cũng không có mà cho."

Lâm thôn trưởng mặt mày âm trầm.

"Tìm thấy chứng cứ rồi!" Một nhóm Lâm Kiến Sơn sải bước chạy tới, trên tay giơ lên một khối ngọc bội chất lượng cực tốt.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »