Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39750 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Thương Vãn tỉnh giấc khi mặt trời đã lên cao ba sào, nàng đến nhà bếp lấy hai chiếc bánh bao trắng lớn, đeo chiếc gùi Thạch Đầu mượn về tối qua lên lưng, gọi vọng vào trong nhà một tiếng, thân hình chợt lóe đã không còn tăm hơi.

“Thiếu phu nhân!” Tiểu Hoàn ôm Viên Viên đứng ở cửa ra vào nhìn ngang ngó dọc, sốt ruột đến dậm chân.

Nàng vừa nghe tiếng đã đuổi ra, người đâu rồi? Dù là loài khỉ cũng không thể chạy nhanh đến thế chứ!

Thương Vãn, người nhanh gấp mấy lần loài khỉ, vai vắt chiếc gùi trống rỗng, đứng giữa rừng cây xanh tốt vươn vai duỗi người, tiện thể hít thở sâu một hơi không khí trong lành không ô nhiễm.

Nàng yêu thế giới này, nơi không có tang thi, không có dị thú!

Cái gọi là “tựa sơn ăn sơn” (sống gần núi thì ăn núi), Thương Vãn tự đặt cho mình một mục tiêu nhỏ, trước khi trở về sẽ chất đầy gùi săn được.

Tai lắng nghe đủ loại động tĩnh trong rừng, Thương Vãn bước đi thong dong.

Mùa xuân chính là mùa vạn vật hồi sinh, đáng tiếc những mảng rau dại thơm ngon đó, trong mắt Thương Vãn cũng chẳng khác gì cỏ dại bên đường, hoàn toàn không phân biệt được.

Một kẻ từ mạt thế như nàng, sao từng thấy thứ rau dại này bao giờ?

Nấm thì nàng nhận ra được, nhưng không biết loại nào có độc, loại nào không. Vạn nhất hái phải nấm độc về, nước linh tuyền hiện tại của nàng không đủ để giải độc hoài phí.

Cứ thế này, các loài động vật trong rừng đã gặp họa.

Gà rừng, thỏ rừng, heo rừng... chỉ cần bị Thương Vãn phát hiện, bất kể ngươi có đáng yêu hay dễ thương đến đâu, đó đều là thịt, nàng ra tay không chút nương nhẹ, giếc sạch rồi vứt vào gian nhà gỗ nhỏ trong không gian để cất trữ.

Thời gian trong nhà gỗ nhỏ đứng yên, hoàn toàn không cần lo lắng thức ăn sẽ thối rữa biến chất, chỉ là hiện tại nó hơi nhỏ, diện tích chỉ có hai mét vuông.

Thực ra so với hôm qua, diện tích nhà gỗ nhỏ đã tăng thêm một mét vuông, nước linh tuyền cũng tăng lên khoảng mười giọt, nhưng vẫn chưa đạt đến tiêu chuẩn dị năng cấp một ở mạt thế.

Nhưng thế giới này lại không có virus biến dị, đối với chuyện dị năng thăng cấp, Thương Vãn chẳng mảy may sốt ruột.

Trong thung lũng còn có một con sông nhỏ, Thương Vãn mò vào bụi lau sậy bắt gọn cả đôi vịt trời cùng ổ trứng của chúng, còn tiện tay bắt thêm hai con cá từ sông, dùng dây cây xuyên qua rồi vứt vào trong gùi.

Đang định rời đi, một con nai mẹ đang mang thai bỗng nhiên hoảng loạn chạy ra từ bụi cây bên cạnh.

Mắt Thương Vãn sáng rực, sau đó liếc nhìn cái bụng tròn vo của nai mẹ, khẽ thở dài, “Có con rồi thì tốt biết bao.”

Có con mới có sữa, có thể bắt về vắt sữa cho Viên Viên uống.

Mà này, nuôi nai chắc không khó đâu nhỉ? Hay là cứ vác về nuôi đến khi nai mẹ sinh con đã?

Thương Vãn đang rối rắm, ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải một đôi mắt thú tròn xoe xanh lục.

Con báo đang đuổi theo con mồi, cứng đờ lại bước chân mèo uyển chuyển đầy mê hoặc của nó.

“Chào buổi sáng ~” Thương Vãn thân thiện giơ tay chào, nhe hàm răng trắng bóng ra cười.

Con báo cảm nhận được nguy hiểm, toàn thân lông dựng ngược, chẳng thèm để ý đến con mồi đã đuổi theo nửa buổi, quay người bỏ chạy, chớp mắt đã biến mất trong rừng rậm.

“Ta đáng sợ đến vậy sao?” Thương Vãn gãi đầu, nhìn con nai mẹ ở đằng xa dường như bị dọa đến ngây người, đứng yên không nhúc nhích.

Nàng thân hình chợt lóe đã đến trước mặt nai mẹ, trước khi nai mẹ hoảng sợ bỏ chạy, nàng giơ tay ấn giữ nó, đáy mắt ngập đầy hung quang, song giọng điệu lại ôn hòa như đang bàn bạc.

“Vừa rồi ta đã cứu ngươi một mạng, sữa nai ta đặt trước cho con của ta, hai tháng nữa đợi ngươi sinh nai con, ta sẽ đến tìm ngươi.”

Nói xong, cũng chẳng buồn biết nai mẹ có hiểu hay không, nàng buông tay.

Nai mẹ không chút chần chừ, bung bốn vó chạy như điên.

“Bắt thêm thứ gì về nữa đây?” Thương Vãn nhìn quanh, đặc biệt mở rộng phạm vi thính lực, đột nhiên sắc mặt trầm xuống, túm lấy chiếc gùi trên mặt đất, với tốc độ nhanh nhất lao về nhà.

“Buông ta ra!” Tiểu Hoàn mặt đỏ bừng cố gắng giãy giụa, nhưng hai bàn tay to đang giữ nàng lại như gọng kìm sắt, căn bản không thể thoát ra.

“Cũng khá có sức đấy.” tên nam nhân râu quai nón nón dùng sức bóp mạnh một cái, Tiểu Hoàn đau đến mức mặt mày tái mét.

“Tiểu nương tử, ta khuyên ngươi nên biết điều một chút, đứa bé da non thịt mềm này không chịu được ngã đâu.” Nam tử thấp lùn đứng đối diện một tay giơ tã lót lên đầu, ý đồ uy hiếp rõ ràng.

Viên Viên dường như bị dọa sợ, cất tiếng khóc “oa oa oa” vang trời, thỉnh thoảng còn gọi được hai tiếng “ma ma”.

Tiểu Hoàn xót xa đến mức hai mắt trợn đỏ, nhìn chằm chằm vào tã lót nghiến răng nói: “Đừng động đến đứa bé, các ngươi muốn tiền hay muốn lương thực, ta đều cho các ngươi.”

“Tiền bọn ta muốn, người… cũng không thể thiếu.”

Nam tử râu quai nón cười hề hề, giọng khàn đặc mang theo tà ý, cúi sát xuống cổ trắng nõn của Tiểu Hoàn khẽ hít một hơi, như thể thưởng thức mùi hương.

“Tiểu nương tử, ngoan ngoãn hầu hạ huynh đệ ta một phen, đợi bọn ta vui vẻ xong, tất sẽ trả hài tử lại cho ngươi. Bằng không…”

Hắn nheo mắt, liếc sang tên nam tử thấp lùn bên cạnh. Kẻ kia lập tức hiểu ý, làm bộ muốn ném tã lót đang ôm xuống đất.

Tiểu Hoàn sợ đến sắc mặt tái mét, hồn xiêu phách lạc, cuống quýt nói:

“Ta đồng ý! Mau… mau trả hài tử lại cho ta!”

“Đừng vội thế, tiểu nương tử à, theo ca ca vào phòng đã.”

Tên râu quai nón cười nham nhở, đưa tay túm lấy cánh tay Tiểu Hoàn, kéo thẳng vào sương phòng phía tây.

Hai tên còn lại – một thấp lùn, một gầy như que củi – cười ha hả phụ họa, ánh mắt đầy dục niệm lướt tới lướt lui trên người nàng, không hề che giấu vẻ dâm tà.

Đợi lão đại xong việc sẽ đến lượt bọn chúng.

Tiểu Hoàn căn bản không địch lại sức lực của tên nam nhân râu quai nón nón, tiếng khóc của Viên Viên càng lúc càng lớn, nàng trong lúc hoảng loạn, nghiến răng giẫm mạnh lên mu bàn chân của hắn.

tên nam nhân râu quai nón đau đớn buông tay, Tiểu Hoàn nhân cơ hội bỏ chạy, nhưng bị hắn hai bước đuổi kịp, tóm lấy giơ tay tát một cái thật mạnh.

“Cái đồ tiện nhân!”

Tiểu Hoàn bị hắn tát ngã xuống đất, nửa bên mặt vốn trắng nõn lập tức sưng đỏ, tai ù đi, mắt hoa lên, muốn bò dậy cũng không thể.

“Cho ngươi mặt mũi mà ngươi không biết quý! Lão tử sẽ xử lý ngươi ngay đây!”

tên nam tử râu quai nón vừa nói vừa cởi dây lưng, hai bước lại gần đè lên Tiểu Hoàn, vừa kéo mở cổ áo của người dưới thân, đột nhiên sườn eo đau nhói, cả người hắn bay ngang ra ngoài.

Thương Vãn mặt mày lạnh tanh đặt chiếc gùi đang xách xuống đất, thân hình khẽ động, kịp đến trước khi tên nam tử râu quai nón chạm đất, một cước đá hắn bay lên trời.

Tiếp theo là một trận bạo hành hoa mắt chóng mặt, khi rơi xuống đất, tên nam tử râu quai nón toàn thân bê bết máu, đã không còn hình người nữa, chỉ còn lồng ngực khẽ phập phồng chứng tỏ hắn vẫn còn sống.

tên nam tử lùn và tên nam tử gầy gò há hốc mồm kinh ngạc, hai chân không ngừng run rẩy, tên nam tử gầy gò càng không nhịn được tè ra quần, lập tức tỏa ra một mùi khai nồng nặc.

Hai tên quay người định bỏ chạy, Thương Vãn từ trên trời giáng xuống, lạnh lùng nhìn hai tên, “Đi đâu?”

tên nam tử lùn dùng sức quẳng tã lót sang một bên, nhân lúc Thương Vãn đi đỡ đứa bé, hắn vắt chân lên cổ mà chạy, vừa chạy vừa lớn tiếng kêu cứu mạng.

tên nam tử gầy gò cũng muốn chạy, nhưng hai chân mềm nhũn như sợi mì, căn bản không nghe sai khiến.

Giây tiếp theo, hắn mừng thầm vì mình đã không chạy, nếu không, kẻ bị giẫm gãy hai chân chính là hắn rồi.

Tiếng xương gãy giòn tan khiến hắn sởn da gà, “phịch” một tiếng quỳ xuống, toàn thân run rẩy như sàng gạo, lớn tiếng hô: “Nữ hiệp tha mạng!”

Thương Vãn liếc nhìn hắn, ôm lấy tã lót đi đỡ lấy Tiểu Hoàn đang kinh hồn bất định. Nhìn thấy nửa bên mặt sưng đỏ của Tiểu Hoàn, sắc mặt nàng đột nhiên trầm xuống, trong mắt lóe lên sát ý lạnh lẽo.

Những kẻ này đáng chết!

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »