Dạo gần đây, hắc vụ không ngừng lan rộng.
Người của Tinh Thần Các, Vô Cực Cung và Vạn Phật Tự đều rục rịch muốn đến Thiết Huyết Thành xem xét tình hình.
Vạn Phật Tự cũng có ý định cử người đến Thiết Huyết Thành xem sao.
Mấy vị trưởng lão của Vạn Phật Tự tụ họp lại bàn bạc.
Đại trưởng lão nói: "Lần trước chúng ta bị mất một tòa Thiên Ngoại Vẫn Thạch sơn, nghi là Phong Ma, Thành chủ Thiết Huyết Thành gây ra.
Đáng tiếc là không tìm được bằng chứng.
Ta cho rằng khối Thiên Ngoại Vẫn Thạch đó đang ở trong Thiết Huyết Thành.
Hiện tại Thiết Huyết Thành bị hắc vụ bao trùm, chắc chắn đã rối loạn.
Đây là cơ hội tốt để chúng ta thừa cơ đi dò xét.
Không biết vị sư đệ nào bằng lòng đi một chuyến?"
Một vị trưởng lão nói: "Hắc vụ bao trùm Thiết Huyết Thành, trong thành lúc nào cũng có thể xuất hiện Ác Ma, căn bản không phải nơi để sống.
Ta đoán Phong Ma và thủ hạ của hắn có lẽ đã rút khỏi Thiết Huyết Thành rồi.
Chúng ta đến đó dò xét, chắc chắn sẽ phí công vô ích."
Các trưởng lão khác đều gật đầu, cho rằng lời này có lý.
Một vị trưởng lão cười nói: "Ha ha, trong Tiên Thiên đại kiếp này, Thiết Huyết Thành nổi danh quá rồi.
Giờ thì gặp báo ứng thôi.”
"Đúng vậy, nào là tuyến phòng thủ cuối cùng bên ngoài thành trì, nào là Thái Hư đệ nhất thành chủ, thề sống chết bảo vệ gia viên.
Nghe mà buồn cười."
Các trưởng lão cười ồ lên.
Bởi vì chuyện này, không ít người trong số họ đã bị Thái Thượng trưởng lão quở trách.
Khi các thành trì bên ngoài thất thủ, Thái Thượng trưởng lão đã mắng Đại trưởng lão một trận thậm tệ.
"Người ta Thiết Huyết Thành còn giữ được, sao các ngươi lại không giữ được?
Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy?"
Lúc lo lắng về các thành trì cỡ trung, Thái Thượng trưởng lão còn mắng tất cả các trưởng lão.
"Người ta Thiết Huyết Thành một tuyến phòng thủ bên ngoài cũng giữ được.
Thiết Huyết Thành lại còn liên tục đi săn ma hoang dã, đi ra ngoài là gặp hắc vụ.
Chúng ta thành trì cỡ trung, cách xa săn ma hoang dã như vậy, mà các ngươi lại bảo là không giữ được.
Nếu thành trì cỡ trung mà mất, ta sẽ thịt hết các ngươi."
Hiện tại Thiết Huyết Thành gặp nạn, các trưởng lão đều thở phào nhẹ nhõm, ngồi đó cười trên nỗi đau của người khác.
Đại trưởng lão liếc nhìn mọi người nói: "Theo ta biết, không có ai thoát khỏi Thiết Huyết Thành cả.
Các thành trì xung quanh Thiết Huyết Thành cũng không tiếp nhận dân tị nạn từ Thiết Huyết Thành.
Rất có thể bọn họ vẫn đang cố gắng chống đỡ.
Cho nên ta mới muốn các ngươi đến đó dò xét."
"Chẳng lẽ bọn họ định gắng gượng trong hắc vụ đến khi Tiên Thiên đại kiếp kết thúc?"
"Chuyện này khó xảy ra lắm."
“Có gì mà không thể.
Phong thành chủ kia dạo này được tung hô quá cao, không muốn mất mặt mà bỏ chạy cũng có thể hiểu được.
Hiện tại Thiết Huyết Thành chắc đã tan hoang rồi?"
Đại trưởng lão nhìn quanh: "Ai đi một chuyến?"
Ngũ trưởng lão Khổ Hà xoa cái đầu trọc lốc của mình nói: "Để ta đi.
Ta vẫn luôn phụ trách tiếp đãi khách khứa.
Thời Tiên Thiên đại kiếp này thì chẳng có khách nào cả, ta cũng không có việc gì làm, để ta đi một chuyến."
Đại trưởng lão gật đầu: "Được, Khổ Hà đi đi.
Nhiệm vụ chính của ngươi là dò xét tung tích Thiên Ngoại Vẫn Thạch.
Đến Thiết Huyết Thành rồi thì đừng gây xung đột với người trong thành.
Nghe nói Phong thành chủ đó không dễ chọc đâu."
...
Lâm Phong vừa tiễn Cốt Ma đi thì Ngũ trưởng lão của Vạn Phật Tông đã dẫn một đám người đến Thiết Huyết Thành.
Đoàn người của Ngũ trưởng lão cũng bị cảnh tượng ở Thiết Huyết Thành làm cho kinh ngạc.
Một tên đệ tử chỉ vào mặt trời nhỏ phía trên Thiết Huyết Thành nói: "Sư phụ, đó là cái gì vậy? Lại có thể xua tan hắc vụ?"
Khổ Hà thầm nghĩ, ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai?
Thái Hư chưa từng xuất hiện thứ này.
Thiết Huyết Thành được mặt trời nhỏ chiếu rọi, trông có vẻ yên bình, cuộc sống dường như cũng không tệ lắm.
Thiết Huyết Thành không hề tan hoang.
Cũng không có ai phải cố gắng chống đỡ, điều này khác xa với những gì mọi người dự đoán.
Lâm Phong tiến đến trước mặt đoàn người của Khố Hà: "Hiện tại Thiết Huyết Thành không cho phép người ngoài vào, mời các vị đại sư quay về cho.”
Khổ Hà thấy Lâm Phong tinh thần sung mãn, phong độ tuấn tú, trên mặt không hề có vẻ mệt mỏi.
Xem ra đang sống một cuộc sống an nhàn sung sướng.
Khổ Hà đoán bên trong Thiết Huyết Thành chắc chắn không có chuyện gì.
Khổ Hà tiến lên một bước, chắp tay hành lễ nói: "A Di Đà Phật, Vạn Phật Tự chúng tôi lấy việc phổ độ chúng sinh làm nhiệm vụ.
Nghe nói Thiết Huyết Thành bị hắc vụ bao trùm, nên cố ý đến xem xét, xem có thể giúp được gì không.
Chúng tôi còn mang theo không ít đồ ăn."
Khổ Hà nói xong, mở cái gùi phía sau một hòa thượng ra, bên trong đầy ắp thịt muối.
Lâm Phong cảm thấy buồn cười.
Đại sư Khổ Hà này cũng giỏi giả bộ quá.
Nếu Thiết Huyết Thành thực sự thiếu vật tư, mấy người họ mang chút thịt muối này thì làm được gì.
Mấy thứ thịt muối này chắc là để đám người này ăn dọc đường.
Kết quả lại được hắn nói là mang đến Thiết Huyết Thành để tặng.
Người này thật không biết xấu hổ.
Lâm Phong nói: "Thiết Huyết Thành không thiếu gì cả.
Mấy vị mau rời khỏi đi."
Đại sư Khổ Hà nói: "Không thiếu vật tư thì không sao.
Chúng tôi có thể giúp trấn an bách tính.
Dân chúng sống trong hắc vụ bao vây, trong lòng khó tránh khỏi sẽ sinh ra lo lắng sợ hãi và tâm tình tiêu cực.
Chúng tôi vừa hay có thể giúp họ khai sáng, giúp dân chúng ổn định tâm trạng."
Sắc mặt Lâm Phong trở nên âm trầm.
Vị hòa thượng này thật phiền phức, dân chúng Thiết Huyết Thành cần các ngươi khai sáng sao?
Dân chúng hiện tại ăn ngon mặc đẹp, rảnh rỗi thì thích phơi nắng, cuộc sống rất thoải mái.
Lâm Phong lạnh lùng nhìn Khổ Hà.
Hắn kiểm tra thông tin của Khổ Hà, phát hiện người này chỉ là một Tam Huyết Đại Tông Sư bình thường.
Nếu gã này cứ lì lợm không chịu đi, Lâm Phong không ngại giữ bọn chúng lại.
"Đại sư, mời quay về cho."
Khổ Hà chắp tay hành lễ, bái Lâm Phong: "Vậy chúng tôi xin phép đi trước.
Mong Thành chủ có thể bình an vượt qua Tiên Thiên đại kiếp.
Mong Thiết Huyết Thành bách tính bình yên vô sự."
Nói xong Khổ Hà liền dẫn đám đệ tử rời đi.
Lâm Phong nhìn bóng lưng rời đi của đám người, ánh mắt híp lại.
Vị đại sư Khổ Hà này rất biết nhìn mặt mà nói chuyện, biết khi nào nên ở lại, khi nào nên đi.
Sau khi rời đi, Khổ Hà ướt đẫm mồ hôi lạnh cả áo cà sa.
Vừa rồi bị Lâm Phong nhìn chằm chằm, cảm giác như bị một con Ác Ma cường đại nhìn trúng vậy.
Hắn cảm thấy nếu mình không đi, Phong thành chủ kia sẽ ra tay, nên mới quả quyết dẫn người rời đi.
Trước khi đi còn nói lời chúc phúc, chính là sợ Lâm Phong trừng trị hắn.
Khổ Hà quyết định trong lòng, Thiết Huyết Thành này sau này sẽ không bao giờ đến nữa.
...
Ngày thứ hai, Tiêu Hàn Giang lại dẫn mấy người của Tinh Thần Các đến xem xét.
Lâm Phong không chút khách khí đuổi bọn chúng đi.
Ngày hôm đó, Vô Cực Cung cũng phái một đám người đến, cũng bị Lâm Phong đuổi đi.
Lâm Phong thầm mắng, bọn cẩu vật này muốn thấy Thiết Huyết Thành bị công phá lắm sao, tâm địa thật độc ác.
...
Không cho người ngoài vào Thiết Huyết Thành, nhưng thương hội vẫn phải ra ngoài thu mua và bán vật phẩm.
Người ngoài không khỏi đò hỏi những người của thương hội Thiết Huyết Thành về chuyện mặt trời nhỏ.
Lâm Phong đã dặn dò mọi người trong thương hội thống nhất câu trả lời.
Chỉ nói mặt trời nhỏ trên trời chỉ là một viên Kỳ Thạch có thể trôi nổi trên trời, đốt lên thì phát sáng, có lẽ ngày nào đó sẽ cháy hết.
Hắn cũng muốn sau này dùng chuyện này làm lý do.
Và sau khi Tiên Thiên đại kiếp kết thúc, nếu có cường giả đến hỏi về chuyện mặt trời nhỏ.
Lâm Phong hoàn toàn có thể nói, khối Kỳ Thạch kia đã cháy hết, hóa thành tro bụi tan biến rồi.
Thương hội tung tin tức ra ngoài, ngược lại không ai đến Thiết Huyết Thành nữa.
Cuối cùng cũng đến giai đoạn cuối của Tiên Thiên đại kiếp, áp lực phòng thủ thành trì rất lớn, các đại tông môn đều không có tinh thần và thể lực để chú ý đến Thiết Huyết Thành.
Cuộc sống của Lâm Phong lại trở nên bình yên.
Nhưng chỉ bình yên được hai ngày.
...
Hai ngày sau, trên Thần Châu Đại Lục, các Thái Hư trưởng lão của Vạn Hoa Cốc, Kiếm Tông, Vạn Phật Tông cũng từ những khu vực trung tâm của tông môn đi ra.
Ba tên gián điệp của các tông môn ngay lập tức truyền tin tức này cho Lâm Phong qua mạng tinh thần.
Lâm Phong ở cương vực chính đạo và phân thân Lâm Phong ở ma đạo đồng thời đứng dậy.
"Ác linh Thái Hư, lại thực sự từ Thái Hư chạy đến Thần Châu vào thời Tiên Thiên đại kiếp này."
"Bọn quỷ này làm thế nào mà làm được?”