Sáng sớm hôm sau.
Lâm Phong ra khỏi Thiết Huyết Thành, dọn dẹp đám Ác Ma một lượt rồi trở về nhà.
Về đến nơi, Lâm Thiên Long và Lâm Thiên Phượng vẫn còn đang ngủ.
Lâm Phong cảm nhận được thì biết hai nhóc con sắp tỉnh giấc.
Chu Xuân Lan đã chuẩn bị đồ ăn sáng cho hai đứa bé xong xuôi.
Chăng mấy chốc, Lâm Thiên Long và Lâm Thiên Phượng mơ màng tỉnh lại.
Mở mắt ra, chúng thấy Lâm Phong và Chu Xuân Lan mỗi người một bên nhìn mình, ánh mắt cha mẹ tràn ngập yêu thương.
Hai đứa bé lập tức nở nụ cười.
Chu Xuân Lan cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Thiên Long dụi mắt ngồi dậy, nói: "Cha, mẹ ơi, hôm qua con lại mơ thấy mình chạy rất xa."
Lâm Thiên Phượng cũng gật gù: “Con cũng thế ạ.”
Chu Xuân Lan cười hỏi: "Sao các con lại chạy xa như vậy?"
Lâm Thiên Long gãi đầu: "Con cảm thấy có một thứ gì đó đang gọi con, thứ đó rất quan trọng với con."
Lâm Thiên Phượng nghiêng đầu: "Con cũng có cảm giác đó."
"A!" Lâm Thiên Phượng đột nhiên kêu lên, "Hình như không phải là mơ, cảm giác này vẫn còn ở đây."
Lâm Thiên Long cảm nhận một chút cũng nói: "Cảm giác này thật sự vẫn còn."
Lâm Phong hỏi: "Các con có biết thứ gì đang triệu hoán mình không?"
Lâm Thiên Phượng suy nghĩ một lúc rồi nói: "Không nhớ rõ, nhưng mà thứ đó rất quan trọng với con, hình như là đồng bọn của con.
Nó cảm nhận được con đến nơi này, nên đã dùng chút năng lượng cuối cùng để gọi con.
Chờ năng lượng của nó hết, con sẽ không tìm được nó nữa.
Nếu không nhanh lên tìm thấy nó, con sẽ bỏ lỡ một người bạn đồng hành quan trọng.”
Lâm Phong xoa đầu hai đứa bé, hỏi: "Các con có đói bụng không?"
Hai đứa bé xoa bụng, bụng chúng bắt đầu kêu ọc ọc: "Hình như con đói thật."
Lâm Phong nói: "Mẹ đã làm xong cơm cho các con rồi.
Mau đi ăn đi."
Nghe đến ăn cơm, hai đứa bé lập tức quên béng mất người bạn đồng hành quan trọng, lao về phía bàn ăn.
Chu Xuân Lan vội nhắc: "Đừng quên rửa mặt."
Hai đứa bé đi ăn cơm, Lâm Phong và Chu Xuân Lan ở lại trong phòng bàn bạc việc này.
Chu Xuân Lan lo lắng hỏi: "Lang quân, con của thiếp có chuyện gì vậy?"
Lâm Phong kể cho Chu Xuân Lan nghe chuyện hai đứa bé có thể là đại năng giả chuyển thế.
Chu Xuân Lan hai tay đan vào nhau.
"Dù bọn nó là ai chuyển thế, bọn nó là do thiếp sinh ra, là con của thiếp."
Chu Xuân Lan cắn môi nói: "Thiếp sẽ làm cho bọn nó thêm chút đồ ăn ngon, cho bọn nó đồ chơi tốt hơn.
Để bọn nó quên chuyện được triệu hoán đi."
Lâm Phong nắm lấy tay Chu Xuân Lan.
“Nương tử, bọn nhỏ có con đường riêng của mình.
Bọn chúng có cuộc sống riêng.
Cho dù bọn chúng là những đứa trẻ bình thường, sớm muộn gì cũng phải lớn lên, trưởng thành, rời xa chúng ta.
Thay vì phá hoại cơ duyên của bọn chúng, chi bằng chúng ta tác thành cho bọn chúng."
Vành mắt Chu Xuân Lan đỏ hoe, nước mắt lăn dài.
Nàng nhào vào lòng Lâm Phong khóc: "Thiếp hiểu đạo lý này, thiếp chỉ là sợ mất bọn nó.
Sợ bọn nó thức tỉnh ký ức kiếp trước, sẽ không nhận chúng ta nữa."
Lâm Phong làm sao không biết có nguy cơ này.
Hắn an ủi Chu Xuân Lan: "Không sao, nếu bọn nó dám không nhận chúng ta, ta sẽ đánh vào mông bọn nó."
Lâm Phong giúp Chu Xuân Lan lau nước mắt, Chu Xuân Lan bật cười: "Chàng chẳng phải nói, bọn nó là đại năng giả chuyển thế sao?
Đến lúc đó, chưa chắc chàng đã đánh thắng được bọn nó.”
Lâm Phong ưỡn ngực: "Lão công của nàng chính là đại năng giả.
Ở Thần Châu Đại Lục này còn chưa có ai ta đánh không lại."
Tại Thần Châu thì đúng là không ai có thể đánh thắng Lâm Phong, nhưng ở Thái Hư thì lại có cả một đám.
Chu Xuân Lan hỏi: "Lang quân, vậy chàng định làm như thế nào?"
Lâm Phong nói: "Việc này nên làm sớm không nên chậm trễ, đợi bọn chúng ăn xong.
Ta sẽ mang bọn chúng đi tìm, tìm người bạn đồng hành đang triệu hoán chúng."
Chu Xuân Lan gật đầu: "Được, ba cha con lên đường cẩn thận."
Lâm Phong và vợ bàn bạc xong xuôi rồi ra khỏi phòng.
Bẹp bẹp, hai đứa bé như hai chú heo con, đang ăn uống thả ga.
Cơm dính đầy miệng Lâm Thiên Long, rơi xuống cằm, ngực, rốn, cả "tiểu kê kê” và bàn chân nhỏ cũng dính đầy cơm.
Chu Xuân Lan cầm khăn mặt, giúp con lau.
"Thiên Long, ăn từ từ thôi, có ai giành với con đâu."
Lâm Thiên Long liếc nhìn em gái Lâm Thiên Phượng.
"Em gái giành của con, miệng em ấy to hơn con, ăn còn nhiều hơn con nữa.
Mẹ ơi, mẹ mau bảo em ấy đừng lại đi, cơm trên bàn là của con hết."
Lâm Thiên Phượng cầm một cái đùi gà Xích Ảnh Long, huơ huơ trước mặt Lâm Thiên Long hai cái, rồi cho luôn vào miệng.
Lâm Thiên Long tức đến bĩu môi, chỉ vào Lâm Thiên Phượng mách: "Mẹ ơi, mẹ xem em gái kìa, em ấy chẳng chừa cho con miếng nào."
Chu Xuân Lan vừa cười vừa nói: "Được rồi, con nhường em một chút đi.
Đồ ăn nhà mình có nhiều lắm, mẹ đi lấy thêm cho các con."
Chu Xuân Lan lại mang ra không ít đồ ăn.
Một lát sau, hai anh em mới ăn no nê.
Lâm Phong tranh thủ lúc hai đứa bé ăn cơm, đến Thành Chủ Phủ báo với Trương Hiểu Vũ và những người khác một tiếng.
Nói rằng mình phải đi ra ngoài một chuyến, hôm nay chưa chắc đã về được, bảo bọn họ cẩn thận.
Lúc Lâm Phong quay về, hai đứa bé cũng vừa ăn xong.
Lâm Phong nói với hai đứa: "Ăn xong rồi thì mặc áo giáp vào, ba dẫn các con đi tìm người bạn đồng hành đang triệu hoán các con.”
"Vâng ạ, vâng ạ."
Hai anh em đồng thanh đáp, rồi vội vàng mặc áo giáp vào người.
Lâm Phong ôm hai đứa lên rồi nói với Chu Xuân Lan: "Nương tử, lần này ta mang bọn nhỏ ra ngoài, có thể phải đến ngày mai hoặc lâu hơn mới về được.
Nàng ở nhà kiên nhẫn chờ đợi, đừng lo lắng."
Lâm Phong chuẩn bị một cái gùi, cðng hai đứa bé lên lưng.
Chu Xuân Lan lại bỏ thêm thịt và túi nước vào trong gùi.
Lúc này Lâm Phong mới cõng hai đứa bé bay lên trời, hướng về phía đông mà đi.
Lâm Phong vừa bay vừa hỏi: "Người bạn đồng hành của các con ở cùng một hướng à?"
Lâm Thiên Long và Lâm Thiên Phượng cùng chỉ về một hướng.
Lâm Thiên Long nói: "Đúng ạ, đều ở cùng một hướng.”
Lâm Phong hướng theo hướng hai đứa chỉ, bắt đầu phi hành hết tốc lực.
Lần này hắn không cần tìm người, lại bay ở độ cao trăm mét trên không, tốc độ nhanh hơn hôm qua một chút.
Khi trời bắt đầu nhá nhem tối, hắn lại hỏi: "Còn xa không?"
Lâm Thiên Long đáp: "Cha ơi, chúng ta mới bay được nửa đường thôi."
Xem ra tối nay không về được rồi.
Lâm Phong tiếp tục phi hành hết tốc lực, hai đứa bé ở trong gùi vừa ăn thịt, vừa bú sữa.
Chu Xuân Lan đã chuẩn bị sẵn các túi nước, tất cả đều là sữa bò Khoa Đa.
Lâm Thiên Phượng thấy cha vất vả, bèn đưa một miếng thịt đến bên miệng Lâm Phong: "Cha ăn đi."
Lâm Phong ăn miếng thịt, Lâm Thiên Phượng lại cho hắn uống một ngụm sữa bò.
Lâm Phong thầm nghĩ, đúng là con gái rượu của ta, còn cái thằng nhóc kia chắng được tích sự gì.
Hắn không ngừng bay, bay đến tận lúc trời sắp sáng.
Lâm Thiên Long lúc này mới lên tiếng: "Cha ơi, sắp đến rồi.
Ngay phía trước không xa nữa."
Lâm Phong bay thêm một lát thì dừng lại, phía trước hắn là một ngọn núi đá cao đến ngàn mét.
Hay nói đúng hơn là một tảng đá lớn có chư vi ngàn mét.
Lâm Phong nhìn một chút, lại sờ vào, cảm giác nó giống một viên thiên thạch hơn.
Lâm Phong quay đầu hỏi: "Là ở chỗ này sao?"
Lâm Thiên Long và Lâm Thiên Phượng cùng nhau gật đầu.
Lâm Phong rút Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm ra, chuẩn bị bổ ngọn núi đá ra.