Lâm Phong hỏi: "Thiên Long, con lại mơ thấy gì?”
Lâm Thiên Long đáp: "Con mơ thấy mình biến thành một người khác. Con cầm một cây trường thương, trong tinh không đâm xuyên một chiếc chiến hạm bọc thép."
Lâm Phong lại hỏi: "Chiến hạm bọc thép là cái gì?"
Lâm Thiên Long dùng hai tay khoa tay múa chân: "Nó giống như một con thuyền lớn, bên trong có rất nhiều người."
"Vậy tại sao con lại muốn đâm xuyên nó?"
"Vì chiếc chiến hạm bọc thép đó muốn hủy diệt nơi chúng ta đang sống.”
Lâm Phong xoa đầu con trai, lặp lại những lời vừa dỗ Lâm Thiên Phượng.
Hai đứa nhóc vui vẻ chạy ra ngoài chơi.
Lâm Phong đi đi lại lại trong phòng.
Thần Châu Đại Lục giống xã hội cổ đại, không phát triển khoa học kỹ thuật, làm gì có chiến hạm bọc thép nào.
Giấc mơ của hai đứa bé thật kỳ lạ, có khi nào đó là ký ức từ kiếp trước của chúng không?
Nếu kiếp trước chúng sống ở Thần Châu thì giấc mơ này đáng để suy ngẫm đấy.
Nhưng dù sao cũng chỉ là giấc mơ, Lâm Phong không nghĩ nhiều nữa.
Buổi sáng, anh rửa mặt rồi ra ngoài thành tiêu diệt một đám Ác Ma, sau đó đi sâu vào vùng hoang dã săn ma để tìm Ác Ma cao cấp.
Lâm Phong bận rộn thêm ba ngày, thu được ba ngàn ma tinh cao cấp.
Anh tịnh hóa số ma tỉnh này rồi bỏ vào không gian trữ vật, để chủ thân ở Thần Châu hấp thụ.
Thuộc tính sinh mệnh của chủ thân Thần Châu đã đạt tới 30 triệu, không thể tăng thêm nữa, và cũng không thể cộng điểm đột phá vào thuộc tính sinh mệnh.
Hình như mình đã đạt đến một giới hạn rồi.
Chẳng lẽ thân thể phàm thai chỉ có thể tu luyện đến trình độ này thôi sao?
Vẫn chưa thể kết luận, phải đợi gặp những Chuẩn Võ Thánh kia, xem giao diện thuộc tính của họ mới có thể xác định được.
Lâm Phong tiếp tục đi săn hơn một tháng.
Trung bình mỗi ngày anh thu được một ngàn ma tinh cao cấp.
Tổng cộng anh thu được hơn ba vạn ma tinh cao cấp.
Anh ưu tiên tăng cường sức mạnh cho thủ hạ ở Thái Hư.
Sau đó, anh tăng cường sức mạnh cho những Tiên Thiên Võ Giả đến từ Thái Hư.
Anh đã nâng hơn ba trăm người lên cấp bậc Tông Sư Tâm Huyết.
Vì ngày nào anh cũng kiểm tra Ác Ma bên ngoài Thiết Huyết Thành, nên hơn một tháng này không có sự kiện Ác Ma công thành nào xảy ra.
Có lẽ những nơi khác không được may mắn như vậy.
Các thành trì bên ngoài Tinh Thần Các đều đã thất thủ, hai tòa thành trì cỡ trung đang cố gắng chống đỡ.
Những thành trì khác của Thái Hư cũng đang lâm vào khổ chiến.
Tin tức này anh lấy được từ thương hội.
Hội trưởng thương hội Thiết Huyết Thành, Thẩm Nghênh Xuyên, là bạn tốt của Lâm Phong.
Lâm Phong thỉnh thoảng đến tìm ông uống trà, trò chuyện.
Nghe được tin tức này, Lâm Phong nảy ra ý định.
Lâm Phong có rất nhiều binh khí, cung tên thì lại càng nhiều, Thiết Huyết Thành không chứa hết được.
Rất nhiều đều được cất ở Thần Châu.
Hơn nữa, công xưởng ở Thần Châu vẫn đang gấp rút chế tạo.
Lâm Phong định nhân cơ hội này đem vũ khí có khắc ma kiếm ấn ký bán ra khắp Thái Hư.
Lâm Phong tìm đến hội trưởng thương hội Thẩm Nghênh Xuyên.
"Lão Thẩm, ta còn nhiều vũ khí quá, dùng không hết. Ông có mối nào để ta bán bớt không?"
Thẩm Nghênh Xuyên mắt sáng lên: "Lúc này, vũ khí là hàng bán chạy nhất, cậu nhất định phải bán ra ngoài sao?
Nhìn cậu cũng đâu giống người thiếu ma tinh. Đừng vì chút ma tinh mà bán vũ khí, khiến Thiết Huyết Thành lâm vào nguy hiểm."
Lâm Phong cười nói: "Không đâu. Ta chuẩn bị cho Tiên Thiên Đại Kiếp quá đầy đủ rồi. Vũ khí trên tay nhiều quá, dùng không hết. Chi bằng bán bớt ra ngoài, cũng coi như đóng góp cho Tiên Thiên Đại Kiếp."
Thẩm Nghênh Xuyên có chút kích động: "Bây giờ khắp Thái Hư đều có Ác Ma. Nhưng thương hội của chúng ta vẫn có vài tuyến đường an toàn. Nếu cậu thật sự muốn bán vũ khí, ta có thể giúp cậu chuyên chở ra ngoài, hơn nữa còn có thể bán được giá tốt. Chỉ là không biết cậu có bao nhiêu vũ khí dư thừa?"
Lâm Phong tính toán một chút rồi nói: "Đao kiếm các loại khoảng mười vạn thanh. Cung năm vạn cái, tên năm trăm vạn mũi."
Thẩm Nghênh Xuyên giật mình: "Nhiều vậy saol”
Lâm Phong gật đầu: "Cho nên ta mới nói chuẩn bị quá nhiều."
Thẩm Nghênh Xuyên mừng rỡ: "Được, lát nữa ta phái người đi theo cậu kiểm kê số vũ khí này. Cậu cứ giao số vũ khí này cho ta, nhất định ta sẽ bán được giá khiến cậu hài lòng."
Lâm Phong nói: "Vũ khí của ta đều được mạ bạc, phẩm chất không chê vào đâu được. Giá cả tương đối là được rồi. Nhưng ta có một yêu cầu."
"Yêu cầu gì?"
“Ta hy vọng thương hội ưu tiên bán số vũ khí này cho Huyết Ma Tông. Số còn lại mới bán cho các tông môn khác. Nếu thương hội làm được, giá cả dễ nói."
Thẩm Nghênh Xuyên do dự một lát rồi nói: "Yêu cầu này thương hội có thể đáp ứng. Chỉ là cậu phải nhường ra không ít lợi nhuận đấy."
Lâm Phong bây giờ không thiếu ma tinh: "Không sao. Ta xuất thân từ Huyết Ma Tông, đương nhiên phải ưu tiên chăm sóc Huyết Ma Tông rồi."
"Thành chủ thật đại nghĩa, nếu thành chủ nào cũng được như Phong Thành Chủ. Tiên Thiên Đại Kiếp căn bản không đáng lo."
Xong việc, Lâm Phong rời khỏi thương hội.
Thực ra, số vũ khí anh có không chỉ có thế. Nếu anh đem tất cả ra, người ngốc cũng sẽ nghi ngờ anh có đường dây vận chuyển tài nguyên từ Thần Châu đến Thái Hư.
Xuất ra bấy nhiêu đã là giới hạn của anh rồi.
...
Ngày hôm sau, Lâm Phong như thường lệ đi săn Ác Ma ở vùng hoang dã.
Anh dọn dẹp một chút Ác Ma bên ngoài Thiết Huyết Thành, sau đó tiến vào sâu trong vùng hoang dã săn ma.
Anh vừa đi không lâu.
Đoàng đoàng đoàng.
Thiết Huyết Thành vang lên tiếng chuông báo động.
Vô số Ác Ma từ phía sau Thiết Huyết Thành lao đến.
Armid, Trương Hiểu Vũ, Hồng tiên sinh lập tức tổ chức người đi săn Ác Ma.
Lần này có không ít Ác Ma biết bay.
Nhưng Thiết Huyết Thành có vô số cung tên, dân chúng trong thành lại trải qua hơn một tháng luyện tập, đã có thực lực chiến đấu nhất định.
Dân chúng thấy Ác Ma công thành, không những không sợ hãi mà còn có chút hưng phấn.
"Mẹ nó, cuối cùng cũng đợi được Ác Ma công thành rồi."
"Ác Ma công thành mà mày hưng phấn cái gì?"
"Có Thành Chủ và chư vị đại nhân ở đây. Ác Ma công thành căn bản không đáng lo. Hai lần trước Ác Ma công thành ta cũng kiếm được không ít tiền thưởng. Lần này Ác Ma công thành, chắc chắn còn có tiền thưởng, mày bảo tao không hưng phấn sao?”
"Mày nói cũng có lý đấy. Vậy thì thoải mái mà làm thôi, giết lui lũ Ác Ma này rồi đi nhậu nhẹt."
Trương Hiểu Vũ đứng trên tường thành nói: "Lần này chỉ có mấy vạn Ác Ma, chúng ta lại phát hiện sớm, không có vấn đề gì lớn. Đợi Thành Chủ quay về, chúng ta đánh cũng xong."
Armid nói: "Lần này chúng ta phải làm cho bằng được 0 thương vong."
Trương Hiểu Vũ nhìn Hồng tiên sinh: "Tiên sinh, hay là hai chúng ta học Tiểu Phong, xuống dưới giết một đợt Ác Ma đi."
Hồng tiên sinh cười nói: "Đúng là nên như vậy.”
Hai người họ đều là Cực Cảnh Đại Tông Sư, lại được Lâm Phong đặc biệt chăm sóc, thuộc tính sinh mệnh đã tăng lên tới 6 triệu.
Dù không có Chân Nguyên vô tận, lao xuống cũng có thể chém giết gần vạn Ác Ma, rồi toàn thân trở ra.
Hồng tiên sinh nói xong, hai người cùng nhau nhảy xuống tường thành.