Mã Hành Viễn bước đến.
Lâm Phong khoác vai Mã Hành Viễn, cười nói: "Mã Ca, lâu rồi không gặp."
Sự nhiệt tình của Lâm Phong khiến Mã Hành Viễn có chút sững sờ, lắp bắp: "Đúng, đúng là lâu rồi không gặp."
Lâm Phong nói: "Khu thức tỉnh hiện tại do ta quản lý.
Anh thì làm người phụ trách bên kia đi."
Mã Hành Viễn liếc nhìn phía sau rồi quay lại, nói: "Sư phụ tôi là người phụ trách bên đó, còn tôi thì."
Sư phụ Mã Hành Viễn ngắt lời anh:
"Cứ làm tốt dưới trướng Lâm trưởng lão đi."
Sư phụ Mã Hành Viễn tiến đến cạnh anh, nhẹ nhàng đẩy một cái.
Mã Hành Viễn vội vàng nói với Lâm Phong: "Đệ tử nhất định sẽ không phụ lòng Lâm trưởng lão."
Lâm Phong võ vai Mã Hành Viễn, "Cứ làm tốt, tôi sẽ không bạc đãi anh.”
Lâm Phong cho gọi đám thủ hạ Huyết Ma Tông tập hợp.
Sau đó, hắn rời đi.
Hai bang người dưới trướng hắn tụ tập ở khu người mới, nhưng không thấy Lâm Phong đâu.
Mọi người hỏi Trương Hiểu Vũ: "Vũ Ma trưởng lão, Phong trưởng lão bảo chúng ta tập hợp, người đâu rồi?"
Trương Hiểu Vũ ngồi trên ghế xích đu, một nữ đệ tử đang đấm vai cho hắn, trông hắn khá hài lòng.
Trương Hiểu Vũ liếc nhìn đám người, nói: "Bảo các ngươi chờ thì cứ chờ đi, của ngon ắt đến muộn, chắc chắn không đợi uổng công đâu."
Một lát sau, Lâm Phong cưỡi Phi Long đáp xuống trước mặt mọi người.
Trên lưng Phi Long còn chất hai bó đao kiếm lớn.
Những đao kiếm này đều đã được khắc ấn ký ma kiếm.
Lâm Phong nhảy xuống khỏi Phi Long, nói: "Để mọi người sốt ruột chờ rồi.
Nhanh chóng xếp hàng nhận binh khí đi."
Ba mươi mấy người chen chúc thành một hàng, tiến lên trước mặt Lâm Phong nhận binh khí.
Người đầu tiên tiến lên hỏi: "Trưởng lão, những binh khí này là tặng cho chúng ta, không có điều kiện gì sao?"
Lâm Phong đưa cho hắn một thanh trường kiếm khảm ngân.
"Đúng, đều là tặng không.
Làm việc dưới trướng ta, mỗi người được lĩnh một cái."
Người này nhận lấy trường kiếm, ra một bên ngắm nghía, yêu thích không nỡ rời tay.
Những người phía sau lần lượt tiến lên lĩnh binh khí.
Một thanh vũ khí ở Thần Châu thì không đáng gì, nhưng ở Thái Hư thì giá trị quá lớn, đặc biệt là vũ khí mạ bạc.
Ở Thái Hư, trưởng lão cũng phải nâng niu một thanh vũ khí như vậy, đừng nói là đám đệ tử bình thường này.
Không ít trưởng lão và đệ tử cũng vây quanh, thèm thuồng nhìn binh khí trong tay những người kia.
"Toàn đồ tốt cả đấy."
"Loại binh khí mạ bạc này giá bao nhiêu ma tinh?"
Người sành sỏi nhìn một lúc, nói: "Mỗi chiếc cũng phải mười vạn ma tinh trở lên.
Loại vũ khí khảm ngân này, khi đi săn Ác Ma, có thể gây ra sát thương lớn hơn nhiều.
Bạch ngân là kim loại rất nhiều ở Thần Châu, nhưng lại cực kỳ hiếm và quý giá ở Thái Hư."
"Ôi chao, Phong trưởng lão thật là đại thủ bút."
"Khiến tôi cũng muốn đầu quân cho Phong trưởng lão rồi."
"Tôi mới từ khu thức tỉnh điều đi, suýt chút nữa đã được làm thủ hạ của Phong trưởng lão."
Những người nhận được binh khí nghe xong, càng ôm chặt lấy chúng.
Một tháng họ mới lĩnh được một viên ma tinh, kết quả Phong trưởng lão tặng một thanh vũ khí đã đáng giá mười mấy vạn ma tinh.
Lâm Phong mỗi khi phát một thanh vũ khí, đều động viên thủ hạ vài câu.
Thời gian kéo dài khá lâu.
Một khoảng thời gian trôi qua, những người ở lại Huyết Ma Tông dường như đều bị thu hút đến đây.
Lâm Phong thấy người đến cũng không sai biệt lắm.
Ba ba ba, hắn vỗ tay một cái, nói với mọi người: "Chư vị đồng môn, hôm nay ta còn có một việc muốn tuyên bố."
Tất cả mọi người im lặng lắng nghe.
Lâm Phong nói: "Mười ngày sau, ta sẽ nhậm chức Thành chủ Thiết Huyết Thành.
Chư vị đồng môn, nếu ai nguyện ý đến Thiết Huyết Thành cổ động, ta đều sẽ tặng một cái khảm ngân binh khí."
Có người trong đám đông hô: "Phong trưởng lão, chúng ta đi anh có tặng đồ tốt hơn không?”
Lâm Phong lớn tiếng nói: "Tất nhiên rồi, ta ước gì mọi người đều đi qua đấy.
Đến lúc đó ta sẽ cung nghênh các vị ở Thiết Huyết Thành."
Đứng ở phía ngoài đám đông, Cốt Ma và Mị Hoặc Ma Nữ cũng nghe được lời kêu gọi của Lâm Phong.
Mị Hoặc Ma Nữ nói: "Phong sư đệ này ra tay xa hoa quá, chẳng lẽ nhà hắn có mỏ?"
Cốt Ma nói: "Phong sư đệ có lai lịch đấy.
Không phải ai cũng có thể vung tay ra nhiều đồ như vậy."
Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.
Rất nhiều người không biết Thiết Huyết Thành ở đâu, cũng hỏi thăm Mã Hành Viễn và những người khác về vị trí của Thiết Huyết Thành.
Không còn nghi ngờ gì nữa, rất nhiều người muốn đi.
Đi một chuyến có thể kiếm được mười mấy vạn ma tỉnh, ai mà không động tâm.
Tứ trưởng lão và Lục trưởng lão ở Thần Châu, dẫn theo vài người đến tạ tội với Trương Hiểu Vũ.
"Tông chủ, trước kia là do chúng ta không hiểu chuyện.
Về sau chúng ta nhất định nghe theo ngài, ở Thần Châu ngài chỉ đâu, chúng ta đánh đó."
Trương Hiểu Vũ liếc nhìn mấy người, thế lực của mấy người này ở Thần Châu sắp bị hắn vô hiệu hóa, hắn sớm đã không để trong lòng.
Trương Hiểu Vũ nói: "Tốt, tất cả mọi người đều từ Thần Châu mới đến, nên qua lại chăm sóc nhau.
Nhưng, những kẻ tội ác tày trời dưới trướng các ngươi, đều phải giao ra cho ta."
Mấy trưởng lão nhìn nhau rồi nói: "Lập tức giao ra.
Mấy tên nghiệt đồ kia, đến chết không hối cải, cũng nên chịu trừng phạt."
Trương Hiểu Vũ gật đầu.
"Mấy người các ngươi về sau đi theo ta làm việc cho tốt, ta nhất định sẽ không bạc đãi các ngươi."
Mấy người vội vàng thở phào nhẹ nhõm.
"Tạ Tông chủ, chúng ta về sau nhất định đi theo ngài, phát triển Huyết Ma Tông ở Thái Hư thật tốt."
Mấy người tìm đến Trương Hiểu Vũ tạ tội, là vì không thể đối kháng Trương Hiểu Vũ được nữa.
Vũ Ma thành Thái Hư trưởng lão, Phong Ma thành Thái Thượng trưởng lão.
Thân phận địa vị đã khác biệt một trời một vực, muốn giết bọn họ để như trở bàn tay.
Thêm vào đó, bọn họ cũng muốn đến Thiết Huyết Thành lĩnh một cái binh khí, cho nên mới vào lúc này ra đây tạ tội.
Tứ trưởng lão và Lục trưởng lão vừa đi.
Chu Thiết Sơn và mấy vị trưởng lão khác lại đến tạ tội với Trương Hiểu Vũ.
Trương Hiểu Vũ suýt chút nữa đã quên mất mấy người này rồi.
Hắn nhìn thấy bộ áo giáp trên người Chu Thiết Sơn mới nhớ ra.
Lúc trước, khi hắn và Lâm Phong rời khỏi Huyết Ma Thành, có một đám trưởng lão từng gây khó dễ cho hai người.
Chính là mấy người này.
Lúc trước, khi hắn và Lâm Phong còn ở trong ngõ hẻm của Huyết Ma Thành, đã đánh ngất xỉu một đệ tử thu thuế, lột áo giáp của người đó, cướp hơn bốn trăm viên ma tinh.
Đệ tử thu thuế đó chính là Chu Thiết Sơn.
Trương Hiếu Vũ trong lòng cảm thán.
Nếu hắn và Lâm Phong vẫn là đệ tử bình thường, khi trở lại Huyết Ma Tông, hai ba người này nói xin lỗi xong, chắc chắn sẽ còn tiếp tục gây phiền phức cho hai người.
Hiện tại địa vị của hai huynh đệ đã tăng lên.
Những người này không chỉ không dám gây phiền phức, mà còn phải hấp tấp chủ động đến tạ tội.
Quả nhiên, thực lực mới là căn bản.
Trương Hiểu Vũ không để bọn họ trong lòng, nói chuyện vài câu rồi cho bọn họ rời đi.
Trong tay Lâm Phong còn lại mười chuôi binh khí.
Hắn nhìn mọi người một lượt, nhắm mắt ném binh khí, ai bắt được thì của người đó.
Khiến tâm trạng mọi người cũng được khuấy động.
Lần này Lâm Phong không dùng Tinh Thần Lực gian lận, ai có thể cầm được hoàn toàn dựa vào vận may.
Người cầm được binh khí thì mừng rỡ không ngậm miệng được, khắp nơi khoe khoang.
Người không cầm được binh khí, trong lòng âm thầm quyết định, nhất định phải đến Thiết Huyết Thành lĩnh một cái binh khí.
Treo được khẩu vị của những người này lên, Lâm Phong tìm đến Cốt Ma và Mị Hoặc Ma Nữ.
"Sư huynh, sư tỷ, mười ngày sau, ta sẽ nhậm chức Thành chủ Thiết Huyết Thành.
Đến lúc đó còn xin sư huynh sư tỷ đến cổ động."
Mi Hoặc Ma Nữ lấy tay vuốt mái tóc mai.
"Phong sư đệ, cho đệ tử khác tặng binh khí.
Chúng ta qua đó, Phong sư đệ tặng gì?"
Lâm Phong nói: "Ta có thể chế tạo binh khí theo yêu cầu cho sư huynh sư tỷ.
Chắc chắn sẽ tốt hơn đám đệ tử kia nhiều, tuyệt đối làm hài lòng hai vị."
Lâm Phong hận không thể tặng vũ khí cho mỗi một vị Cực Cảnh Đại Tông Sư.
Chỉ cần cấy ấn ký ma kiếm vào vũ khí, đám Cực Cảnh Đại Tông Sư này ra ngoài đi săn, hắn sẽ có thể thu hoạch.
Đến lúc đó, đám người này đều thành người làm công dưới trướng hắn.
Lâm Phong rút ra một thanh kiếm, nói với hai người: "Phẩm chất chắc chắn không thua kém thanh kiếm này."
Cốt Ma và Mị Hoặc Ma Nữ nhìn thanh kiếm mà động lòng.
Bọn họ cũng nhìn ra thanh kiếm này ngoài khảm ngân ra, còn pha lẫn kim loại hiếm, phẩm chất hoàn toàn không thưa gì bảo kiếm ở Thần Châu.
So với binh khí bọn họ đang dùng còn mạnh hơn.
Mị Hoặc Ma Nữ che miệng cười khẽ, "Được, vậy cho sư tỷ chế tạo hai thanh đoản kiếm đi.
Cốt Ma sư huynh của ngươi thích dùng đao.
Ngươi cũng cho hắn chế tạo một con dao đi."
Cốt Ma nói: "Ta thì không cần.
Ta không đi Thiết Huyết Thành được, Ma Chủ bế quan, tông môn cần phải có Thái Thượng trưởng lão trấn thủ.
Chỉ có thể để sư tỷ của ngươi đi qua thôi."
Lâm Phong vội vàng nói: "Cốt Ma sư huynh, ở tông môn trấn thủ là trách nhiệm trọng đại, công lao to lớn.
Cho dù sư huynh không đến Thiết Huyết Thành, ta cũng phải tặng ngài một thanh vũ khí."
Cốt Ma tươi cười rạng rỡ.
Lấy lòng xong hai vị Thái Thượng trưởng lão, Lâm Phong lại đi ra ngoài tuyên truyền một đợt.
Hắn nói với những người khác trong Huyết Ma Tông rằng Thái Thượng trưởng lão cũng sẽ đến Thiết Huyết Thành.
Việc này khiến số người muốn đi chắc chắn sẽ tăng lên.
Dù có việc, cũng phải tìm cách thu xếp thời gian.
Làm xong việc này, Lâm Phong mang theo Mã Hành Viễn đến tửu lâu trong thành.
Mã Hành Viễn cảm thấy Lâm Phong tìm anh chắc chắn là có chuyện.
Trong lòng anh thầm hạ quyết tâm, cho dù Phong trưởng lão bảo anh phạm môn quy, anh cũng sẽ làm.
Được trăm ngàn người tán thưởng cũng không bằng được cấp trên đề bạt.
Dựa vào đường dây của Phong trưởng lão, vận may của anh sắp đến rồi.