Lâm Phong trở về Thiết Huyết Thành, việc đầu tiên là đem số ma tỉnh trung cấp thu được tịnh hóa.
Sau đó, hắn dùng ma tinh này giúp Lục Thương Tùng, Dịch Thanh Phong cùng hai mươi người khác đạt tới cảnh giới Huyệt Tông sư.
Số ma tinh còn lại, hắn dự định dùng ở Thần Châu.
Lâm Phong tìm đến Lâm Hổ và Chu Hải Đào tại một thị trấn thuộc khu vực ma đạo.
Hai người đang bận rộn với các công việc thường nhật của Ma Thần Điện.
Họ làm việc rất cấn thận, tỉ mú và chu đáo.
Xuất thân từ nông thôn giúp họ hiểu rõ về hương trấn, xử lý các công việc ở cấp thấp rất thành thạo và được nhiều thủ hạ tin phục.
Chỉ có điều, cảnh giới của họ hơi thấp, dù đã hấp thụ tám mươi vạn ma tinh, cũng chỉ đạt đến Tiên Thiên đỉnh phong.
Khi thấy Lâm Phong, cả hai đều vui mừng nghênh đón.
"Ca, sao huynh lại đến đây?"
“Tỷ phu, ta cũng nhớ huynh!”
Lâm Phong khoác vai hai người, "Ta cũng nhớ hai đệ rồi, nên ghé thăm một chút."
Lâm Hổ nói: "Ca bận rộn như vậy, không cần thiết phải đến đây. Dùng tinh thần thể nói chuyện với bọn đệ là được rồi."
"Đúng vậy a, tỷ phu, hai bọn đệ ở đây rất tốt. Được làm công việc mình yêu thích, thời gian trôi qua rất ý nghĩa."
Lâm Phong ôm hai người rồi cùng họ đi ra ngoài.
“Đi, cùng ta ra ngoài uống vài chén."
Hai người dặn dò thủ hạ một tiếng rồi cùng Lâm Phong rời đi.
Ba người đi về phía tửu lâu trong trấn.
Trên đường, Chu Hải Đào dè dặt hỏi:
"Ca, có phải huynh muốn cách chức hai bọn đệ không?"
"Sao đệ lại nghĩ vậy?”
Chu Hải Đào gãi đầu.
"Ca, huynh cho bọn đệ bao nhiêu tài nguyên rồi, nhưng hai anh em bọn đệ đến Tiên Thiên vô địch còn chưa đạt tới, cảnh giới có chút thấp so với những người khác trong tổ chức. Trương ca và Vũ ca đều đã là cao thủ nổi danh ở Thần Châu Đại Lục rồi. Hai bọn đệ vẫn chỉ là lính quèn thôi."
Lâm Phong ôm vai hai người, siết chặt một cái.
"Các đệ đừng suy nghĩ nhiều, cứ làm việc và tu luyện cho tốt. Những việc khác cứ giao cho ca. Các đệ làm tốt, thủ hạ cũng đều phục các đệ, ca rất yên tâm khi giao khu vực ma đạo này cho hai đệ. Hiện tại các đệ chỉ cần phụ trách xử lý công việc, không cần phải ra ngoài chém giết, cảnh giới võ đạo không quan trọng bằng."
Chu Hải Đào ngây ngô cười, "Vậy thì đệ yên tâm rồi."
Lâm Hổ cũng cười nói: "Hai bọn đệ nhất định sẽ tu luyện thật tốt."
Ba người bước vào tửu lâu.
Lâm Phong gọi một bàn đầy thức ăn ngon, hai bầu rượu và một bình trà.
Ba huynh đệ vừa ăn uống vừa trò chuyện.
Lâm Hổ nói: "Ca, cuộc sống của bách tính ở Thần Châu giờ thực sự tốt hơn nhiều. Nhà nào cũng có thể ăn thịt mỗi ngày.”
Chu Hải Đào vừa nhai một miếng thịt lớn vừa nói: "Đúng đúng đúng. Nhà đệ nuôi rất nhiều heo, kiếm được không ít bạc. Ma Thần Điện và Võ Thần Điện mở rộng học đường ở nông thôn, bọn trẻ cũng có cơ hội biết chữ. Cuộc sống thực sự tốt lên nhiều."
Nghe vậy, Lâm Phong cảm thấy rất tự hào.
"Chỉ cần vài năm nữa thôi. Ma Thần Điện sẽ trở thành Đệ Nhất Đại Tông Môn của ma đạo. Võ Thần Điện cũng sẽ trở thành Đệ Nhất Đại Tông Môn của chính đạo. Đến lúc đó công lao của hai đệ là không thể bỏ qua."
Chu Hải Đào xua tay, "Bọn đệ không dám nhận công. Tất cả đều là công lao của tỷ phu."
Lâm Phong cười, "Huynh đệ chúng ta ở cùng nhau, không cần khách sáo vậy. Lần này đến, ta mang tài nguyên đến cho hai đệ.”
Lâm Phong lấy ra 240 viên ma tinh trung cấp đã tịnh hóa, chia cho mỗi người 120 viên.
Lâm Hổ cầm ma tinh trung cấp hỏi: "Ca, đây là ma tinh trung cấp trong truyền thuyết sao? Hay là huynh cho những huynh đệ có thiên phú hơn đi."
Chu Hải Đào nói: "Tỷ phu, đệ no rồi, chắc là không ăn nổi nữa đâu."
Lâm Phong nói: "Đừng có nói nhiều. Bảo ăn thì cứ ăn đi."
Hai người nhìn nhau rồi nuốt hết ma tỉnh trung cấp vào bụng.
Sau khi ăn xong, hai người khoanh chân ngồi trên ghế, vận chuyển huyền công, cảm thụ sự biến đổi trong cơ thể.
Hai người cảm thấy cảnh giới võ đạo trì trệ bấy lâu nay, bị một cỗ lực lượng cường đại xông phá.
Trong nháy mắt, họ đạt đến cảnh giới Tiên Thiên vô địch.
Sức mạnh của ma tinh quá lớn, sau khi đạt đến Tiên Thiên vô địch, cảnh giới vẫn tiếp tục tăng lên.
Chu Hải Đào kêu lên: "Tỷ phu, nhiều quá rồi, đệ cảm thấy sức mạnh trong cơ thể sắp tràn ra ngoài rồi!"
Lâm Hổ nói: "Đại ca, đệ cũng vậy. Đệ cảm thấy sắp nổ tung đến nơi rồi!"
Lâm Phong biến sắc, lẽ nào ăn quá nhiều, hai người họ không chịu nổi?
Lâm Phong vội vàng đặt tay lên đỉnh đầu hai người, quán đỉnh cho họ, cố gắng nâng cao cảnh giới của họ.
Một lát sau, cảnh giới của hai người chậm rãi ổn định lại.
Cảnh giới của hai người cao hơn Tiên Thiên vô địch một chút, nhưng tạm thời vẫn chưa đạt tới Tông sư.
Lâm Phong cảm thấy, đây đã là mức cực hạn của cảnh giới Tiên Thiên, dù tu luyện thế nào, hay ăn đan dược thế nào, cũng khó có khả năng tiến bộ hơn nữa.
Hơn nữa, trên người họ còn có U Hồn thần lưới mà Lâm Phong gieo, thực lực của họ đã có thể so với Tông sư.
Chu Hải Đào nắm chặt nắm đấm nói: "Tỷ phu, đệ cảm thấy bây giờ mình rất mạnh, thậm chí có thể đánh một trận với Tông sư."
Lâm Phong nói: "Hai đệ đã đạt tới Tiên Thiên cực hạn. Khi cơ hội đột phá Tông sư đến, các đệ sẽ đột phá. Nhưng hiện tại các đệ vẫn không phải là đối thủ của Võ Giả Tông sư."
Lâm Hổ cười nói: “Cảm ơn ca.”
"Khách khí làm gì, mau ăn cơm đi. Hy vọng hai đệ có thể sớm ngày đột phá Tông sư."
...
Sau khi chia tay Lâm Hổ và Chu Hải Đào.
Lâm Phong tìm đến Tôn Vũ đang ở Yêu Thú Vương Đình.
Tôn Vũ sống rất hạnh phúc, hắn đã có mười mấy đứa con với một đám vương phí yêu thú.
Lâm Phong vừa đến, Tôn Vũ đã cho bày yến tiệc chiêu đãi.
Tôn Vũ bảo các Vương Phi bế con đến yến tiệc.
Bọn trẻ có đủ các chủng tộc như Hồ Ly, mèo, rắn, vẫn chưa thể hóa thành hình người.
Lâm Phong cảm thấy như mình đang lạc vào một vườn bách thú.
“Đại ca, đây đều là con của đệ. Cũng có huyết mạch của Liệt Hỏa Long Vương nhất mạch.”
Lâm Phong cảm thấy như mình đang trải qua cảm giác của những ngày Tết Nguyên Đán khi về nhà, một đám cháu chúc Tết mình.
Đây là muốn phát tài rồi.
Nhưng Lâm Phong hiện tại đã giàu có rồi.
Mỗi đứa trẻ đều được tặng mười vạn ma tinh.
lôn Vũ xua tay, Đừng đừng đừng, cái này quý giá quá.”
Lâm Phong đã cho hắn ăn tám mươi vạn ma tinh, hắn hiểu rõ ma tinh là cái gì.
Lâm Phong nói: "Không sao, hiện tại ca không thiếu cái này."
Tôn Vũ nói: "Đại ca, huynh ở Thái Hư cũng lăn lộn đến mức này rồi sao? Thật muốn cùng huynh đến Thái Hư xông xáo một phen, đáng tiếc yêu thú nhất tộc của bọn đệ không thể đến Thái Hư được."
Lâm Phong nói: "Không đến được, thì rất tốt. Ở bên kia chết rồi sẽ trở thành U Hồn, không có cách nào luân hồi chuyển thế."
Tôn Vũ cười lớn một tiếng, "Chết rồi, còn quản cái gì có thể hay không thể chuyển thế.”
Lâm Phong cho Tôn Vũ ăn 120 viên ma tinh trung cấp.
Tôn Vũ yêu võ song tu, tích lũy hùng hậu, đã đột phá cấp độ Tam Huyết Đại Tông Sư.
Trước khi đi Lâm Phong nói với Tôn Vũ: "Trên con đường tu luyện võ đạo, không được lười biếng. Phía trên Tam Huyết Đại Tông Sư, còn có Chuẩn Võ Thánh và Võ Thánh. Cho dù đệ không có Tinh Thần Lực, cũng chưa chắc không đạt được."
"Yên tâm đi, đại ca. Đệ nhất định sẽ tu luyện thật tốt."
...
Thái Hư, Thiết Huyết Thành.
Lâm Phong tìm đến Armid và Aimila.
"Ta muốn giết một Tam Huyết Đại Tông Sư, tốt nhất là tội ác tày trời, các ngươi có thông tin gì không?"
Armid khuyên nhủ: "Đoàn trưởng Phong, Tam Huyết Đại Tông Sư đều không dễ đối phó, giết họ làm gì?"
Lâm Phong nói: "Các ngươi đừng hỏi lý do, ta nhất định phải giết một người. Các ngươi chỉ cần nói có biết hay không thôi."
Aimila nói: "Đoàn trưởng Phong, nếu huynh thực sự muốn làm vậy, thì đến Hội Liệp Ma Nhân nhận treo thưởng đi."
Lâm Phong hỏi: "Hội Liệp Ma Nhân là tổ chức gì?"