Trong khi Lâm Phong đũng cảm chiến đấu trong mê cung, người bạn tốt Tôn Vũ của hắn cũng theo Pháp Tịch đến Linh Hoa Tự thuộc Vạn Phật Tông, nằm ở phía tây.
Trên đường đi, Tôn Vũ rất biết điều, dù phải di chuyển nhanh nhưng vẫn cõng theo mấy bộ kinh Phật.
Từ khi biến thành yêu thú, Tôn Vũ trở nên thông minh hơn, lại có thêm khả năng nhìn qua là nhớ.
Hắn vừa đi vừa tụng kinh.
Một con tọa kỵ yêu thú tốt như vậy thật hiếm thấy, ban đầu Pháp Tịch định cưỡi Tôn Vũ, nhưng khi con Hỏa Kỳ Lân này học được hai bộ kinh văn thì hắn lại không dám.
Với tư chất thiên phú của Hỏa Kỳ Lân, chắc chắn sẽ được các trưởng lão, thậm chí trụ trì trong chùa để mắt. Tọa ky tốt như vậy, sao đến lượt một đệ tử nội môn như hắn?
Nếu mình cưỡi Hỏa Kỳ Lân, có khi lại mất điểm với các trưởng lão, được không bù mất.
Pháp Tịch quyết định đợi khi về đến Linh Hoa Tự sẽ dâng Tôn Vũ lên, để đổi lấy công lao.
Nghĩ vậy, trên đường đi Tôn Vũ cũng không bị đối xử hà khắc.
Tôn Vũ đang ra sức học thuộc lòng bộ kinh văn thứ năm.
Hắn học kinh văn chỉ để nâng cao giá trị bản thân, tạo dựng hình tượng có duyên với Phật, một lòng hướng Phật, để giành được tự do lớn hơn và thuận tiện cho việc thực hiện kế hoạch của mình.
Đến cổng Linh Hoa Tự, nhìn tấm biển mạ vàng, Tôn Vũ không khỏi khẩn trương. Một khi bước chân vào đây, không biết liệu hắn còn có thể ra ngoài được không.
Pháp Tịch và Tôn Vũ đã quen thân, thậm chí còn không cần xích trói.
Một người một thú sánh vai bước vào Linh Hoa Tự.
Linh Hoa Tự chia làm hai khu vực nội và ngoại. Khu vực bên ngoài dành cho dân chúng đến thăm viếng và cúng dường hương hỏa.
Dân chúng xếp hàng dài dằng đặc để vào dâng hương.
Pháp Tịch và Tôn Vũ đi vào bên trong chùa bằng một cửa nhỏ khác.
Bên trong chùa toàn là các đệ tử nội môn đã cạo trọc đầu.
Hai người đi trên con đường đá xanh rộng lớn dài trăm mét, tiến thẳng vào trong, đến trước một cổng chính.
Các võ tăng canh cửa thấy Pháp Tịch mang về một con Hỏa Kỳ Lân thì cười chúc mừng: "Sư huynh Pháp Tịch chuyến này thu hoạch lớn quá, thật khiến người ta ngưỡng mộ."
Một võ tăng canh cửa khác thè lưỡi liếm môi: "Chưa được ăn thịt Hỏa Kỳ Lân bao giờ, không biết thịt nó có bị nóng không.”
"Ha ha ha," hai võ tăng canh cửa cười ha hả.
Tôn Vũ giật mình, đám đầu trọc này đúng là ăn thịt yêu thú thật.
Hắn đảo mắt, mở miệng tụng kinh: "La Sát ác quỷ thường ăn thịt người, nghe ta nói tới còn phát từ tâm, bỏ thịt không ăn, huống đệ tử ta làm việc thiện pháp giả, sao lại ăn thịt? Kẻ ăn thịt là gieo oán lớn với chúng sinh, đoạn tuyệt giống thánh của ta..."
Hai võ tăng nghe vậy đều ngẩn người, tình huống gì thế này, con súc sinh này lại còn tụng kinh?
Hai người kiến thức nửa vời, nhưng cũng hiểu đại khái rằng con súc sinh này đang trích dẫn kinh Phật nói đệ tử Phật môn không được ăn thịt.
Một võ tăng đưa tay gãi gãi cái đầu trọc lóc, nhìn về phía Pháp Tịch.
Pháp Tịch cười nói: "Con Hỏa Kỳ Lân này rất có căn tính, có duyên với Phật pháp. Trên đường đi ta dạy nó mấy cuốn kinh Phật, nó đều học thuộc cả."
"À, ra là vậy."
Hai đại hòa thượng đành dập tắt ý định ăn thịt Hỏa Kỳ Lân.
Loại yêu thú có tướng mạo tuấn tú uy vũ, lại thông múnh lanh lợi như vậy rất có thể sẽ được chưởng môn hoặc trưởng lão thu làm tọa ky.
Mấy lão già đó thích khoe khoang tọa kỵ của mình đẹp đẽ thế nào, có thể thuộc bao nhiêu kinh văn.
Nếu con Hỏa Kỳ Lân này được trưởng lão thu làm tọa kỵ, thì hai người họ chẳng những không được ăn thịt nó, mà còn có thể bị nó ăn thịt.
Các trưởng lão sủng ái tọa kỵ của mình vô cùng, dù tọa kỵ có ăn thịt người cũng sẽ không bị trách phạt.
Pháp Tịch dẫn Tôn Vũ hóa thành Hỏa Kỳ Lân vào trong.
Võ tăng canh cửa ngăn một người một thú lại.
"Sư huynh Pháp Tịch, huynh quên buộc dây thừng cho con Hỏa Kỳ Lân này rồi."
Pháp Tịch nhìn Tôn Vũ nói: "Con Hỏa Kỳ Lân này rất thuần tính, ta thấy không cần dây thừng đâu, dù sao trên cổ nó đã có Cấm Yêu Hoàn rồi."
Cấm Yêu Hoàn có thể giam cầm yêu lực của yêu thú, khiến yêu thú trở nên không khác gì trâu ngựa bình thường.
Võ tăng canh cổng có chút khó xử: "Như vậy không hợp quy củ lắm."
Lúc này Tôn Vũ lại mở miệng: "A Di Đà Phật, thiện ác chỉ báo, như bóng với hình. Tam thế nhân quả, tuần hoàn không mất.”
Hai võ tăng lại sững sờ, cái gì mà nhân quả tuần hoàn, sao nghe giống như đang đe dọa hai người họ vậy?
Tuy nhiên, hai người nghe xong câu này thì thật sự không dám làm trái.
Đa phần yêu thú trong Linh Hoa Tự đều có chút ngây ngốc, hai người có thể tùy tiện bắt nạt.
Nhưng con này thì khác, khôn như khỉ, sau này thật sự thành tọa kỵ của trưởng lão thì chẳng phải sẽ ăn thịt hai người họ sao?
Võ tăng canh cổng nói: "Vậy thì nghe sư huynh Pháp Tịch, không cần buộc dây thừng cho con Hòa Kỳ Lân này.”
Pháp Tịch dẫn Tôn Vũ vào bên trong.
Tôn Vũ vừa vào cửa đã mở to mắt nhìn. Bên trong là một viện lạc vô cùng rộng lớn, dài rộng chừng hơn vạn mét, nhìn không thấy điểm cuối.
Trong viện, hai bên là những vách ngăn nhỏ, có chút giống trại nuôi heo.
Chỉ có điều nơi này không nuôi heo, mà là những yêu thú đeo Cấm Yêu Hoàn trên cổ và bị xích sắt trói lại.
Nào là Ngưu Yêu, Hầu Yêu, Cá Sấu Yêu, Dã Trư Yêu, Xà Yêu, còn có Độc Giác Thú, Kim Sí Đại Bằng. những chủng loại hiếm thấy.
Tổng cộng có chừng sáu bảy ngàn con yêu thú.
Tôn Vũ lần đầu tiên nhìn thấy nhiều yêu thú như vậy, trong lòng vừa cảm thấy thân thiết, vừa dâng lên nỗi bi ai.
Không ngờ tộc yêu thú tung hoành sơn lâm Thần Châu lại rơi vào kết cục như vậy, bị con người nuôi như nuôi heo.
Có mấy tăng nhân đang cho yêu thú ăn trong máng, ném vào toàn là rau héo, mạch trấu, cơm thừa canh cặn, không khác gì thức ăn cho heo.
Các yêu thú xung quanh đều tò mò nhìn Tôn Vũ.
"Mau nhìn, là Hỏa Kỳ Lân kìa, sao cũng bị bắt vào đây?"
"Thật là một tên xui xẻo, không biết bị bắt từ đâu tới."
"Trên cổ nó không có xích, có phải là tọa kỵ của trưởng lão không?"
"Nhìn kỹ cổ nó đi, nó cũng đeo vòng đấy, chắc chắn là mới tới."
Một con cọp cái có chút thẹn thùng nói: "Giống loài hiếm có như vậy, có thể lai giống với ta không nhị, sinh ra mấy con hổ con hoặc Hỏa Kỳ Lân con."
......
Tôn Vũ nghe mà khóe miệng giật giật. Đám yêu thú này không những không có lòng đồng cảm, mà còn có vẻ hả hê trên nỗi đau của người khác.
Huyết tính của tộc yêu thú đã bị mài mòn hết rồi sao?
Pháp Tịch dẫn Tôn Vũ đi lên phía trước.
Tôn Vũ phát hiện vẫn có một bộ phận yêu thú có ánh mắt lộ vé phẫn nộ và đồng cảm.
Những yêu thú này đều im lặng nhìn Tôn Vũ.
Nhìn thấy những yêu thú này, Tôn Vũ yên tâm hơn nhiều.
Nếu tất cả đều là loại người hả hê trên nỗi đau của người khác, thì cứu chúng cũng vô dụng.
Pháp Tịch nói: "Ngươi cứ ở lại đây một thời gian, dạo này các trưởng lão đều đang chuẩn bị pháp hội, không để ý đến ngươi đâu.
Chắc phải đợi một tháng nữa mới có trưởng lão thu ngươi làm thần thú đưới trướng.”
Tôn Vũ âm thầm oán thầm, cái gì mà thần thú dưới trướng, không phải là tọa kỵ sao? Nói nghe dễ lọt tai quá.
Tôn Vũ gật đầu nói: "Đa tạ sư huynh Pháp Tịch đã hộ tống một đoạn đường, hi vọng sư huynh Pháp Tịch có thời gian rảnh đến chỉ điểm ta, chúng ta cùng nhau luận bàn Phật pháp, chứng ngộ đại đạo."
Khóe miệng Pháp Tịch giật một cái, hộ tống cái gì, là ta bắt ngươi về đây có được không? Sao tên này không có chút ý thức của tù nhân nào vậy, còn gọi mình là sư huynh, còn muốn cùng mình luận bàn Phật pháp.
Tuy nhiên, con yêu thú này lĩnh hội kinh Phật nhanh thật, chẳng lẽ thật sự là Phật Đà nào đó chuyển thế?
“Ta sẽ sai người mang cho ngươi một rương kinh Phật, ngươi cứ từ từ nghiên cứu.
Đợi ta rảnh cũng sẽ tìm ngươi luận bàn."
Tôn Vũ gật đầu với Pháp Tịch: "Vậy ta xin cảm ơn sư huynh Pháp Tịch trước."
Người nói vô tình, người nghe hữu ý, mấy tăng nhân đang cho yêu thú ăn ở đằng xa nghe được những lời này.