Rầm! Nguyệt Nga đạp tung cánh cửa phòng.
Ô Kim Lôi và Lâm Phong vội vàng lách người tránh, suýt chút nữa bị cửa đập trúng.
Khi Nguyệt Nga nhìn thấy Lâm Phong ngoài cửa, vẻ mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc.
Nguyệt Nga lao tới ôm chầm lấy Lâm Phong, "Tiểu sư đệ, sao đệ lại đến đây?"
Lâm Phong cảm thấy ngực mình hơi bị o ép, hơn nữa năm năm không gặp, sư tỷ dường như đã phát triển hơn trước rất nhiều.
"Đệ đến Kiếm Tông tham gia luận võ."
Nguyệt Nga buông Lâm Phong ra, nhìn đệ từ trên xuống dưới, "Biết đệ tham gia luận võ, chỉ là không ngờ đệ lại đến nhanh như vậy. Nghe nói người của Đái gia luôn nhằm vào đệ, tiểu sư đệ có bị thương không?"
Lâm Phong giơ tay lên, ra hiệu mình không hề hấn gì.
Lúc này, Ô Kim Lôi chìa tay đi tới bên cạnh Nguyệt Nga, "Nguyệt Nga muội tử, chúng ta cũng ôm một cái đi."
Nghe vậy, mặt Nguyệt Nga ửng đỏ, biết mình vừa ôm Lâm Phong có hơi quá thân mật. Nàng trừng mắt liếc Ô Kim Lôi, rồi đưa chân đá anh ta.
Bốp! Ô Kim Lôi không tránh né, một cước này đá thăng vào đùi anh ta.
Ô Kim Lôi giả vờ ngã, Lâm Phong rất phối hợp đỡ lấy anh ta.
Ô Kim Lôi lại làm bộ đau đớn, "Ôi, ôi, chân ta gãy rồi, không ăn một bữa ra trò thì không xong mất."
"Hừ, hôm nay nhờ có tiểu sư đệ, tối nay ngươi được ở lại ăn cơm đấy."
Ô Kim Lôi lập tức đứng thẳng người.
Nguyệt Nga kéo tay Lâm Phong đi vào trong sân, "Tiểu sư đệ mau vào nhà, sư phụ mấy hôm nay cứ nhắc đến đệ mãi.”
Mấy người còn chưa kịp vào phòng, Hồng tiên sinh đã lăn xe lăn ra.
Lâm Phong phát hiện Hồng tiên sinh đã bạc đi rất nhiều, dường như đã già đi không ít.
Hồng tiên sinh vẫn dùng chiếc xe lăn mà trước đây anh làm cho ông, không khỏi nhớ lại cảnh Hồng tiên sinh truyền thụ công phu cho mình.
Lâm Phong tiến lên hai bước, quỳ xuống trước mặt Hồng tiên sinh, dập đầu lạy ba cái.
"Đệ tử bất hiếu Lâm Phong bái kiến sư phụ.”
Lâm Phong ngẩng đầu lên, vành mắt có chút đỏ, "Sư phụ, đệ tử lại gây thêm phiền phức cho người và các sư huynh sư tỷ rồi."
Hồng tiên sinh đưa tay xoa đầu Lâm Phong, cười nói: "Chuyện đệ gây ra chẳng đáng là gì cả, mâu thuẫn giữa Vân Kiếm Phong chúng ta và Đái gia vốn đã có từ lâu. Mau đứng dậy đi, vào nhà nói chuyện."
Lâm Phong đứng lên, đẩy xe lăn của Hồng tiên sinh chậm rãi đi vào phòng.
Hồng tiên sinh phân phó: "Nguyệt Nga, con làm thêm vài món ăn nữa đi."
“Con đi làm ngay đây ạ." Nguyệt Nga vưi vẻ chạy về phía nhà bếp.
Hồng tiên sinh, Lâm Phong và Ô Kim Lôi đi vào phòng khách.
Hồng tiên sinh chỉ vào chiếc hộp gỗ trên bàn, "Tiểu Phong, mở hộp gỗ ra đi."
Lâm Phong làm theo lời, đi đến bên cạnh hộp gỗ, răng rắc một tiếng mở hộp gỗ ra, bên trong đặt một thanh trường kiếm.
Hồng tiên sinh lại nói: "Rút kiếm ra xem thử."
"Soảng!” Lâm Phong rút thanh trường kiếm ra khỏi vỏ.
Một đạo hàn quang chiếu sáng cả căn phòng.
Mắt Lâm Phong hơi nheo lại.
Ô Kim Lôi không khỏi khen một tiếng, "Kiếm tốt! Thanh kiếm này được chế tạo từ thiên ngoại vẫn thiết, vô cùng sắc bén, không thể phá vỡ."
Hồng tiên sinh gật đầu cười.
“Tiểu Phong à, năm đó bái sư, sư phụ thân không có vật gì giá trị, cũng không chuẩn bị được lễ vật gì cho đệ, bây giờ sư phụ bù cho đệ đây. Thanh Thanh Quang Kiếm này là của đệ.”
Lòng Lâm Phong vui như mở hội, lễ vật này cũng không tệ.
Bảo đao và Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm của mình chắc hẳn cũng không kém thanh kiếm này.
Điều quan trọng là đây là tấm lòng của sư phụ, chứng tỏ sư phụ vẫn luôn nhớ đến mình.
Ô Kim Lôi bên cạnh có chút thèm thuồng, anh ta xoa xoa tay nói: "Sư phụ, còn dư thanh nào không ạ? Con cũng muốn một thanh bảo kiếm như vậy."
Nghe vậy, Hồng tiên sinh quay sang nhìn Ô Kim Lôi, "A, Đại Lôi, sao con còn ở đây? Không lo chỉnh đốn Ma Y Vệ cho tốt, đến đây làm gì?”
Ô Kim Lôi nhất thời im lặng, trong lòng chua xót, thì ra sư phụ dồn hết sự chú ý vào tiểu sư đệ, căn bản không để ý đến mình.
Lâm Phong cười nói: "Sư phụ, là Ô sư huynh dẫn đệ đến."
Hồng tiên sinh gật đầu cười, không tiếp tục đuổi Ô Kim Lôi nữa.
Ô Kim Lôi cũng không dám nhắc đến chuyện bảo kiếm, nhắc lại có khi bị đuổi đi mất, đến cơm chiều cũng không được ăn.
Anh ta liếc nhìn Lâm Phong, sư phụ sao lại sủng ái tiểu sư đệ này đến vậy, chăng lẽ cậu ta thật sự là con riêng của sư phụ? Ô Kim Lôi càng nghĩ càng thấy có lý.
Hồng tiên sinh nói: "Tiểu Phong, năm đứa nhóc ở nhà vẫn khỏe chứ?"
"Đa tạ sư phụ quan tâm, bọn chúng đều rất khỏe, đệ vẫn luôn dạy bọn chúng công phu, Tiểu Duyệt Duyệt thì đang học y với đại phu trong huyện..."
Lâm Phong kể lại tình hình của các con, Hồng tiên sinh vui vẻ lắng nghe.
Ô Kim Lôi càng thêm khẳng định suy nghĩ trong lòng, không ngờ sư phụ đã có năm đứa cháu ngoại ở bên ngoài.
Bọn mình càng ngày càng không được sư phụ yêu quý rồi.
Lâm Phong kể xong, Hồng tiên sinh lại nói: "Đệ kể cho sư phụ nghe những chuyện đã xảy ra với đệ trong thời gian này đi."
Lâm Phong kể lại những gì mình đã trải qua một cách chi tiết.
Hồng tiên sinh vuốt râu, im lặng lắng nghe.
"Lưu Hưng Đức là đệ giết?"
Lâm Phong còn tưởng sư phụ muốn trách mắng mình.
Kết quả Hồng tiên sinh lại nói với Ô Kim Lôi: "Loại sâu mọt làm rầu nồi canh như vậy đáng giết, loại bỏ Lưu gia khỏi Ma Y Vệ đi."
"Dạ, con rõ." Ô Kim Lôi đáp lời.
Khi Lâm Phong kể đến việc mình giết chết cường giả Tiên Thiên mặt trắng, Hồng tiên sinh không khỏi cười gật đầu.
"Giết tốt."
Ô Kim Lôi có chút nhịn không được, anh ta nói: Sư phụ, trọng điểm không phải ở đó ạ, trọng điểm là tiểu sư đệ chỉ là võ giả Hậu Thiên, vậy mà có thể giết chết cường giả Tiên Thiên."
Hồng tiên sinh nói: "Tiểu sư đệ của con là Võ Thần chuyển thế, công phu gì nhìn một chút là có thể học được, hơn nữa còn rất giỏi giấu dốt. Lúc trước ta dạy kiếm pháp cơ bản cho tiểu sư đệ của con, nó nhìn một lần là nhập môn, cố tình nhịn một tháng mới nói là mình đã nhập môn."
Mặt Lâm Phong không khỏi đỏ lên, thì ra sư phụ đã nhìn ra, sư phụ lúc ấy không nói gì, cứ để mình diễn kịch.
Nhưng như vậy cũng tốt, một câu Võ Thần chuyển thế đã giải thích được vấn đề mình tiến bộ quá nhanh.
Hồng tiên sinh tiếp tục nói: "Số lượng võ học mà tiểu sư đệ của con tu luyện e là đã vượt quá con số hàng trăm, nhiều hơn cả số võ học mà các con đã từng học."
Lâm Phong khiêm tốn khoe khoang một chút, "Đệ tử đã học hơn hai trăm loại võ học.”
Hồng tiên sinh hài lòng gật đầu.
Ô Kim Lôi kinh ngạc tột độ, thiên phú của tiểu sư đệ này quá khủng khiếp, so với tiểu sư đệ, tốc độ luyện võ của mình chẳng khác nào rùa bò.
"Việc tiểu sư đệ của con chỉ luyện hơn hai trăm loại võ học, không có nghĩa là năng lực của nó chỉ có vậy, mà là vì nó không còn võ học nào để luyện nữa."
Hồng tiên sinh quay sang nhìn Lâm Phong, "Tiểu Phong, sư phụ đã chuẩn bị cho con hơn trăm loại võ học thượng thừa và tuyệt học, hai ngày này con hãy học cho kỹ."
Lâm Phong vội vàng cảm ơn sư phụ.
Hồng tiên sinh đột nhiên nghĩ đến điều gì, chau mày lại.
Một lát sau, Hồng tiên sinh nói: "Hai ngày trước, Đái gia đề nghị thay đổi quy tắc của cuộc thi Kiếm Tông lần này. E là bọn chúng đang nhắm vào con."
Thực lực của Lâm Phong vượt trội so với những người cùng trang lứa, nên anh không mấy để ý đến chuyện này.
Hồng tiên sinh thấy anh không coi trọng, trịnh trọng nói: "Ba ngày sau, khi luận võ, con tuyệt đối không được chủ quan, phải cẩn thận ứng phó. Đái gia đã giành được quyền quyết định quy tắc của cuộc luận võ lần này, bọn chúng có rất nhiều cách để đối phó con. Rất nhiều tình huống không phải chỉ bằng võ công của con mà có thể giải quyết được. Nếu có thể, sư phụ hy vọng con rút khỏi cuộc luận võ lần này."
Lòng Lâm Phong chấn động, nghiêm trọng đến vậy sao?