Ô Kim Lôi dẫn Lâm Phong xuống lầu.
Dưới lầu, đám Ma Y Vệ võ giả xúm lại, nhìn thấy Lâm Phong liền xì xào bàn tán.
"Kia chẳng phải là Lâm Phong?"
"Trẻ vậy sao?"
"Trẻ mới giỏi chứ, nghé con không sợ cọp! Nghe nói hắn phế Đái Hạo Nhiên của Đái gia, Đái gia phái mấy vạn võ giả đuổi giết mà không làm gì được hắn."
"Đúng là người tàn nhẫn số một của Ma Y Vệ tai”
"Ma Y Vệ mà ai cũng được như vậy thì lo gì không đấu lại phủ thành chủ."
"Mơ mộng gì đấy? Võ giả vừa có thiên phú vừa có đảm lược như thế trăm năm có một, hiếm lắm! Đa phần đều là hạng thường thường bậc trung như chúng ta thôi."
"Hy vọng hắn tiến xa hơn, thành tựu Tiên Thiên, dẫn dắt chúng ta làm một mẻ lớn."
"Phải phải, chỉ huy sứ đại nhân mềm yếu quá, phải là người trẻ tuổi hăng hái thế này mới được."
“Đúng đấy, lão ô quy căn bản không làm nên trò trống gì."
"""""
Ô Kim Lôi nghe được những lời này, mặt mày tối sầm, thầm mắng trong lòng: "Một lũ chó má không biết tốt xấu! Nếu ta mang các ngươi ra trận thì được mấy mống sống sót trở về?"
Hắn quát đám người: "Không lo luyện công, đứng đây làm gì? Cút hết cho ta, ngày mai ta khảo công phu từng đứa!"
Đám người nghe vậy, lập tức giải tán.
Ô Kim Lôi dẫn Lâm Phong ra ngoài, miệng lẩm bẩm: “Một lũ vô tích sự, bằng được nửa phần của sư đệ thì ta đã đỡ phải sầu cả ngày. Ba ngày sau đại hội luận võ, sư đệ ráng giết nhiều người của phủ thành chủ vào, làm suy yếu thực lực của chúng.”
Lâm Phong gật đầu, ghi nhớ lời này trong lòng.
Ô Kim Lôi dẫn Lâm Phong rời khỏi tổng bộ Ma Y Vệ, dừng chân trước một khu kiến trúc khá đồ sộ.
Hắn chỉ vào khu kiến trúc nói: "Đây là tổng bộ thành vệ quân."
Lâm Phong nhìn theo tay Ô Kim Lôi, thấy một tòa viện lớn gấp mười lần tổng bộ Ma Y Vệ. Ngoài hai con sư tử đá, trước cổng còn bày một hàng tượng đá.
“Khí phái thật!”
"Người ta gây dựng mấy trăm năm rồi, mình sao bì kịp."
Lâm Phong nịnh hót: "Ma Y Vệ ta dưới sự dẫn dắt của sư huynh, chẳng mấy năm mà đuổi kịp phủ thành chủ."
Ô Kim Lôi cười, không nói gì.
Hắn dẫn Lâm Phong đi tiếp, lần lượt đi qua nha môn và tổng bộ phủ thành chủ.
Thành vệ quân và nha môn bảo vệ phủ thành chủ ở giữa. Ba tổ chức, bất kỳ cái nào cũng đồ sộ hơn Ma Y Vệ nhiều.
Ô Kim Lôi nhìn xuống dưới núi nói: "Phủ thành chủ nhất mạch đã thành ung nhọt áp bức bách tính, ta sống ngày nào quyết tâm dẫn dắt anh em áo vải dẹp bọn chúng cho bằng được."
"Sư đệ nhất định sẽ giúp sư huynh một tay."
"Tốt, Ma Y Vệ ta thiếu nhất là người trẻ tuổi dám đánh dám giết như cậu."
Hai sư huynh đệ vừa trò chuyện vừa đi lên núi. Thoạt nhìn như đi dạo nhàn nhã, thực ra bước chân rất nhanh.
Chỉ chốc lát, đã lên đến tầng mây.
Dưới sườn núi, cả Kiếm Tông chỉ là một ngọn núi. Lên đến đây thì chia thành năm tòa sơn phong.
Ô Kim Lôi dẫn Lâm Phong lên Vân Kiếm phong.
Lâm Phong chợt nhớ ra, hỏi: "Sư huynh, chẳng phải bốn phong của Kiếm Tông đều do thế lực gia tộc quản lý sao? Hình như Vân Kiếm phong do sư phụ quản thì phải?"
Ô Kim Lôi đáp: "Ôn gia ở Vân Kiếm phong không cấu kết với các nhà khác nên bị chèn ép, nhân tài lụi bại, thế lực suy yếu dần. Sư phụ là đệ tử của lão gia chủ Ôn gia, dần dần nổi danh ở Vân Kiếm phong. Lão gia chủ bế tử quan để đột phá Tông Sư cảnh, trước khi bế quan đã giao Vân Kiếm phong cho sư phụ quản lý. Sư phụ cũng nghiễm nhiên thành người có tiếng nói ở Vân Kiếm phong. Chúng ta với Vân Kiếm phong là môi hở răng lạnh."
Nói xong, Ô Kim Lôi thở dài.
"Sư huynh thở dài vì sao?"
"Từ khi sư phụ bị thương, Vân Kiếm phong ta gặp hết chuyện này đến chuyện khác. Lão phong chủ bế quan đã trăm năm, theo quy củ Kiếm Tông thì sắp phải chọn phong chủ mới. Hàng trăm ngàn năm qua, quy định bất thành văn là các bên tự tìm người trong gia tộc mình để kế thừa vị trí phong chủ. Tiếc là Vân gia không ai đủ sức đảm đương. Các phong khác nắm lấy cơ hội, đòi tham gia luận võ tuyển phong chủ Vân Kiếm phong theo quy củ của Kiếm Tông. Nếu sư phụ không bị thương thì ai dám tranh với sư phụ. Giờ thì khó nói lắm."
Lâm Phong nghe vậy lòng cũng trùng xuống. Xem ra mạch của sư phụ sống ở Kiếm Tông cũng chật vật. Chút nữa phải thử chữa thương cho sư phụ, xem có giúp sư phụ trừ hàn độc được không. Nghe sư huynh nói thì sư phụ lúc còn khỏe mạnh lợi hại lắm.
"Sư huynh đừng lo quá, mấy con a miêu a cẩu ấy sư phụ xử lý được."
“Nếu là a miêu a cẩu thì ta đã chăng lo. Ba người khác đủ tư cách tham gia tranh phong chủ đều là cường giả Tiên Thiên đỉnh phong ngang hàng sư phụ. Theo quy củ Kiếm Tông, luận võ là bốn người hỗn chiến. Ba người kia chắc chắn đồn hỏa lực vào sư phụ. Lúc toàn thịnh, sư phụ vô địch cùng cảnh giới, được mệnh danh là người duy nhất cùng thế hệ có cơ hội tiến giai Tông Sư. Ba người kia đồn hỏa lực cũng không phải đối thủ của sư phụ. Nhưng sư phụ giờ bị thương thì khó nói. Nếu sư phụ thua, cả Vân Kiếm phong sẽ đổi chủ, chúng ta thành chó nhà có tang. Đấy còn là chuyện nhỏ, cùng lắm thì cuốn gói rời đi. Quan trọng là sư phụ coi trọng lời hứa. Ông đã hứa với lão phong chủ phải bảo vệ Vân Kiếm phong thì nhất định sẽ làm được, trừ phi ông chiến tử."
Lâm Phong hiểu ra. Tranh đoạt phong chủ, sư phụ hoặc thắng hoặc chết.
"Sư huynh đừng lo lắng quá, sư phụ người hiền ắt có trời giúp."
Ô Kim Lôi cười khổ: "Thôi không nói nữa, thêm phiền."
Hai người lên đến đỉnh Vân Kiếm phong thì trời đã nhá nhem tối.
Mặt trời đỏ rực chiếu xuống biển mây dưới chân, lấp lánh ánh vàng như một đại đương vàng óng.
Lâm Phong không khỏi ngắm nhìn.
"Cảnh ở đây cũng không tệ!"
"Đương nhiên, năm phong của Kiếm Tông là nơi linh khí hội tụ, ở đây luyện công hiệu quả hơn nhiều. Tiếc là không biết mình còn ở đây được bao lâu."
Lâm Phong thầm oán. Ông sư huynh này sao mà bi quan thế không biết. Hết chuyện để nói. Chả trách thủ hạ gọi lão ô quy.
Trên định Vân Kiếm phong có một thành nhỏ, điện tích xấp xi Thanh Hà huyện.
Trong thành có rất nhiều võ giả và nô bộc sinh sống.
Hai người vào thành, thỉnh thoảng lại có người chào Ô Kim Lôi.
"Ô sư huynh khỏe."
"Gặp qua Ô sư huynh."
Ô Kim Lôi cười gật đầu đáp lại từng người.
"Trong thành phần lớn là người của Ôn gia. Sư phụ không thích ồn ào, ở trong một tiểu viện vắng vẻ phía đông thành."
Biết sư phụ sư tỷ ở ngay trong thành này, tim Lâm Phong đập nhanh hơn, bước chân cũng nhanh hơn mấy phần.
Ô Kim Lôi dẫn Lâm Phong đến trước một tiểu viện.
"Chính là chỗ này."
Cốc cốc cốc, Ò Kim Lôi khẽ gõ cửa.
"Nguyệt Nga muội tử mở cửa nhanh, sư huynh đến thăm em đây."
Trong viện vọng ra tiếng Nguyệt Nga.
"Ô sư huynh, anh lại đến ăn chực đấy à? Cơm em nấu xong rồi, không có phần của anh đâu. Anh về đi cho rồi."
Ô Kim Lôi cười nói: "Nguyệt Nga muội tử mở cửa nhanh, mở cửa có kinh hỉ!"
Trong viện có tiếng bước chân nhẹ nhàng đến gần cửa.
"Lão ô quy, anh mà dám lừa bà thì bà đá anh xuống núi!"
Tiếng chân sư tỷ đến gần, Lâm Phong bất giác mỉm cười. Tính sư tỷ hình như ghê gớm thật, trước kia sao mình không nhận ra nhỉ?