Lâm Phong chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trong sân.
Đầu óc hắn đang vận động hết tốc lực.
Không thể nào cứ giữ tay trên đùi sư phụ mãi được, vẫn là phải để sư phụ tự mình giải độc.
Hắn có thể truyền cho sư phụ Thần Nông Vạn Độc Kinh vừa mới dung hợp hôm qua, nhưng sư phụ muốn luyện thành ít nhất cũng phải mất mười năm tám năm, mà sư phụ không còn thời gian.
Đột nhiên, Lâm Phong nghĩ ra một biện pháp.
Có thể truyền cho sư phụ cấu trúc chân khí giải hàn độc.
Như vậy sư phụ có thể dùng chân khí của mình giải độc.
Sư phụ là Tiên Thiên đỉnh phong cường giả, khả năng khống chế chân khí vượt xa hắn, mô phỏng loại cấu trúc chân khí này hẳn không phải là vấn đề.
Lâm Phong nói ý nghĩ của mình với Hồng tiên sinh, Hồng tiên sinh thấy có thể thực hiện.
Lâm Phong trước tiên đem Thần Nông Vạn Độc Kinh truyền cho Hồng tiên sinh.
Rồi bảo Nguyệt Nga tìm giấy bút, vẽ cấu trúc chân khí ra.
Lâm Phong cầm tay Hồng tiên sinh, truyền chân khí vào để Hồng tiên sinh nhìn hình thể ngộ.
Hồng tiên sinh nghiễm nhiên thành đệ tử của Lâm Phong.
Nguyệt Nga không giúp được gì, lặng lẽ vào bếp nấu cơm.
Cấu trúc chân khí hơi trừu tượng, nắm bắt có chút khó khăn.
Hồng tiên sinh mô phỏng ra cấu trúc chân khí, Lâm Phong liền để ông truyền cho mình, mình chỉ ra vấn đề rồi để Hồng tiên sinh sửa lại.
"Lão sư, sai rồi, kết cấu bên trái không đúng."
"Lão sư, người phải kết hợp Thần Nông Vạn Độc Kinh để xây dựng loại cấu trúc chân khí này."
"Lão sư, từ từ thôi đừng nóng vội, xây dựng cấu trúc chân khí này giống như lợp nhà vậy."
"Lão sư, cố lên, người tiến bộ rất nhiều rồi."
Nguyệt Nga làm xong cơm chiều liền ra sân xem hai sư đồ nghiên cứu cấu trúc chân khí.
Lâm Phong giảng giải mãi đến khi mặt trời xuống núi, Hồng tiên sinh mới nắm vững cách xây dựng loại cấu trúc chân khí này.
"Lão sư, người thành công rồi! Người mau thử xem."
Hồng tiên sinh không giấu nổi vẻ kích động trên mặt, ông đem chân khí có thể giải hàn độc dẫn vào bắp chân.
Bắp chân ông mắt thường có thể thấy đầy đặn hơn, làn da cũng dần dần khôi phục huyết sắc.
Hồng tiên sinh chậm rãi đứng lên.
Thấy cảnh này, Lâm Phong và Nguyệt Nga đều mở to mắt nhìn.
Hồng tiên sinh mở chân bước đi, hai bước đầu còn chưa vững, nhưng đi một vòng đã bước đi như bay.
Ha ha ha, Hồng tiên sinh thoải mái cười lớn, "Hàn độc tuy không thể trừ tận gốc, nhưng đã không còn ảnh hưởng đến hành động của ta.
Mà ta cũng có thể dùng loại cấu trúc chân khí này từng chút một ma diệt hàn độc sâu tận xương tủy, một ngày nào đó ta sẽ thanh trừ triệt để thứ hàn độc này."
Nguyệt Nga mừng đến phát khóc, nàng sống cùng Hồng tiên sinh, biết ông luôn mang trong mình hoài bão lớn lao, có nhiều dự định cho thiên hạ chưa thực hiện được, chỉ vì vết thương ở chân mà sầu não uất ức.
Hôm nay Hồng tiên sinh rốt cục đứng lên.
Lâm Phong không quên nịnh nọt, "Chúc lão sư sớm ngày thanh trừ hàn độc, đột phá Tông sư chi cảnh, đánh khắp thiên hạ vô địch thủ."
Ha ha ha, Hồng tiên sinh lại cười lớn.
Thương Lang, Hồng tiên sinh rút thanh bảo kiếm cắm sau xe lăn ra, múa kiếm trong sân.
Bộ kiếm pháp này của Hồng tiên sinh Lâm Phong chưa từng học, Lâm Phong đứng bên xem xét tỉ mủ.
Động tác của Hồng tiên sinh linh động phiêu dật, nhìn chậm mà thực ra rất nhanh, một trăm linh tám chiêu kiếm pháp rất nhanh được ông thi triển hoàn tất.
Lâm Phong xem xong nhưng không thể học được, vì hắn không biết pháp môn vận chuyển chân khí của bộ kiếm pháp đó.
Hồng tiên sinh luyện xong nhìn về phía Lâm Phong, "Nhớ hết chiêu thức chưa?"
Lâm Phong gật đầu, "Nhớ hết rồi ạ!"
“Đây là một môn tiên thiên chân công ta tự sáng tạo, tên là Nhất Kiếm Tình Thiên.
Bộ kiếm pháp này ta chưa truyền cho bất kỳ đệ tử nào, không phải vì ta che giấu thứ trân bảo, mà là môn kiếm pháp này quá khó luyện.
Trong lòng nhất định phải có quyết tâm trả lại thế giới tươi sáng cho thiên hạ, mới có thể nhập môn.
Dù nhập môn, tu luyện cũng khó hơn nhiều so với Phá Thiên Nhất Kiếm.
Môn kiếm pháp này kỳ thực chỉ thích hợp với ta.
Hôm nay truyền cho ngươi, ngươi cứ tham khảo.
Đến khi ngươi đạt đến Tiên Thiên cảnh giới cũng phải tự sáng tạo võ học độc môn thích hợp với bản thân."
"Đa tạ lão sư dạy bảo!"
Hồng tiên sinh nói xong lại truyền tâm pháp cho Lâm Phong.
Lâm Phong học xong kiểm tra giao diện thuộc tính, môn võ học này có thể thêm điểm đề thăng, tiêu hao điểm đột phá tương tự Phá Thiên Nhất Kiếm.
Có thể thêm điểm là tốt rồi, chỉ cần có thể thêm điểm, mình có thể học được trong vài phút.
Hồng tiên sinh lại đánh một bộ quyền pháp, rồi ngồi trở lại xe lăn, "Việc ta có thể đứng lên, ba người chúng ta biết là được rồi, đừng nói cho ai cả."
"Vâng, sư phụ." Nguyệt Nga và Lâm Phong đồng thanh đáp.
Hồng tiên sinh gật đầu, "Nguyệt Nga, ăn cơm thôi!"
Nguyệt Nga vội vàng bưng thức ăn đã làm lên bàn.
Nguyệt Nga làm món thịt bò hầm củ cải Lâm Phong thích ăn, Lâm Phong ăn ngon miệng, no căng bụng.
Hồng tiên sinh hôm nay cao hứng, ăn thêm hai bát cơm.
Một ngày này biến động bất ngờ, nhưng kết quả tốt đẹp, coi như không uổng phí công sức.
Ăn cơm xong, Lâm Phong lại giảng giải Thần Nông Vạn Độc Kinh cho Hồng tiên sinh.
Lâm Phong biết gì nói nấy, chỉ mong Hồng tiên sinh sớm ngày luyện môn võ học này đến cảnh giới viên mãn.
Đến canh ba, Hồng tiên sinh nói: "Tiểu Phong, về sớm nghỉ ngơi đi.
Ngày mai cũng đừng dậy muộn thế này.
Mấy vị sư huynh sư tỷ của con ngày mai muốn lên núi thăm ta, con cùng bọn họ làm quen cho tốt.
Theo quy củ, bọn họ hẳn là sẽ cho con lễ gặp mặt, sư huynh sư tỷ của con đều là Tiên Thiên cường giả, con đừng khách khí với họ."
Lâm Phong nhếch miệng cười, "Đệ tử hiểu rồi ạ."