Xuyên Nhanh- Vinh Hoa Phú Quý

Lượt đọc: 3614 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 59-2
ăn chơi trác táng nhất cổ đại (7)-2.

❊ ❊ ❊

(7)-2

Mạnh Bình Thanh nhìn thấy đại ca đứng ngay cổng thành, thân mình không nhịn được run run một chút.

Ngày thường không phải đều là quản gia tới đón hắn sao?

Cẩm Vinh căn bản không để ý tới diễn biến tâm lí bất thường của tiểu đệ đệ, trực tiếp vén màn,, ngồi lên xe ngựa, quả nhiên ngồi trên thùng xe thoải mái hơn cưỡi ngựa nhiều.

Mà Bình An cũng tự giác ngồi bên ngoài cùng xa phu đánh xe.

"Cảm ơn đại ca tới đón đệ." Mạnh Bình Thanh tuổi không lớn, nhưng đối ứng có lễ có nghĩa không sai chút nào, nếu bỏ qua chút run rấy trong lời nói, cùng âm thanh thều thào yếu nhược như người bệnh.

Có thể nhìn ra tiểu Bình Thanh rất sợ hãi vị đại ca này, bất quá cũng không kỳ quái, dù sao cũng là từ nhỏ đến lến bị bắt nạt thành thói.

Mạnh Bình Thanh biến thành bộ dáng như hiện giờ, cũng không thể không kể đến ảnh hưởng của phụ thân là Mạnh Tỉnh Chi cũng mẫu thân Tiêu Ngọc Mi, kế thái thái rất coi trọng đứa con trai này, bảo hộ hắn rất tốt, cho nên Mạnh Bình Thanh tính tình tương đối đơn thuần.

Hắn từ nhỏ lại quen nhìn phụ thân dăm ngày ba trận trách cứ đánh chửi đại ca, có đôi khi nhìn cây thước gỗ đánh vào mông đại ca cũng làm hắn sợ hãi, mà đại ca chính là bị đánh đến thảm cũng chưa từng cùng lão cha kêu một tiếng xin tha, nhiều lắm khóc lóc gọi nương gọi tổ mẫu. Bị đánh nhiều cũng thành quen, chắc đại ca cũng không còn sợ lão cha làm tri phủ như Mạnh Tỉnh Chi. Truyện được đăng tải duy nhất trên Wattpad icedcoffee0011, truy cập trang chính chủ là tôn trọng công sức của editor

Cho nên sau khi ở thư viện học được bốn chữ "to gan lớn mật", Mạnh Bình Thanh cảm thấy bốn chữ này hợp với đại ca nhà hắn nhất.

Tuy rằng Mạnh Tỉnh Chi tiêu hao nhiều sức lực trên người Mạnh Cẩm Vinh, không có nhiều thời gian quan tâm giáo dưỡng Mạnh Bình Thanh, nhưng tiểu đệ đệ này cũng không lấy làm buồn lòng, cũng không một chút ghen tị đại ca, bởi vì hắn cảm thấy cả lão cha cả đại ca đều rất đáng thương.

Mạnh lão cha mỗi ngày mệt chết người vì công việc ở bên ngoài, về nhà còn phải lo lắng đại ca thích gây chuyện làm ầm ĩ, quá vất vả.

Đại ca Mạnh Cẩm Vinh một tháng ăn roi ăn vọt vào mông nhiều như vậy, quá đau.

Suy nghĩ này Mạnh Bình Thanh cũng không hề nói với một ai, bởi vì hắn cảm thấy để đại ca cùng lão cha biết được, hắn cũng sẽ bị người đánh.

Mạnh Bình Thanh trở về, trên dưới Mạnh phủ đều là cao hứng, Tiêu Ngọc Mi gặp người đều muốn cười.

Thừa dịp này, ai biết Mạnh lão cha lại trúng phải cái gió gì, cư nhiên cùng Mạnh lão thái thái đạt thành nhất trí, thúc giục hôn nhân cộng với thi khoa cử.

Cẩm Vinh hai cái đều không muốn làm, cô chỉ muốn đơn thuần làm ăn chơi trác táng.

Không nghĩ tới cư nhiên làm ăn chơi trác táng cũng không an bình, đứng giữ đường cái, nhìn bạch y thiếu nữ ôm ống quần mình khóc đến nhu nhược đáng thương, Cẩm Vinh nhịn không được trừu trừu miệng.

Không đợi Cẩm Vinh mở lời khuyên bảo cô nương bán mình táng phụ kia dừng tay, tiểu thư sinh Tống Bồi kiêm nam phụ kiêm tể tường tương lai cũng xuất hiện, "Mạnh Cẩm Vinh, ban ngày ban mặt, ngươi dám to gan khinh nam bá nữ."

Cẩm Vinh ngẩng đầu nhìn thoáng qua không trung, không sai, trời rất sáng.

"Công tử, người giúp ta táng cha (mua quan tài tổ chức tang lễ cho cha), Tuyết Nhi nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp người." Bạch y thiếu nữ nhu nhược kia rưng rưng nói.

Tống Bồi nhìn thấy vậy không nhịn được khuyên nhủ, "Cô nương, cô không biết hắn là ai, hắn là ác bá ăn chơi trác táng nổi danh thành Vân Châu này, huỷ hoại không ít trong sạch của các cô nương."

Nói bậy, Mạnh Cẩm Vinh chỉ thích thanh lâu thanh sắc khuyển mã, oanh oanh yến yến.

"Chỉ cần công tử giúp ta táng phụ, công tử chính là ân nhân Tuyết Nhi, vô luận làm cái gì, Tuyết Nhi đều nguyện ý." Nói rồi còn thâm tình mà nhìn Cẩm Vinh một cái.

Cẩm Vinh: "......" Bổn công tử là trong sạch.

Tống Bồi cái này cuối cùng cũng minh bạch, nhìn về phía cô nương kia, ánh mắt có chút thay đổi, nhưng ánh mắt xem ăn chơi trác táng Mạnh Cẩm Vinh vẫn như cũ.

Cẩm Vinh không rảnh chơi cùng bọn họ, đem kia cô nương kia đẩy về hướng Tống Bồi, sau đó nhanh chân liền chạy, nhanh như chớp đã không thấy tăm hơi trong biển người đông đúc.

Chạy thẳng ra đầu cầu ngoài bờ sông, Cẩm Vinh mới ngừng lại được, hô hấp không rối loạn, thoải mái mà lắc lắc quạt xếp.

"Thiếu, thiếu gia." Bình an thở hổn hển nói, mồ hôi đầy đầu, cư nhiên cũng theo kịp.

Cẩm Vinh nhìn hắn có chút tìm tòi, nhìn không ra tiểu tử ngươi còn rất lợi hại.

"Biểu ca?" Một thanh âm kinh ngạc bỗng nhiên từ phía sau vang lên.

Cẩm Vinh cùng Bình An ngó qua, là một thiếu niên lang mặt mày thanh tú, "Biểu thiếu gia." Bình An hô một tiếng.

Là cháu trai vong mẫu Lý thị, biểu đệ (em họ bên nhà ngoại) Mạnh Cẩm Vinh, Lý Khang.

Lý Khang nhìn chủ tớ hai người, có chút ngốc bạch ngọt hỏi "Biểu ca, vì sao thư đồng huynh lại thở hồng hộc như thế a?"

————

Ba người ngồi trong trà lâu, trong trí nhớ của nguyên thân, quan hệ của Mạnh phủ với Lý gia còn tính không tồi, Lý gia cũng một nhà thành thật, không vì tỷ phu là tri phủ đại nhân mà tùy hứng làm xằng làm bậy, an an phận phận làm tiểu sinh ý, mà thực chất, người kiêu ngạo ương ngạnh từ trước đến nay cũng chỉ có Mạnh Cẩm Vinh.

Thái độ của Lý gia với cháu ngoại trai là Mạnh Cẩm Vinh cũng rất tốt, ngày thường thấy hắn ham chơi cũng khuyên nhủ, ít chơi bời lại đọc nhiều sách lên. Mạnh Cẩm Vinh bởi vì mẫu thân Lý thị, quan hệ với các cữu cữu Lý gia cùng các anh em bà con nhà ngoại cũng không tồi.

Ai ngờ ngồi đây lại lần nữa gặp được Tống Bồi tiểu thư sinh, hắn chắc vừa giải quyết xong cô nương táng cha kia.

" Loại người như Mạnh Cẩm Vinh, quả thực là làm nhục văn nhã." Tống Phái nổi giận đùng đùng mà cùng nói với bạn tốt của hắn, mặt khác lại blah blah một đống lớn, đơn giản là chỉ trích Mạnh Cẩm Vinh không học vấn không nghề nghiệp nhị thế tổ lại bàn luận không ít mấy lời đồn thổi bêu xấu.

Người đọc sách mở miệng mắng người, ngôn từ khắc nghiệt sắc bén a.

Tuy rằng đa phần lời nói đều là thật, nhưng Cẩm Vinh nghe tới vẫn rất khó chịu.

Lý Khang nhìn Mạnh biểu đệ ý cười trên mặt càng lúc càng thêm sâu, hắn suy nghĩ có nên ngăn cản biểu đệ hay không, nếu là đánh nhau ở đây mà để cho dượng tri phủ biết được, biểu đệ khẳng định lại bị cha đánh.

Nhưng mà Cẩm Vinh vỗ vỗ bả vai Lý Khang, "Chúng ta là huynh đệ mà, đúng không?"

Mười lăm phút sau, Tống Bồi sau khi uống quá nhiều trà đến ngõ nhỏ đi tiểu, đột nhiên bị người trùm bao tải từ sau lưng.

Lý Khang kinh hồn táng đảm mà ngồi xổm ở góc tường trông chừng, mà Cẩm Vinh trùm bao tải đánh Tống Bồi một lúc xong, thần thanh khí sảng, cảm giác thế giới đều tốt đẹp.

Tể tướng tương lai gì đó, đánh đã rồi nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »