Xuyên Nhanh- Vinh Hoa Phú Quý

Lượt đọc: 3634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 2
mới bắt đầu đã chết yểu vì cung đấu (2).

❊ ❊ ❊

(2)

Ngày thứ hai tỉnh lại, Cẩm Vinh đã nghĩ xong phương pháp chạy thoát thân, chẳng qua cụ thể thực hiện như thế nào còn phải xem tình thế mà làm.

Vân Tuyết Tình cùng Trầm Ngọc có tới thăm nhưng cũng bị Cẩm Vinh lấy lí do dưỡng bệnh, để bọn họ trở về.

Ngây ngốc hai canh giờ, ma ma Trữ tú cung đích thân tới truyền lệnh, hoàng hậu nương nương cho mời các tú nữ đi ngự hoa viên thưởng hoa.

Cẩm Vinh nghĩ lại cốt truyện, hôm nay hoàng hậu sẽ để nhóm tú nữ biểu diễn tài nghệ, Thái hậu và hoàng thượng cũng có mặt. Nữ chính Vân Tuyết Tình mượn cơ hội này khoe tài, đại phóng hào quang, làm cho hoàng để có hảo cảm với nàng.

Cẩm Vinh không nóng nảy mà đi biểu diễn cái gì tài với cả nghệ, dù sao giữa đám tú nữ này, cô cũng không có gì để biểu diễn, Cẩm Vinh để ý hơn chính là hồ nước trong Ngự hoa viên, đây chính là địa điểm diễn ra mọi loại tai nạn trong văn cung đấu.

Hoàng hậu triệu kiến, tú nữ đương nhiên là không dám trì hoãn, lập tức thu thập trang điểm đi Ngự hoa viên.

Đến nơi, Hoàng hậu vẫn chưa tới, đám tú nữ tùy ý đi lại trong Ngự hoa viên, nhưng cũng luôn luôn cẩn thận, sợ xảy ra chuyện gì không may, thị nữ cũng đều lui sang một bên, không dám tiến lên.

Cẩm Vinh đi đến bên hồ nước, liếc mắt nhìn mặt hồ, âm thầm ước chừng độ sâu, xem ra té xuống nước cũng có chút quá sức, Cẩm Vinh bắt đầu cân nhắc xem mình có nên đổi biện pháp khác hay không.

Còn chưa nghĩ xong thì nghe thấy tiếng người ở sau lưng gọi mình, Cẩm Vinh xoay người, liền thấy Vân Tuyết Tình và khuê mật tốt của nàng, Trầm Ngọc.

Vân Tuyết Tình vẻ mặt áy náy nói, "Phương tỉ tỉ, không biết thân thể tỷ đã khỏe lên chút nào chưa, hôm qua tỷ đột ngột té xỉu, làm muội và Trầm tỷ sợ hãi vô cùng."

"Muội thật sự rất áy náy, Phương tỷ, là muội không tốt." Vân Tuyết Tình nói xong còn đưa tay đẩy Trầm Ngọc ở bên cạnh một cái, Trầm Ngọc hiển nhiên mặt vẫn lãnh ngạo, chẳng qua Vân Tuyết Tình đã mở lời, nàng ta mới lạnh lùng nói xin lỗi một câu.

Cẩm Vinh trong lòng cười khẽ, hay cho một đôi tỷ muội tình thâm, vậy mà trong cốt truyện, về sau Vân Tuyết Tình chính là đạp lên đầu Trầm Ngọc để leo lên cái đích nàng ta thèm khát bấy lâu nay.

Bất quá đôi tỷ muội này xảy ra chuyện gì thì cũng không có liên quan gì với cô.

Cẩm Vinh bày ra bộ dáng mắt cao hơn đầu, không thèm để ý hai người họ, định xoay người rời đi.

Vân Tuyết Tình thất vậy liền sốt ruột, Phương Cẩm Vinh hôm nay làm sao, một lời cũng không thèm nói, như vậy diễn xuất điềm đạm đáng yêu, hào phóng khiêm nhường của cô ta sao còn có chỗ bộc lộ?

Tình thế cấp bách, Vân Tuyết Tình kéo ống tay áo phải của Cẩm Vinh, "Phương tỷ tỷ, muội biết là muội không đúng..."

Trong lòng Cẩm Vinh nở một nụ cười xảo trá, chân phải bước ra, đạp vào rêu xanh trơn trượt ven hồ, thuận thế trượt một cái, hét lên một tiếng kinh hoảng, mà Vân Tuyết Tình đang kéo tay áo cô cũng bị Cẩm Vinh lôi theo, hai người cùng nhau rơi vào trong hồ.

Người trong thâm cũng chết chìm dưới hồ không phải là không có, nhưng dưới con mắt của nhiều người như vậy, nhất định sẽ có người kịp thời cứu hai người lên bờ, Cẩm Vinh vốn vẫn còn mang bệnh trong người, thêm một lần rơi xuống nước, phát sốt, sinh bệnh, tuyển tú tự nhiên sẽ không có phần cô.

Hồ nước bỗng nhiên "ùm" một tiếng, dọa sợ toàn bộ đám người trong Ngự hoa viên.

Cũng may, ngay lập tức có cung nữ biết bơi nhảy xuống cứu người, mà đám người hoàng hậu cũng nhanh chóng nhận được tin tức, chạy tới.

Chỉ có một điều Cẩm Vinh không nghĩ tới, chính là lần phát bệnh này còn đáng sợ hơn cô nghĩ, thân thể yếu ớt ngâm nước lạnh một lần liền phát sốt, cả người nóng đến hoảng, suốt đêm người trong Trữ tú cung phải thay nhau lau người chăm sóc Cẩm Vinh. Ở cổ đại, lên cơn sốt thôi cũng có thể chết người được, cộng thêm việc Cẩm Vinh sốt hết một ngày đêm, lần này hoàn toàn không thể tham gia tuyển tú, hoàng đế khai ân, đem đưa về phủ tướng quân, cho thêm hai thái y bên cạnh chăm sóc.

Mà Vân Tuyết Tình bị Cẩm Vinh kéo theo cũng thật xui xẻo, thân thể nữ tử cổ đại vốn yếu đuối, chẳng những bị bệnh giống Cẩm Vinh, còn bị hoài nghi là thủ phạm đẩy Phương Cẩm Vinh xuống nước.

Trầm Ngọc, người duy nhất đứng gần hai người kia nhưng lại không xảy ra chuyện gì, đương nhiên là bị mang đi thẩm vấn.

"Trầm tú nữ, hôm ấy chuyện gì đã xảy ra? Ngươi đem những chuyện ngươi trông thấy nói ra, không được gian dối nửa lời." Hoàng hậu nương nương ngồi chính giữa lên tiếng, lời nói mềm mại nhưng có uy nghiêm.

Trầm Ngọc cố gắng bình tĩnh lại, nói, "Phương tú nữ và Vân tú nữ cùng tiểu nữ đang trò chuyện, tiểu nữ cùng Vân muội muội cũng chỉ là muốn xin lỗi nàng chuyện hôm trước, không ngờ được... tiểu nữ thật sự không biết, tại sao Phương tú nữ lại..."

"Vậy ý ngươi là Phương tú nữ tự mình nhảy vào trong hồ, chỉ vì muốn hãm hại hai người các ngươi?" hoàng hậu có chút tức giận, cười lạnh một tiếng.

Những tú nữ này theo lý mà nói, sau khi bị chọn vào cung, sẽ trở thành kẻ thù của nàng, chuyện đám người này xâu xé lẫn nhau, nàng phải vui mới đúng. Nhưng điều kiện tiên quyết là tràng đấu đá này không diễn ra trong yến hội nàng cử hành. Tú nữ minh tranh ám đấu đúng là bình thường, nhưng gây ra thương tổn đến tính mạng, ngay dưới con mắt mọi người, ngay trong yến hội hoàng hậu cử hành, đó chính là đánh vào mặt nàng.

Nếu những phi tần khác mượn chuyện này bẩm báo với Hoàng thượng Thái hậu, chuyện nàng không làm tròn trách nhiệm trong coi các tú nữ là không thể chối cãi.

Hoàng hậu càng nghĩ càng tức giận, giơ tay, ly tràn trên bàn rơi thẳng xuống đất, vỡ tan tành. Nước trà nóng văng lên trên người Trầm Ngọc làm nàng ta nơm nớp lo sợ nhưng một chút cử động cũng không dám làm ra.

Mặc dù Trầm Ngọc rất muốn vì cô tỷ muội tốt Vân Tuyết Tình nói một câu, nhưng Trầm Ngọc xưa nay chững chạc tỉnh táo lúc này lại không nhịn được mà luống cuống.

Trường Nhạc cung.

"Hoàng hậu, thẩm vấn thế nào?"

Thái hậu ngồi sau màn che nhắm mắt, thuận miệng hỏi một câu.

An ma ma cúi người cung kính nói, "Có vẻ như không có kết quả đủ hài lòng, người trong điện Phượng Nghi nói hoàng hậu nương nương còn trách mắng Trầm tú nữ.

"Mấy năm nay tính khí hoàng hậu càng ngày càng nóng nảy." Thái hậu thở dài một câu, "Bích Trúc, ngươi thấy chuyện này thế nào?"

Bích Trúc là tên húy của An ma ma, bà nghĩ trong lòng, đây chưa chắc đã là tú nữ đấu đá nhau mà ra, có người lợi dụng, có người bị hại, vô luận thủ phạm là Vân Tuyết Tình hay là Trầm Ngọc hay là ai khác cũng không quan trọng. Bà rất rõ ràng, cái mà Hoàng thượng và Thái hậu muốn không phải là chân tướng, mà là kết quả.

Quá trình tuyển tú diễn ra chuyện náo động như vậy, còn liên qua đến nữ nhi của Đại tướng quân, dù sao cũng phải có người gánh hậu quả, vì mặt mũi của hoàng gia.

Tâm tư lòng vòng, An ma ma trầm giọng nói, "Trầm tú nữ, Vân tú nữ, đứng hạnh không đủ, vi phạm cung quy, đưa trở về phủ."

Thái hậu nhàn nhạt nói, "Đáng tiếc nữ nhi Phương gia, Hoàng thượng hai ngày trước vẫn còn cùng ai gia nhắc qua nàng."

Hoàng thượng muốn trọng dụng Phương gia, nạp nữ nhân Phương gia và hậu cung cũng là một loại thủ đoạn chính trị.

Mà Thái hậu và An ma ma dĩ nhiên không nghĩ tới một tuồng kịch này là do chính Cẩm Vinh, vì không muốn vào cung, tự biên tự diễn ra. Có lẽ là vì trong vở kịch lần này, Phương Cẩm Vinh là người bị hại lớn nhất đi, đòi vào cung tham gia tuyển tú mà chưa diện thánh nhan lần nào đã bị khiêng ra ngoài.

Xưa nay, vì ân sủng từ đế vương, đấu tranh giữa các phi tần không bao giờ kết thúc, tú nữ cũng vậy, lục đục với nhau cũng là rất bình thường. Chỉ là chuyện này thường không được người ta lôi lên mặt nổi, một trận náo loạn này thiếu chút nữa hại chết mạng người, ngay cả hoàng hậu cũng bị hoàng đế trách cứ một câu trông coi bất lực.

Vô luận là lỗi của ai, Trầm Ngọc, Vân Tuyết Tình, Phương Cẩm Vinh, ba người không thể tham gia tuyển tú nữa.

*Tác giả có lời muốn nói: Mở hố mới, hoan nghênh các tiểu thiên sứ nhảy hổ, nhớ bình luận và ném sao nhanh nhanh.

[06.04.2020]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »