Xuyên Nhanh- Vinh Hoa Phú Quý

Lượt đọc: 3649 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 7
[tg3] kim chi ngọc diệp (phần 2).

❊ ❊ ❊

Kiến An ngày mười lăm tháng ba, kinh thành không ai không biết hôm nay là lễ cập kê của công chúa được nhiều ân sủng nhất hoàng cung, Tương Nghi công chúa.

Thiên tử tự mình chủ trì lễ cập kê là chuyện chưa từng có tiền lệ, chưa có công chúa nào có được vinh sủng như vậy.

Ngoài ra, thiên tử hạ đặc lệnh, miễn cấm đi lại vào ban đêm ba ngày, đèn lên rực rỡ, toàn bá tánh cùng ăn mừng.

Công chúa sau khi cập kê sẽ được ban thưởng phong ấp, so sánh với hoàng tử thì công chúa tuy có phong ấp nhưng chỉ chưởng quản thu nhập từ thuế và lương thực thu được từ ruộng đất, không thể trực tiếp nhúng tay vào chính vụ của địa phương.

Nói về chuyện phong ấp của ái nữ, hoàng đế hào phóng vung tay thưởng cho nàng đất phong Giang Hoài, nơi này phồn hoa, tiền lời mỗi năm đủ để Tương Nghi công chúa xây thêm một toà lâm viên trong nội đô kinh thành.

Nhưng vô luận là hậu cung hay tiền triều cũng không thể làm gì ảnh hưởng đến phần ân sủng này. Ngần ấy năm, bọn họ chứng kiến Tương Nghi công chúa bá đạo kiêu căng, ham mê sắc đẹp, vẫn có thể tùy thời khiến hoàng đế tràn đầy ái nữ chi tâm (tùy thời khiến hoàng đến thương yêu).

Năm bảy tuổi, thị nữ thái giám bên người công chúa đều được đổi một loạt, Tương Nghi công chúa nói nhìn người lớn lên khó coi nhiều khiến nàng đau mắt, hoàng đến ngay lập tức đổi người cho nàng. Sau khi xây phủ công chúa, thị vệ bên người nàng cũng đổi thành một dàn mỹ thiếu niên, đứng trong một đám hoàng tử công chúa, vô cùng có phong cách riêng.

Mà tông thân quý tộc đọc sách học tập cùng nàng, chỉ cần nói một câu làm nàng tức giận không cao hứng, cơ hồ đều bị nàng quật cho vài roi. Hoàng đế biết chuyện, sau khi ban ân, trấn an nhưng tông thân quý tôc bị thương thì cũng chỉ răn dạy nàng một câu, phạt chép sách hai ba lần. Cuối cùng, Tương Nghi công chúa thái độ vẫn như cũ, chép phạt là đại cung nữ chép cho, hoàng đến cũng làm như không biết.

Có thể nói, Tương Nghi công chúa chính là ví dụ điển hình cho bốn chữ hoành hành ngang ngược.

Công chúa hoàng tử phía dưới đều có chút sợ hãi nàng, tông thân quý tộc bị nàng bắt nạt chạy tới khóc lóc kể lể, hoàng đế cũng chỉ qua loa có lệ. Một đám người tóm lại chỉ có thể thở dài, ai bảo Tương Nghi công chúa có cha là thiên tử, người quyền thế nhất trên đời này.

Trước kia cũng có ngự sử thượng tấu, khuyên hoàng đế không nên sủng ái Tương Nghi công chúa quá mức, nhưng sổ con dâng lên nhiều như vậy, hoàng đế đều làm như không nhìn thấy, các triều thần cũng không thể ở ngoài sáng nói chuyện náy, rốt cuộc chỉ là một công chúa, không có thế lực nhà ngoại, hoàng đế nguyện ý sủng ái nàng nhiều một chút cũng đành kệ đi.

Qua lễ cập kê, Cẩm Vinh phải dọn đến phủ công chúa.

Phủ công chúa đã sớm tu sửa xong từ mấy năm trước, hoa mỹ không kém Phù Quang điện mà cô đang ở trong hoàng cung, quy mô càng hoành tráng hơn.

Nhưng mà đến phút cuối hoàng đế lại đổi ý, từ nhỏ đã đặt nàng bên người nuôi lớn, so với mấy cái hoàng tử hoàng nữ trộn lẫn tâm tư hỗn tạp một tháng không thấy mặt được vài lần, chính là không thể so được.

Hiện tại hoàng đế với Tương Nghi công chúa có thể gọi là thật tâm yêu thương.

Trọng yếu nhất vẫn là sủng nàng không cần bận tâm quá nhiều, Hoàng hậu không có con vợ cả, hậu phi đương nhiên nổi tâm tư, có một công chúa sủng ái quá mức cũng có tác dụng cân bằng hồ nước đục.

Đương nhiên nhiều công chúa như vậy, hết lần này đến lần khác hoàng đế lại cố tình sủng ái Cẩm Vinh, đó chính là bản lãnh của Cẩm Vinh, tranh thủ tình cảm cũng là một môn kỹ thuật không đơn giản.

Cho nên lần này có được một thân phận tốt như vậy, Cẩm Vinh nỗ lực tận dụng hết mình, muốn cái gì không muốn cái gì cũng chỉ cần dùng một ánh mắt, không cần bận tâm ý nghĩ của người nào ngoài hoàng đế, thoải mái chơi đùa, tùy tâm sở dục.

Trên đồng cỏ.

Cẩm Vinh cười một con tuấn mã toàn thân một màu lửa hồng, khom lưng hung hăng đánh về phía mã cầu đang bay tới, bắn vào cầu môn phía xa.

Một trận reo hò cổ vũ vang lên, đội ngũ thua trận cũng không quá uể oải, tốt xấu gì cũng là bại bởi Tương Nghi công chúa.

Cẩm Vinh động tác lưu loát xuống lưng ngựa, nhanh chóng có người che dù, chuẩn bị khăn lạnh nước hoa quả chờ đón.

"Công chúa." Thị nữ cung kính nói.

Cẩm Vinh quay ra giữa sân vẫy vẫy tay, một trận thi đấu khác lại bắt đầu, đương nhiên đây là đội ngũ của thân tông quý tộc, có thẻ bồi Tương Nghi công chúa để nàng vui vẻ sảng khoái cũng không thể tốt hơn.

Tương Nghi công chúa nói một câu liền tương đương với ở trước mặt thiên tử treo tên.

Vừa rồi chuyền cầu cho Cẩm Vinh là Tống Tư Viễn, người này từ nhỏ cùng cô chơi đùa, đương nhiên hoàng đến cũng tìm cho cô rất nhiều bạn thuộc con em quý tộc danh viện chơi cùng.

Dựa vào mặt mũi Tương Nghi công chúa, địa vị bọn họ cũng nước lên thì thuyền lên.

Trong đám "bằng hữu" cùng nhau chơi đùa, không ít người có ý định gần quan thì được ban lộc, có thể được công chúa coi trọng, có thể nói là lên như diều gặp gió.

Nhưng sau khi xuất hiện Tống Tư Viễn cùng đám thị vệ mỹ thiếu niên bên người công chúa, không ít người bỏ đi ý định này.

Người trong kinh thành tránh nàng còn không kịp, ấn tượng của mọi người với Tương Nghi công chúa sau năm bảy tuổi chính là kiêu căng tùy hứng, hỉ nộ vô thường, so với những công chúa khác huệ chất lan tâm thì Tương Nghi công chúa hiển nhiên không phải là đối tượng tốt để thành thân.

Huống hồ người thân cận bên cạnh nàng đều là các mỹ nam tử với vô số phong cách khác nhau, luận khuôn mặt, đúng là kém, luận ý chí khí độ, ha ha vẫn là thôi đi, người bên cạnh công chúa có thể không có ý chí kiên cường sao.

Ngoan ngoãn làm thiếu gia ăn chơi vui vẻ cũng không sai, chỉ cần bồi công chúa đánh cầu hoặc làm nàng vui vẻ, chơi xong sẽ có thưởng.

Cẩm Vinh đánh cầu xong thì quay về tẩm điện, nơi này vốn là lâm viên ngoại ô kinh thành, rộng rãi thoải mái, thích hợp đánh cầu cưỡi ngựa.

Thị nữ mang y phục mới ra, đi đến hồ Bạch Cừu để Cẩm Vinh tắm rửa ngâm mình.

Thị nữ bên người cười nói: "Hồ Bạch Cừu hoàng thượng ban thưởng quanh năm mát mẻ, giải nhiệt mùa hè quả là tốt nhất."

Cẩm Vinh cười khẽ một tiếng nói, "Đáng tiếc, xa quá."

"Cho nên nói Hoàng thượng đối với công chúa sủng ái vạn phần, bao nhiêu thứ tốt đều ban thưởng cho công chúa hết."

Buổi sáng chơi mã cầu, buổi chiều xem hí khúc, Tương Nghi công chúa thích nghe hát tuồng là chuyện mọi người đều biết, phủ công chúa còn dựng riêng một sạp hát trong vườn, mời người đến biểu diễn, xem xong còn ban thưởng rất hậu hĩnh, hơn nữa, công chúa còn đặc biệt thích xem các tân kịch mới mẻ.

*Hí khúc là môn nghệ thuật có sự kết hợp nhuần nhuyễn âm nhạc, thoại nói, diễn hát, vũ đạo, võ thuật, tạp kĩ vv. của trung quốc.

Nửa năm trước, gánh hát nổi tiếng nhất kinh thành diễn một vở "Kim Ngọc Nô đánh tình làng bạc nghĩa", tưởng có thể mua vui cho công chúa, ai ngờ Tương Nghi công chúa nghe được một nửa liền ngừng bóc hạt dưa, nói không muốn nghe nữa, thần sắc nhàn nhạt không nhìn ra hỉ nộ.

Công chúa chưa giáng tội, nhưng chọc giận nàng, công hầu quan gia cũng không ai dám mời gánh hát này đi biểu diễn nữa, người trong gánh hát nghĩ nát óc cũng không hiểu mình sai chỗ nào, thì có người cho rằng, có lẽ công chúa chính là không thích kết cục vở diễn. Kim Ngọc Nô đánh tình lang bạc nghĩa xong vẫn hòa hảo với phu quân, cho hắn nhận sai, hai người về một nhà.

"Nhưng mọi người đều viết như vậy mà?" Người chuyên môn viết kịch bản trong gánh hát vô cùng khó hiểu chuyện này.

Cuối cùng gánh hát vẫn sửa lại kết cục, người chồng phục bạc trong lòng ân hận bệnh chết, Kim Ngọc Nô tìm được lương duyên, cả đời hạnh phúc.

Sửa xong, đám người lại nơm nớp lo sợ thỉnh cầu phủ công chúa cho diễn một lần nữa, người hầu trong phủ truyền lời, được.

Lần này may mắn, công chúa không tức giận phất tay áo bỏ đi, xem xong vở diễn, thưởng năm trăm lượng bạc trắng.

Vở kịch Tương Nghi công chúa thích, đương nhiên sẽ thành xu thế trong kinh thành, trở thành vở kịch kinh điển của gánh hát, cho dù đám người trong gánh hát cảm thấy kết cục có chút không ổn, nhưng dù sao cũng chỉ là một màn kịch, không cần suy nghĩ nhiều làm gì.

Mà một lần trong yến hội của công chúa, thiên tử còn đích thân khen vở diễn này một câu có sáng tạo khác người, cho dù thiên hạ đều biết thiên tử đây là yêu ai yêu cả đường đi, thuận miệng khen tiết mục ái nữ yêu thích một câu, nhưng cũng không ngăn được nhiệt độ của vở kịch, các gánh hát trong kinh thành cũng bắt đầu xướng thượng, đấy chính là hoàng đế ngự khẩu khích lệ qua.

Cẩm Vinh đối với bình luận của người ngoài, triệt để không quan tâm cô là công chúa, không cần giống những nữ tử khác, tam tòng tứ đức, giúp chồng dạy con, đức hạnh tốt xấu lại không liên quan gì. Đây cũng chính là nguyên nhân trọng yếu làm cho hoàng đế thích cô, bởi vì làm hoàng đế, hắn khó có thể tùy tâm sở dục, có thể thấy nữ nhi sống tiêu sái tự do, hoàng đế cũng có chút cảm đồng thân thụ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »