Xuyên Nhanh- Vinh Hoa Phú Quý

Lượt đọc: 3651 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 5
[tg2] nữ nhi tình trường chốn giang hồ (hoàn) 2.

❊ ❊ ❊

Cẩm Vinh không động thủ với Liễu Thiếu Bạch là bởi vì hắn lúc trước không nhớ đến ân tình Phương Chi Sơn cứu vớt mình, đời này không cần tặng hắn phần ân tình kia nữa.

Phương Chi Sơn có đại nhi tử để truyện dạy một thân võ học, người kế thừa đương nhiên cũng sẽ là hắn. Liễu Thiếu Bạch có tay có chân, không muốn ở lại Thiên Kiếm sơn trang thì có thể rời đi. Nơi này cũng không thua thiệt hắn, không có trách nhiệm phải dạy hắn một thân võ công tuyệt đỉnh, dạy hắn là ân tình, không dạy cũng không vi phạm nghĩa tín.

Cứ như vậy, mười hai năm trôi qua, đến thời điểm chuyện xưa bắt đầu.

Hiện tại, Liễu Thiếu Bạch chỉ là một đệ tử bình thường, võ công chưa lợi hại đến mức có thể quấy lên một hồi mưa phong trong giang hồ, an phận ở Thiên Kiếm sơn trang.

Trên thực tế, hắn vẫn luôn an phận như vậy, đối với Phương Chi Sơn vô cùng tôn kính. Phương Cẩm Vinh luôn lưu tâm hắn cũng phải khen một câu diễn rất khá!

Có lẽ là bản thân hắn luôn đợi một cơ hội để tu hú chiếm tổ như nguyên kịch tình, nếu không sao tự nhiên có thể quay ngoắt 360 độ, không màng ân tình của sư phụ, không nhớ tình nghĩa thanh mai trúc mã?

Nhân tâm là một vấn đề phức tập, nhiều nhà xã hội học, tâm lý học, nhân loại học cũng chưa thể lí giải rõ ràng, huống chi là Phương Cẩm Vinh, cô cũng không thích để tâm vào mấy chuyện vụn vặt, chẳng qua hắn là vai chính có thể tùy thời xoay người, nếu không cô nghĩ cũng không thèm nghĩ đến hắn làm gì.

Chim non sớm hay muộn cũng phải rời tổ, Phương Minh Đình sắp tới phải xuống núi rèn luyện, học hỏi ít chuyện trong giang hồ.

Phương Cẩm Vinh cũng khó có thể ngăn lại hứng chí bừng bừng của tên ngáo con này, cũng chỉ có thể cẩn thận chuẩn bị hành trang lên đường cho hắn.

Phương Minh Đình tuy không thông minh như "muội muội" Phương Cẩm Vinh, nhưng thiên phú võ học lại rất tốt, so với Liễu Thiếu Bạch chỉ có hơn chứ không kém, một thân võ công học ở Thiên Kiếm sơn trang cũng coi như đủ để hắn lang bạt giang hồ.

Phương Chi Sơn chuyến này là muốn hắn tự ngộ ra đạo lý đối nhân xử thế, mà Phương Cẩm Vinh đi theo phụ thân, đưa hắn xuống chân núi chỉ tặng cho hắn một câu.

"Nữ nhân xinh đẹp đều là gạt người."

Sau khi Phương Minh Đình xuống núi, Cẩm Vinh rõ ràng mất đi lạc thú, chỉ có thể dồn tâm trí vào xử lí việc vặt ở sơn trang cho qua ngày.

Sản nghiệp của Thiên Kiếm sơn trang đúng là rất lớn, trải khắp tứ phương, cho nên Phương Cẩm Vinh một chút cũng không lo lắng chuyện Phương Minh Đình sẽ ở bên ngoài nghèo túng đầu đường.

Đương nhiên, có thể ăn khổ nhiều một chút cũng không tồi.

Chưa được hai tháng, lúc Cẩm Vinh đang ngồi viết thống kê chi tiêu của sơn trang thì đệ tử trong trang truyền đến tin tức, Phương Minh Đình cùng nhiều vị nhân sĩ tiêu diệt một cứ điểm của Ma giáo, cứu được rất nhiều bá tánh vô tội.

Đây là tư thế muốn thành danh a...

Sau đó hẳn là sẽ truyền đến tin nổi bật ở đại hội võ lâm, phá tàng bảo đồ kinh thiên đại án...

Đúng như dự kiến, thiếu trang chủ Phương Minh Đình của Thiên Kiếm sơn trang ở chốn giang hồ xuân phong thủy khởi, tên tuổi nổi danh, thiếu niên anh tài không ai không biết đến, nhưng hắn trước sau vẫn ghi nhớ lời căn dặn của muội muội.

Phương Chi Sơn vài năm sau qua đợi, Phương Minh Đình kế nhiệm vị trí trang chủ.

Các mỹ nữ muôn màu chốn giang hồ bắt đầu tìm đến Phương Minh Đình, sau đó bị hắn không khách khí từ chối, quét thẳng ra ngoài. Phương Cẩm Vinh nhìn nhưng nữ nhân yến yến oanh oanh bên cạnh Phương Minh Đình, không có cảm giác tẩu tử mà giống như tình địch hơn, cũng do số mệnh Phương Minh Đình quá giống Liễu Thiếu Bạch đời trước.

Một đời này của Phương Minh Đình đã thay thế vận mệnh vai chính của Liễu Thiếu Bạch.

Vai chính cũ Liễu Thiếu Bạch thành hôn cùng một nữ đệ tử trong trang, phỏng chừng năm sau hài tử sẽ ra đời.

Nay đã trở thành nhân sinh người thắng, Phương Minh Đình quay đầu phát hiện muội muội nhà mình vậy mà còn chưa gả chồng, lập tức liền luống cuống, nhanh tay lay lay bạn tốt quen biết mấy năm nay, tìm người xứng với muội muội.

Phương Cẩm Vinh nghe hắn càm ràm phát mệt, mang một đội kiếm sĩ làm thị vệ, lấy cớ đi thị sát sản nghiệp của sơn trang trốn khỏi nhà, du sơn ngoạn thủy một phen.

Mấy năm nay sản nghiệp dưới tay Cẩm Vinh có thể nói là lãi mẹ sinh lãi con, muốn thị sát toàn bộ sản nghiệp cũng phải mất dăm ba năm, đến lúc đó mặc kệ Phương Minh Đình quản hay không quản.

Cẩm Vinh rất thích điểm này, giang hồ nữ nhi không câu nệ tiểu tiết.

Một đường đi tưởng rằng có thể trôi qua an nhàn, ai ngờ lại gặp không ít hoa đào của Phương Minh Đình, trong đó mấy cô mỹ nhân thông tuệ thích nhất là biến đổi sắc mặt hỏi han ân cần muốn thông qua em gái Cẩm Vinh này mà câu lấy anh trai Phương Minh Đình.

Cho nên Cẩm Vinh không khỏi đau đầu, thoát khỏi thần y mỹ nhân, cải trang giả dạng tiếp tục du sơn ngoạn thủy.

Không nghĩ tới cải trangrồi lại chọc phải phiền toái, vẫn là tiết mục thường ngày "ác bà đùa giỡn mỹ nhân".

"Tiểu nương tử, theo ta về nhà đi, muội muốn gì ta cũng có thể cho nha." Nhân vật ba mươi sáu tuyến vô danh không tên tuổi hoành hành ngang ngược chặn đường Cẩm Vinh.

Người xung quanh nghị luận sôi nổi, chỉ tay bàn tán, lại không dám tiến lên, chỉ có một ít người vụng trộm đi báo với sai dịch.

Phương Cẩm Vinh mặt không biểu tình, mấy ngày trước mới để kiếm sĩ của sơn trang tránh đi xa xa chút, bên người chỉ còn thị nữ Thanh Y hiện tại đang đứng che trước người mình, Cẩm Vinh nhớ rõ Thanh Y am hiểu nhất chính là ám khí, giết người không chớp mắt.

"Thả cô nương kia đi."

Phương Cẩm Vinh và ác bá đồng thời nhìn lại, thấy một tiểu thư sinh môi hồng răng trắng áo xanh phong tư tuấn nhã đứng đó, nếu không phải tay áo hắn còn run rẩy thì Cẩm Vinh còn tưởng rằng hắn thật sự không sợ hãi đâu.

Ác bá thấy thư sinh đối nghịch với mình, ngay cả y phục cũng là cho người nhìn vài cảm thấy hắn biến thành tục tằng thừa thãi, tâm sinh ghen ghét, "Một thư sinh nho nhỏ như ngươi cũng dám quản đại sự của bổn gia, đánh cho ta, đánh gần chết mới thôi."

Tốt nhất là đem gương mặt kia làm hỏng, trong lòng ác bá ngoan độc.

Hắn ra lệnh một tiếng, mấy tên chó săn vừa rồi còn vây quanh Cẩm Vinh và thị nữ lập tức liền hướng về phía thư sinh muốn động thủ.

Thư sinh kia trong người không có một chút công phu quyền cước nào, chạy trốn cũng không kịp, thấy đám người kia chạy đến thì chỉ có thể ngồi xổm xuống che đầu lại, mong không trúng chỗ hiểm, hai vị cô nương kia có thể nhân thời cơ chạy thoát thì tốt.

Thật giống như một cái bao cát, Cẩm Vinh trong lòng khẽ cười, hướng người phía sau ra hiệu.

Thư sinh kia còn ngồi xổn che đầu, mãi không cảm thấy đau đớn mà chỉ thấy một trận kêu rên, hắn buông tay đang che đầu thì nhìn thấy ác bá cùng đám người của hắn đang che người kêu đau, mà cô nương bị đùa giỡn thì đang được vệ sĩ vây xung quanh, lạnh lùng nhìn đám người kia bị đánh đến kêu cha gọi mẹ, không thèm liếc mắt một cái.

Thư sinh mặt đỏ lên, "Nguyên lai cô nương có hộ vệ, ha ha."

"Tiểu thư." Kiếm sĩ đã trừng trị xong một đám vô lại, trở về bên người Phương Cẩm Vinh, chắp tay nói, "Muốn phế đi sao?" nói rồi, ánh mắt chán ghét nhìn những người nằm sống dở chết dở trên mặt đất, hừ, phế vật, cư nhiên dám mạo phạm đại tiểu thu nhà bọn họ.

Phương Cẩm Vinh cúi đầu cùng Thanh Y nói hai câu rồi vẫy vẫy tay, "Không cần, nơi này giao lại cho quan phủ xử lý đi."

"Bất quá ta có việc khác muốn các ngươi làm."

"Tiểu thư phân phó." Kiếm sĩ nghiêm túc nói.

Cẩm Vinh duỗi tay chỉ thư sinh bên kia, "Đem hắn trói lại cho ta, mang đi."

Thư sinh nghe vậy thì ngây người, hắn chưa kịp phản ứng đã bị người trói gô lại, khiêng đi.

Lúc sau, nha dịch khoan thai tới muộn, vừa vặn người của Thiên Kiếm sơn trang đã đi được một khắc, "Ai nói nơi này có người cường đoạt dân nữ?"

Người qua đường biểu tình kì quái trả lời, "Không phải dân nữ, là dân nam."

Mấy hôm sau.

Phương Minh Đình thấy muội muội trở về, chưa kịp vui mừng thì muội muội này đã dọa huynh trưởng là hắn sợ hết hồn.

Muội muội đi nửa năm mới trở về, còn mang theo một thư sinh yếu đuối.

"Hắn là người của ta." Cẩm Vinh đúng tình hợp lí nói.

"Tổ tông tám đời nhà hắn muội ta cũng đã tra qua, bên trên không có mẹ già tám mươi, bên dưới không có trẻ con ba tuổi, nhà hắn chỉ còn lại một mình hắn."

Phương Minh Đình nhìn cái người trừ tướng mạo là đẹp hơn hắn, còn lại tay không thể nhấc, vai không thể khiêng, yếu đuối nhu nhược, kéo Cẩm Vinh nói thầm, "Nhưng hắn một chút võ công cũng không thể."

Không biết võ công là tốt nhất, không bị liên lụy tới ân oán giang hồ, người hiền lành dễ bắt nạt.

Đương nhiên Cẩm Vinh không đem lời trong lòng nói ra, chỉ nói, "Ta thấy đem hắn nuôi trong nhà rất tốt."

Phương Minh Đình nhớ lại hồi nhỏ muội muội rất thích nuôi tiểu bạch thỏ, quay đầu nhìn thư sinh yếu nhược môi hồng răng trắng kia, đột nhiên phát hiện đúng là rất giống, vì thế cũng không nói thêm, muội muội thích thì cho nàng nuôi đi, còn không phải là một nam nhân sao, muội muội cao hứng là được!

Nuôi thư sinh văn nhược giống như tiểu bạch thỏ nhà mình đến vui vẻ, Phương Cẩm Vinh cứ như vậy vui sướng khoái hoạt tiêu sái mà qua một đời.

- Hoàn thế giới 2 -

[13.04.20]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »