Xuyên Nhanh- Vinh Hoa Phú Quý

Lượt đọc: 3702 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 56-2
ăn chơi trác táng nhất cổ đại (4)-2.

❊ ❊ ❊

(4)-2

Cẩm Vinh mang theo Bình An đi bộ ra phủ, đi bộ tới hiệu thuốc của Trương đại phu, liền rẽ vào.

Lúc trước cũng chỉ hàn huyên nửa ngày, lúc quay về liền nghe Bình An nói Trương đại phu đã rời phủ.

Tiệm thuốc của Trương đại phu kêu Từ Tâm Đường, cách Mạnh phủ cũng không xa.

Đi vào hiệu thuốc, chưa gặp được lão đại phu râu tóc bạc trắng, đã thấy một tiểu cô nương đứng trực quầy bốc thuốc, là cháu gái Trương đại phu, Trương Từ Tĩnh.

Trương Từ Tĩnh bốc xong một thang thuốc cho khách nhân, mới chú ý thấy một khuôn mặt tuấn tú như ngọc đang chăm chú nhìn mình, mà phản ứng đầu tiên của Trương Từ Tĩnh chính là lùi về sau hai bước, vẻ mặt đề phòng cảnh giác "Ngươi muốn làm sao?" Truyệnđược đăng tải duy nhất trên Wattpad icedcoffee0011, truy cập trang chính chủ làtôn trọng công sức của editor

Mạnh Cẩm Vinh, ở Vân Châu nổi danh chơi bời lêu lổng, công tử nhà tri phủ nhưng bò chê chó ghét người nhìn người tránh.

"Ta tới tìm Trương lão nhân." Cẩm Vinh cười hì hì nói.

Trương Từ Tĩnh sắc mặt hơi hoãn, "Ông nội không ở hiệu thuốc, giờ đang đi xem bệnh cho Vương gia."

"Ông ta không ở đây, tìm muội cũng giống nhau, hơn nữa......" Cẩm Vinh khóe miệng cong cong, "Muội còn xinh đẹp như vậy."

Trương Từ Tĩnh cầm lấy một gói thuốc ném về phía Cẩm Vinh, cả giận, "Ngươi nếu còn dám nói hươu nói vượn, ta liền gọi người tới."

"Ta nói chính là lời nói thật." Cẩm Vinh tiếp được gói thuốc, lại đặt lại lên trên mặt bàn, cười tủm tỉm đáp.

"Muội là có thành kiến với ta đúng không."

Trương Từ Tĩnh dù sao cũng một cô nương thiện lương, lời mắng người nói ra mồm cũng có chút ngượng ngùng, chỉ cường chống nói, "Người ngoài đều nói ngươi như vậy, hoành hành ngang ngược, sinh sự từ việc không đâu, đùa giỡn...... Đùa giỡn tiểu cô nương."

Cẩm Vinh không chút nào để ý nói tiếp, "Vậy muội tử có nghe được mấy lời đồn đãi gần đây, nói ta hảo nam phong không?" (thích đàn ông)

Trương Từ Tĩnh lập tức câm nín, hiệu thuốc mỗi ngày người đến người đi, nàng thật đúng là có nghe qua lời đồn như vậy, chỉ là không bao giờ lôi ra bàn luận với người khác, dù sao cũng không phải chuyện của nàng.

Cẩm Vinh bỗng nhiên lại trở nên nghiêm túc, nói với Trương Từ Tĩnh, "Muội xem câu trước nói ta đùa giỡn cô nương, câu sau nói ta hảo nam phong, muội cảm thấy cái nào thật cái nào giả?"

"Ách......" Trương Từ Tĩnh cúi đầu nghĩ ngợi, sau đó nói, "Hẳn là có cái là đúng đi."

Cẩm Vinh trong lòng phì cười, đúng là cô nương ngốc, nhưng trên mặt lại như cũ đứng đắn nói, "Một cái là đúng, vậy một cái khác chính là sai."

Trương Từ Tĩnh gật gật đầu.

"Nếu có một cái là sai, muội như thế nào có thể kết luận tất cả những chuyện khác đều là thật?" Cẩm Vinh khuỷu tay dựa vào quầy bốc thuốc, nhìn về phía Trương Từ Tĩnh hỏi ngược lại.

Trương Từ Tĩnh: "......"

Cẩm Vinh thành công mê hoặc Trương Từ Tĩnh tiểu cô nương.

Chờ đến khi Trương đại phu trở lại hiệu thuốc, nhìn thấy tiểu tử nhà bất lương nào đó " thông đồng " cháu gái ngoan ngoãn nhà hắn, còn vừa nói vừa cười.

Cầm lấy ấm trà trên bàn, liền ném về phía Mạnh Cẩm Vinh.

Cẩm Vinh bước nhanh, cả người như rướn gần hơn về phía Trương Từ Tĩnh, quạt giấy trên tay thành công đỡ lấy ấm trà Trương đại phu ném về phía mình.

Cách mặt quạt, Cẩm Vinh lộ ra tươi cười giống như xuân phong, "Muội tốt như vậy, chúng ta kết nghĩa huynh muội đi."

Đối với mỗ bất lương ăn chơi trác táng muốn bắt cóc cháu gái ngoan, Trương đại phu một cái tát trực tiếp đi qua, đừng nhìn hắn sáu bảy chục tuổi nhìn qua như một bộ xương già gần đất xa trời, nhưng mỗi ngày luyện Ngũ Cầm Hí, thân thể khoẻ mạnh cường tráng không vấn đề gì cả.

"Trương đại phu, ta khó lắm được tới một chuyến, không cần chiêu đãi như vậy đi." Cẩm Vinh cười ném ấm trà cho Bình An, lại lần nữa xòe quạt giấy giơ lên che mặt.

Trương đại phu trừu trừu khóe miệng, Mạnh Cẩm Vinh hết trò nghịch, lần này lại muốn bắt cóc cháu gái hắn, làm muội muội cũng không được.

Hắn cũng không nghĩ nhiều thêm một đứa cháu là Hỗn Thế Ma Vương.

Cẩm Vinh giương quạt xếp, đoan đến là phong lưu tiêu sái, nhưng lời nói như cũ thiếu đánh "Ai, Từ Tĩnh muội muội, ông nội muội không thích ta, ta vẫn nên đi thôi."

Trương Từ Tĩnh xì một tiếng liền cười, "Vậy bánh Vân La huynh đáp ứng ta thì sao."

"Làm sao có thể quên? Đợi lát nữa ta liền đi mua." Cẩm Vinh cười tủm tỉm đáp lời, "Chỉ lo trở về không ai mở cửa cho."

Trương Từ Tĩnh cười nói, "Yên tâm, gia gia không mở của cho huynh, có ta mở."

Trương đại phu hoàn toàn xem không hiểu, hắn chân trước rời khỏi tiệm thuốc, chân sau quay lại cháu gái cùng Mạnh Cẩm Vinh liền thân thiết như vậy.

Cẩm Vinh mang theo Bình An rời khỏi hiệu thuốc, Trương đại phu loát loát râu bạc trắng, "Hắn nói với cháu cái gì?"

Trương Từ Tĩnh mặt mày cười đến cong cong, "Cũng chưa nói cái gì, chỉ là cháu cảm thấy Mạnh đại thiếu gia cũng không khiến người ghét như vậy."

Nói rồi còn chớp chớp mắt nhìn Trương đại phu, "Cháu thấy huynh ấy nói muốn nhận cháu làm muội muội, chưa chắc không phải thiệt tình."

Trương đại phu đột nhiên phất tay nói, "Bỏ đi, bộ xương già của ta còn muốn sống thêm mấy năm."

Trương Từ Tĩnh nghe vậy khanh khách cười. Nàng cảm thấy, Mạnh đại thiếu gia cũng giống gia gia, đều là cái diệu nhân. (người có tính cách khác người, hoặc có kì tài)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »