Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4820 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 223
sau chia ly, cố nhân trở lại

❊ ❊ ❊

DeYun

Trở về Thiên Lư Loan, Tần Thái cầm gạt tàn trên bàn lên ném về phía Bạch Cập, hắn nghiêng người né đi. Hắn còn chẳng biết xấu hổ thả người xuống sô pha: "Là anh ta muốn tôi nói thật, tôi làm gì sai."

Tần Thái hít sâu mấy lần: "Sư thúc đứng trước nhiều người nói năng như thế, về sau làm sau Nguyệt Hiện ló mặt ra ngoài được, sư phụ tôi làm sao bỏ qua được."

Bạch Cập cầm chén trà lên: "Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi, là anh ta một mực muốn biết."

Hai mắt Tần Thái như muốn bốc khói: "Bạch Cập!! Dù sao Nguyệt Hiện cũng đã ân ái với anh một thời gian, sao anh có thể nhẫn tâm hạ nhục cô ấy đến mức đó?"

Bạch Cập ngửa người ra sau, dùng nĩa chọc một khối thanh long: "Làm nhục vợ người khác, thì làm gì quan tâm nhẫn tâm hay không? Cô không thấy biểu cảm Bạch Hà lúc đó à, ha ha ha ha. Yến Trọng Hoan, lên một mâm trái cây lớn đi."

3 giờ tối, Tần Thái đang ngủ, thuận tiện tu bổ "Thiên thư". Thứ được gọi là Thiên thư, thật ra chỉ là một cái kết giới chứa hình ảnh từ quá khứ đến trương lai. Làm cái này rất tốn thời gian và công sức, còn không thể nhờ người khác làm. Qua một thời gian cố quá sức, khiến cô cảm thấy không kham nổi.

Đang lúc chuyên tâm làm việc, bỗng bị Yến Trọng Hoan đánh thức: "Tôn chủ, Bạch Hà với Bạch Cập....lại đánh nhau rồi."

Thật sự quá phiền phức: "Đánh, cứ để cho sư phụ tôi đánh đi! Anh phái thêm người đứng canh, không đánh chết là được."

Yến Trọng Hoan ngầm hiểu, chỉ có thể dẫn vài người theo nằm vùng. Tần Thái tiếp tục tu bổ Thiên thư, đến tầm 10 giờ rưỡi sáng. Yến Trọng Hoan đã đưa Bạch Cập tơi tả về. Hắn bị thương không nhẹ, nghe nói Bạch Hà cũng không kém mấy. Tuy nhân phẩm con người này kém nhưng vẫn rất bình tĩnh không chút xúc động. Bạch Hà có thuật pháp cao hơn hắn nhưng Bạch Cập đã chọc được điểm giận của Bạch Hà, khiến anh mất đi lý tính. Thế nên Bạch Hà không quá chiếm thế.

Nhưng đến ngày tiếp theo, một đám người tập trung lại để kháng nghị, yêu cầu Tần Thái xử trí Bạch Cập. Thân là Phán quan trưởng mà dám dâm loạn chị dâu, chuyện này sao có thể bỏ qua dễ dàng? Lúc đó, Trần Khoa dẫn theo một nhóm đối đầu đến mức mặt đỏ tai hồng. Tần Thái xoa xoa huyệt thái dương, mấy ngày nay dành công sức vào Thiên thư khiến cô không ngủ đủ giấc, mệt mỏi dẫn đến bực bội.

Mà tình hình lại loạn như cào cào, đầu cô như muốn nứt ra, chỉ muốn đứng dậy rời đi. Nhưng Bạch Hà không cam lòng đứng lên, anh đứng chắn giữa cửa, biểu cảm không dịu dàng như trước: "Chuyện của tôi và nó, Tôn Chủ không cần quan tâm đến. Giao nó ra đây là được."

Tần Thái im lặng nhìn thẳng vào anh: "Hôm qua vừa đánh một trận, hắn đã bị thương không nhẹ. Niệm tình hắn đã tốn công hồi sinh rồi chăm sóc Nguyệt Hiện nhiều năm như thế, nên chấm dứt ân oán thôi."

Bạch Hà mở to hai mắt, từ từ đi đến gần cô, phảng phất như lần đầu quen biết: "Cô nói cái gì?"

Ánh mắt Tần Thái trầm tĩnh: "Tôi nói, chuyện này dừng tại đây."

Bạch Hà như không thể tin nổi: "Cô muốn bao che cho nó?"

"Cứ coi như là thế đi, về sau không ai được đề cập đến chuyện này nữa." Gương mặt Tần Thái hiện rõ vẻ mệt mỏi, cô vượt qua Bạch Hà: "Sư phụ đừng bắt tôi giải thích nhiều, tôi đang rất mệt."

"Tôn chủ có việc quan trọng của quý nhân, Bạch Hà không dám cản đường." Bạch Hà lùi về phía sau hai nước, giọng nói lạnh lùng. Cô bất đắc dĩ: "Tôi không có ý này, sư phụ..."

Bạch Hà chậm rãi cúi người hành lễ với cô: "Kẻ hèn Bạch Hà đức mỏng sơ tài, gánh không nổi cái danh sư phụ Tôn chủ."

Tất cả chìm vào im lặng, Tần Thái hít sâu một hơi, từ từ nhắm mắt lại, tình nghĩa thầy trò mười năm, coi như tận duyên tại đây.

Cô từng bước xa dần.

Chiều hôm ấy, Bạch trưởng lão Trật Tự tuyên bố thoái ẩn, đưa vợ con đi xa, không rõ tung tích.

Từ đó về sau, mỗi lần Tần Thái luyện tập bái trời đất làm sư phụ, không hề có sự bảo hộ của vị trí kia. Trời dần vào đêm, cô say đến mức rối loạn, Sa Ưng đang bận rộn ở căn cứ huấn luyện không về được, Bạch Cập lại bị thương rất nặng, bên cạnh cô hiện tại chỉ có Yến Trọng Hoan.

Yh chuẩn bị các loại rượu mạnh theo ý cô, Tần Thái dựa người vào song sắt ban công, ngẩng mặt nhìn bầu trời đầy sao. Yến Trọng Hoan ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng cùng chạm ly: "Nếu cô thật sự lưu luyến đến thất, không bằng cứ giao Bạch Cập cho Bạch Hà. Dù sao thì có Bạch Hà sẽ mất Bạch Cập, còn có Bạch Cập thì mất Bạch Hà, chẳng khác gì nhau."

Tần Thái chạm ly với hắn: "Khác nhau lắm. Tôi muốn giết người, sư thúc sẽ đi ngay lập tức, nhưng sư phụ thì tuyệt đối không. Huống hồ để đến được vị trí này, Bạch Cập đã bỏ không ít công sức, nếu hoàn toàn không màng sinh tử của hắn, về sau còn ai dám bán mạng vì tôi? Sư phụ là người cương trực chính nghĩa quân tử, nhưng tôi ghét nhất loại người này."

Yến Trọng Hoan đồng cảm như hắn đã từng trải qua: "Đầu quân tử cứng như đá, tiểu nhân mới là vũ khí sắc bén nhất. Dù là thời điểm nào thì dùng tiểu nhân luôn tốt hơn dùng quân tử."

Tần Thái vỗ vỗ vai hắn: "Thế nên tôi mới giữ lại đấy."

Yến Trọng Hoan cười cho qua chuyện, không thèm để tâm: "Nếu đã hiểu rõ đạo lý, cần gì phải say thành thế này."

Tần Thái ngửa đầu gối lên lan can: "Kẻ hèn Bạch Hà đức mỏng sơ tài, gánh không nổi cái danh sư phụ Tôn chủ. Mọi đạo lý tôi đều hiểu, nhưng vì sao vẫn khổ sở đến thế hả Yến Trọng Hoan?" Cô ngẩng phắt dậy, hai tay bấu chặt vai hắn, ánh mắt cả lo sợ và nghi hoặc: "Vì sao tôi cứ nhớ mãi lời sư phụ đã nói mười năm trước, theo học thầy như đầu thai kiếp mới chứ?"

Yến Trọng Hoan ôm cô vào lòng, cứ vậy nằm ở ban công, nhìn lên bầu trời điểm xuyết ánh sao rực rỡ: "Mất đi một thứ quan trọng trong lòng, sẽ thấy trống rỗng. Lấp đầy vào là ổn thôi."

Đôi mắt Tần Thái ngập nước: "Lấp đầy rồi sẽ ổn sao?"

Yến Trọng Hoan gật đầu: "Đúng thế, lấp lại là ổn. Ngày mai tôi đi tìm thứ đó được không?"

Tần Thái vùi đầu vào ngực hắn, ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, vầng thái dương dâng lên từ đường chân trời, chiếu rọi vào hai thân ảnh đang phơi dưới nắng. Tần Thái mở to mắt, liền thấy Yến Trọng Hoan nằm bên cạnh. Hắn mặc áo sơ mi trắng, gương mặt lúc ngủ trưởng thành hơn lúc tỉnh. Tần Thái đang gối lên cánh tay hắn, tay kia còn đặt trên ngực hắn, cô còn đang mơ ngủ lay hắn tỉnh. Vì uống quá nhiều nên Yến Trọng Hoan có chút đau đầu.

Giấc ngủ của hắn rất ngắn, cô vừa cục cựa là hắn đã tỉnh. Thấy cô còn đang nhắm mắt, liền ôm cô đi vào phòng. Tần Thái lười nhắc không muốn động đậy, hắn đắp cho cô lớp chăn mỏng, sau đó mát xa phần da đầu cho cô: "Còn sớm lắm, cô cứ ngủ đi."

Tần Thái nhắm mắt lại, giọng nói còn vương vẻ buồn ngủ: "Tay nghề mát xa không tệ đấy."

Yến Trọng Hoan cười nhẹ: "Những cái không tệ của tôi còn rất nhiều."

Cô không nói chuyện nữa, chốc lát sau lại chìm vào giấc ngủ.

Chờ đến khi cô ngủ say, Yến Trọng Hoan liền lệnh cho Yến Tiểu Phi chăm sóc cô, còn hắn thì chạy đến trấn Chu Dương. Hơn mười giờ cô tỉnh lại, Yến Trọng Hoan đã tỉ mỉ chuẩn bị bữa sáng, một chén cháo mềm cùng hai bát đồ chua. Với người ăn không ăn mấy vào bữa chính, lại ăn sạch cháo và đồ chua trên bàn.

Yến Trọng Hoan cắn một miếng thử, món này muối không tốt, vừa mặn lại quá mềm. Hắn nhìn thoáng qua Yến Trọng Hoan, Yến Trọng Hoan không thể hiện điều gì. Mà lúc Tần Thái đi ra ngoài liền sợ đến ngây người, bên ngoài có một con nghé đang ăn cỏ. Cô chạy đến trước mặt nó, nghé này còn nhỏ chưa xỏ dây mũi, rất hoạt bát đáng yêu.

Tần Thái đứng đó vuốt ve nó hồi lâu. Yến Trọng Hoan ở bên cạnh cầm cải trắng đút cho nghé ăn, nó ăn thật sự ngoan.

"Nhà tôi có khỏe không?" Đương nhiên Tần Thái biết hắn đã đến trấn Chu Dương, chén cháo và đồ chua kia chính là hương vị quê nhà. Nơi này cách trấn khá xa, cả đi cả về cũng hơn bốn tiếng, vì chuẩn bị một bữa ăn mà làm hắn nhọc công rồi.

"Đều khá ổn, chỉ là cha của Tôn chủ....e rằng bệnh khá nặng, tôi sẽ đưa vài bác sỹ tốt đến." Yến Trọng Hoan vừa nói vừa lưu ý đển biểu cảm của Tần Thái, cô lắc đầu: "Không cần bác sỹ đâu." Yến Trọng Hoan còn cho rằng bản thân nghe nhầm, cô cười nhạt: "Mặc cho số phận đi."

Yến Trọng Hoan cảm thấy càng ngày càng không hiểu được cô.

Bạch Cập dưỡng thương mất nửa năm, nội thương rất khó trị khỏi. Sau khi lành hẳn, Tần Thái không truy cứu chuyện kia nữa, hắn vẫn nhậm chức Phán quan trưởng như cũ. Trật Tự tâng bốc hắn vô số lần, người của hắn cũng được thơm lây, nhưng cung cách mắt cao hơn đầu của hắn không để những người này lọt vào được.

Hiện tại Sa Ưng là người chạm đến bỏng tay nhất Trật Tự, Tần Thái đối với Bạch Cập cao nhất chỉ là dung túng, nhưng đối với Sa Ưng là sủng ái, người ngoài nhìn có thể thấy rõ. Tuy Sa Ưng là con quỷ phong lưu, lúc này đã đỡ hơn dáng vẻ ngựa giống trước kia, nhưng bản lĩnh lấy tạo niềm vui cho phái nữ không nhạt chút nào. Chẳng qua đám phụ nữ kia ngại Tần Thái nên không dám quá tiếp cận hắn.

Tần Thái chẳng thèm để ý, chẳng những không để ý mà còn đưa các cô gái có chút hảo cảm với Sa Ưng vào căn cứ huấn luyện để chăm sóc anh được tận tình nhất. Sa Ưng bị bao vây bởi mỹ nữ, nhưng đã có chỉ thị từ Tôn chủ, mỗi ngày chỉ được thị tẩm một người.

Sa Ưng biết việc này, nhưng mỗi ngày như ong bao vây bởi hoa, anh lại thành thánh nhân, có thể ve vãn chọc ghẹo nhưng không rút súng đạn thật ra dùng. Mỗi ngày tranh thủ những lúc rảnh rỗi liền trở về Thiên Lư Loan, âu yến với Tần Thái. Sau đó trở lại căn cứ huấn luyện, vẫn là cái lưỡi không xương trăm đường lắt léo đó.

Các cô gái thật thích anh, mỗi ngày chăm chỉ bồi bổ khiến anh béo thêm mấy vòng. Tần Thái đang bận rộn tu bổ cho Thiên thư, thấy thế cũng yên tâm hơn.

Vì Tần Thái là Tiên tri, có thể nhìn thấu tương lai nên có thể tu bổ được Thiên thư. Nhưng công việc này là một hành trình dài và nặng, đây vốn là chuyện không phải ai có thể nghĩ đến được.

Tần Thái bỗng nghĩ đến anh, Lữ Lương Bạc. Anh tinh thông Chu Dịch toán số, nếu để anh làm cùng cô thì có khả năng sẽ tạo ra một Thiên thư chân chính không?

Đáng tiếc là với tu vi hiện tại của anh, căn bản không có khả năng duy trì kết giới khổng lồ như vậy. Hơn nữa... chuyện Thiên thư này tuyệt đối không thể để anh biết.

Bạch Hà rời đi hầu như không có ảnh hưởng gì đối với Trật Tự mới. Tần Thái lệnh cho Lữ Lương Bạc phụ trách huấn huyện huyền thuật cho Trung tâm. Từ đó về sau, Tần Thái không hề xuất hiện trước mặt người khác. Cô đưa Thích Ấn và Vô Địch Tử đi học ở Trung tâm huấn luyện, còn lại các mệnh lệnh đều thông qua Yến Trọng Hoan và Bạch Cập thay nhau truyền đạt lại. Ngày ngày cứ ngồi ngốc ở tầng hầm Thiên Lư Loan, như tằm nhả tơ ngày xuân, dần dần thành một cái kén.

Bạch Cập và Sa Ưng bận rộn việc này việc kia, cũng hầu như ít về Thiên lư Loan, phần lớn là thời gian họp hành mới trở về. Tần Thái không có chuyện gì cần nói với bọn họ lắm, chỉ phân phối lệnh cho Yến Trọng Hoan rồi mặc hắn giải quyết. Dù sao hắn cũng là Sứ giả Tôn chủ, mỗi ngày cũng chỉ phục vụ cô. Tần Thái vội vàng tu bổ Thiên thư, thường xuyên đi vào cõi thần tiên thoát tục, ít nói hẳn. Hắn cũng không để bụng, tậm tâm chăm sóc cô.

Để kiến tạo nên Bất Ki các, đến Tôn chủ cũ đã tiêu tốn vô số thời gian và tinh lực, huống chi là người tu vi thấp hơn hẳn như Tần Thái.

Vốn có cơ cở ban đầu là Bất Ki các, nhưng vẫn mất mười tám năm. Mười tám năm này, vì xây dựng lại Thiên thư mà đã tiêu tốn thêm một lượng lớn công đức, quả cầu nợ như cầu tuyết càng lăn càng lớn. Tần Thái cũng hiểu vì sao Tôn chủ lại hóa thành tượng ngọc. Với số năng lượng cứ đi vào rồi lại rút ra liên tục như thế, xương cốt làm bằng canxi của cơ thể phàm trần sẽ nhanh chóng bị xói mòn, trở nên yếu ớt đến vỡ tan.

Mà ngọc là chất liệu ngưng kết linh khí tốt nhất, còn có thể luân chuyển linh khí dễ dàng. Vì thế mượn ngọc để chuyển đổi linh khí đến kết giới, tránh việc linh lực cứ vào ra cơ thể khiến tổn thường đến hồn phách. Thế nên cô cũng chuyển hóa bản thân thành ngọc, cứ từng chút một phong bế đã mười tám năm. Và thời gian này tương đương với 5000 năm trong kết giới.

Thiên thư, là hướng đi của vận mệnh quốc gia, đến vận mệnh một cá nhân nhỏ bé, đã được thành hình đầy đủ.

Ngày Tần Thái xuất quan, lần đầu Trật Tự mở cuộc hội nghị lớn đến thế. Tất cả các quản lý cấp cao đều tham gian, Tần Thái ngồi trên ghế Tôn chủ cao quý nhất, Yến Trọng Hoan đứng hầu một bên, mười tám năm đối với cô chỉ như chốc lát, nhưng lúc đối mặt với sự già đi của Sa Ưng, cô cảm nhận sự thay đổi rõ rệt.

Nếu xét tuổi bình thường thì năm nay anh đã 57 tuổi, tuy so phương diện Huyền thuật không bằng nhóm Yến Trọng Hoan, nhưng cũng có phương pháp bảo dưỡng cơ thể, sẽ không nhìn ra được tuổi thật. Tần Thái coi đám người có mặt ở đây như không khí, vươn tay hướng về phía Sa Ưng. Anh lập tức đưa tay ra đón, còn vỗ nhẹ lên mặt cô: " Tiểu Tần ngốc, cô nhả xong tơ rồi à?"

Anh chỉ nói nhỏ, Tần Thái cười rộ lên, nắm chặt tay anh không nói. Hình ảnh đó lọt vào đôi mắt chính trực của các đại lão kia quả thật là hành động không đứng đắn. Nhưng nào có ai dám thảo luận chuyện này trực tiếp, cô vẫn ngồi đó nghe bọn họ họp hành, tay vẫn nắm chặt Sa Ưng.

Yến Trọng Hoan là người tinh tế, hắn biết lần này Tần Thái xuất quan sẽ nghe nhiều lời điều tiếng. Sa Ưng vốn trời sinh phong lưu, thấy cô gái nào xinh đẹp sẽ xáp đến tán chuyện vài câu. Còn Bạch Cập thì chuyện xấu không ít, nhưng ít nhất nhân phẩm còn chấp nhận được.

Mười tám năm qua, đám Trật Tự đã thêu dệt được cả cuốn sách liệt kê tất cả tội danh để kiện cáo. Mà thấy Tần Thái thế này, ai dám nói đến chuyện này nữa?

Tóm lại, Tần Thái muốn mọi người phải hiểu, từ nay về sau, không cần qua Tiên Tri hay bấy kì quản lý cấp cao nào dưới Tôn Chủ đồng ý, tất cả đều có thể được đọc Thiên thư. Dù là chuyện tai họa, tai kiếp, phúc hay họa đều có tại Thên thư, rất tỉ mỉ rõ ràng, nhưng chuyện mệnh cách cá nhân và vận mệnh quốc hoa là bảo mật, muốn xem bảo làm tờ trình xin phép.

Ngày hôm sau là tiệc tụ hội các quản lý cấp cao, Tôn Chủ bế quan mười tám năm như cô tất nhiên không tham gia. Cô lại làm kén ở tầng hầm Thiên Lư Loan mấy ngày, viết một phương thuốc kéo dài tuổi thọ, tìm kiếm linh dược khắp nơi. Mọi người đồn ầm lên cô muốn theo đuổi trường sinh bất tử, khiến tiếng oán than dậy đất.

Mấy ngày gần đây Sa Ưng thường xuyên ở Thiên Lư Loan, tối đến cùng chung chăn gối với Tần Thái. Cô không thích đổi cơ thể nữa nên anh cũng thành thật hơn nhiều: "Tới đây nào, ôm chặt lấy Sa gia rồi ngủ thôi."

Tần Thái mơn trớn mặt anh, tiếp tục đề nghị: "Sa Ưng, để tôi cắn anh thành cương thi nhé?"

Sa Ưng không để vào tai: "Chừng nào cần thì tính sau. Sao vậy, Tôn chủ luyến tiếc tôi rồi sao?"

Tần Thái lặng im ôm anh, không nói gì.

Trật Tự yên tĩnh lạ thường, bọn họ thấy Tần Thái đang gấp rút tìm linh dược kéo dài tuổi thọ, có phải cô ta sắp chết rồi không? Với tu vi của cô thì không phải chuyện quá bất đắc dĩ thì không đến mức dùng linh dược cứu thân. Bây giờ cấp bách như thế, chắc chắn bệnh tình đã nguy kịch. Bọn họ mở to mắt, ngóng trông từng ngày, chờ đợi giây phút đã mong mỏi từ lâu đó nên không có hành động gì khác.

Tần Thái đến trung tâm bất động sản thành phố Tam Họa, YhH tháp tùng theo sau. Cô gái sale bất động sản có ánh mắt ác sắc, nhìn lướt qua quần áo Tần Thái và chiếc xe cô đi, liền tươi cười đến trước mặt cô. Yến Trọng Hoan ngăn cô ta đứng lại, Tần Thái hỏi: "An Thành ở đâu?"

Nữ nhân viên sale lập tức đổi sắc mặt, liếc mắt chỉ sang phía bên phải. Tần Thái đi theo hướng tay cô ta, nhìn thấy một chàng trai trẻ đưa lưng về phía cô, đứng cạnh mô hình lồng kính. Mặc một bộ tây trang đen, tóc ngắn gọn gàng giống như vô số người ở đây, sau chia ly cố nhân đã trở lại.

Tần Thái đứng đó tầm nửa phút, sau đó mới từ từ bước đến gần hơn: "An tiên sinh."

An Thành lập tức xoay người lại, Yến Trọng Hoan vừa nhìn đã nhận ra gương mặt này, vẫn tuấn mỹ như trước. Trên mặt cậu là nụ cười công nghiệp: "Xin chào tiểu thư, tôi có thể giúp được gì cho tiểu thư không?"

Sau khi tốt nghiệp Đại học, cậu đến công ty bất động sản để học hỏi kinh nghiệm. Thời điểm này tương đối khó khăn, dù có tăng ca liên tục nhưng vẫn khó đạt đủ KPI, tháng này còn thiếu hai căn phòng nhỏ nữa. Lúc này thấy khí chất Tần Thái bất phàm, đương nhiên phải tận tâm tiếp đãi.

Tần Thái ngồi xuống bàn thủy tinh trước mặt, lập tức có nước đặt xuống, còn thêm mâm trái cây ngoại nhập. Tần Thái gõ nhẹ móng tay lên bản đồ bìa cứng nằm trên bàn: "Chọn giúp tôi một căn nhìn ra biển đi."

An Thành nhìn vòng tay đóa sen màu trăng rằm trên cổ tay cô, hàng thủ công tay nghề cao như thế không mấy người có được, chắc chắn là hàng đặt làm riêng. Cậu nhanh tay lật bản đồ, cẩn thận trình bày chi tiết cho Tần Thái. Cô chống tay phải lên bàn, chống cằm im lặng nhìn cậu. An Thành bị cô nhìn đến ngượng: "Thật xin lỗi, tên của tiểu thư là gì ạ?"

Cậu có chút quá kích động, cậu cần phải thúc đẩy mua bán này thành công, nếu không lương cơ bản tháng này sẽ bị trừ đi một phần ba. Tần Thái nhấp ngụm nước, giọng nói dịu dàng: "Tôi họ Tần, tên Tần Thái."

Mặt mày kia, ánh mắt cử chỉ đều giống người ấy như đúc. Nhưng đáng tiếc rằng, dù thốt lên tên họ vẫn không khơi gợi được chút ký ức cũ nào, cậu khéo kéo cười: "Tần Thái, cô có yêu cầu gì với nhà ở không ạ? Giống như diện tích, phương hướng, giao thông tiện lợi..."

Năm ngón tay thon dài trắng nõn lướt qua từng hình trên bản đồ: "Đây là căn đẹp nhất hiện có, mặt tiền hướng Nam, dù là vị trí hay..."

Cậu thao thao bất tuyệt giới thiệu, Tần Thái ngồi nghe cả buổi. Đến khi chân Yến Trọng Hoan muốn hóa gỗ vì đứng lâu, cô nhẹ nói: "Lấy căn này đi."

Ánh mắt An Thành ánh lên vẻ vui dướng, xem ra sau đơn này thì KPI của cậu hoàn thành xuất sắc rồi: "Tôi đưa cô đi xem nhà nhé?" Cậu đứng dậy gọi xe chuẩn bị đưa Tần Thái đi, cô chỉ nói: "Không cần." Rồi quay sang Yến Trọng Hoan: "Ký hợp đồng đi."

Yến Trọng Hoan không nói nhiều, nhanh chóng ký roẹt roẹt, trả toàn bộ tiền ngay tại chỗ, còn được giảm giá 12%, tổng cộng 199 vạn.

Sáu rưỡi tối, An Thành gọi điện đến, cần Tần Thái cung cấp tài liệu chứng minh nhân dân, để xử lý các thủ tục cho cô. Tần Thái đang tắm, chờ cậu nói xong rồi trả lời: "Tối nay 10 giờ, tại Hội sở Đông Ly Hạ vừa ăn cơm vừa nói." An Thành vốn đang lòng cảm kích vô vàn, lập tức đồng ý. Tần Thái đưa điện thoại cho Yến Trọng Hoan, rồi ngâm người vào bồn tắm rải đầy hoa, tâm tình rất tốt.

9 giờ rưỡi, Tần Thái đến hội sở trước, cô mặc áo sơ mi trắng cùng quần jean đậm màu, nhìn như sinh viên. An Thành đến trước giờ hẹn 20 phút, thấy cô đang đợi, lập tức bất an: "Chị Tần, thật ngại quá, để chị đợi lâu rồi."

Cậu bước đi rất nhanh, Tần Thái ra hiệu bảo cậu ngồi xuống, nhân viên phục vụ lập tức đem tới một bộ chén đũa, Tần Thái vẫn yên lặng ngắm An Thành. Cậu chú ý đến ánh mắt cô, sắc mặt ửng đỏ: "Chị Tần, chị cho tôi xem tài liệu trước nhé."

Tần Thái đưa bìa tài liệu đã được Yến Trọng Hoan chuẩn bị đầy đủ ra: "Sinh viên mới tốt nghiệp à?"

Cô hỏi chuyện vốn đã biết, An Thành gật đầu, đáp lời rất lễ phép: "Dạ, tôi mới công tác được nửa năm, còn đang giai đoạn tích lũy kinh nghiệm, nhưng tôi sẽ hết lòng phục vụ chị, nếu có chỗ nào không được, mong chị nói thẳng để tôi sửa đổi."

Tần Thái đưa tay bảo nhân viên phục vụ khui chai rượu vang đỏ, rồi tự mình cầm lấy rót vào ly cho cậu. An Thành được sủng mà sợ, nhanh chóng đứng dậy: "Chị Tần, chị để tôi để tôi."

Vẻ mặt Tần Thái đạm nhiên: "Không sao đâu, cậu đã rót cho tôi rất nhiều lần, lần này đến lượt tôi."

An Thành không hiểu lắm, nhưng nhanh chóng phục hồi tinh thần: "Chị Tần, vậy ly này tôi xin kính chị."

Tần Thái nhẹ chạm cốc cùng cậu, âm thanh đinh đang thanh thúy vang lên, cô ngửa cổ uống sạch rượu trong ly, hốc mắt ửng hồng, An Thành rót cho cô: "Chị Tần trẻ tuổi như vậy, không biết đang kinh doanh gì ạ?"

Tần Thái dùng muỗng nhỏ múc thịt cua ra đặt vào đĩa: "Đừng gội tôi là chị Tần, gọi là Tần Thái đi."

Cô đưa đĩa đầy ắp thịt cua sang cho cậu, An Thành có chút xấu hổ đỏ mặt. Cậu không ngốc, Tần Thái chỉ mới quen biết cậy nhưng đã ký lập tức giao dịch cả trăm vạn. Bây giờ còn mời cậu ăn cơm nơi xa hoa thế này, một món ở đâu trị giá bằng cả tháng lương của cậu, còn lọc thịt cua cẩn thận cho cậu, tốt như vậy mà là quan hệ khách hàng sao?

"Chị....chị Tần, tôi bỗng nhớ ra tôi còn chút việc, tôi sẽ mang tài liệu này về trước, nhanh chóng hoàn thành thủ tục của cô, thật ngại quá." Cậu lắp bắp nói xong, nhanh chóng chộp lấy bìa tài liệu chạy mất hút.

10 giờ hơn, Tần Thái lững thững đi ra ngoài. Yến Trọng Hoan ở bãi đậu xe chờ, thấy cô mở cửa ngồi vào: "Không phải dặn anh 11 giờ đến đón sao?"

Yến Trọng Hoan cầm áo choàng phủ thêm cho cô: "Lo cô xong việc nhanh nên đến sớm chút."

Tần Thái cười nhạt: "Đã lâu không gặp, quả nhiên mới lạ không ít."

Yến Trọng Hoan hơi do dự, rốt cuộc nói thẳng tình hình thực tế: "Tôn chủ, An Thành..." Sợ Tần Thái giận, hắn đổi cách nói: "Điều kiện trưởng thành của An Thành không quá tốt, hoàn cảnh khác nhau nên từ từ mới tốt."

Tần Thái ngẩng đầu nhìn ánh sao xa xăm, im lặng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »