Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4758 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 204
tỉnh lại khi quên mất gió tuyết đêm qua

❊ ❊ ❊

DeYun

Ngày hôm đó, Ứng Quả Nhi đau bụng nhẹ, Tần Thái vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc. Rạng sáng 1 giờ 40 phút, Ứng Quả Nhi đã ngủ, Tần Thái ngồi bên mép giường. Nếu có một người thật sự có thể thay đổi Thiên Đạo, thậm chí gây ảnh hưởng đến vận mệnh mỗi người thì đáng sợ cỡ nào. Cả đời người, từ lúc sinh ra đến lúc chết đi đều bị hắn ta sắp xếp. Dù có khát vọng hay mong muốn gì đều không thể, chỉ có thể nghe theo ý hắn.

Cô đang phát ngốc thì bỗng di động vang lên, là Đàm Tiếu. Tai mắt của Nhân Gian ở thành phố Tam Họa đông đảo, đương nhiên Tần Thái biết anh về cùng Lâm Băng Băng chúc thọ bà của cô ta. Cô không phải là không khí, chỉ là không có thời gian thôi, hết đợt này thì cứ đợi đó, hừ! Điện thoại reo không ngừng, sợ quấy rầy Ứng Quả Nhi đang ngủ nên cô tắt đi.

Lát sau Đàm Tiếu lại gọi đến, lòng cô hậm hực mà có chút chờ đợi. Anh cứ gọi như thế chắc không phải là báo cáo công tác đâu nhỉ? Cứ như cãi nhau với bạn trai, giận thì giận nhưng vì còn yêu nên muốn nghe anh nói.

Lúc cô ra về lên xe ngồi, Tần Thái gọi cho Đàm Tiếu một lúc không ai bắt máy. Lòng cô bắt đầu nổi nóng, chà, dám làm bộ làm tịch cơ đấy!! Lát sau Đàm Tiếu mới gọi lại, giọng anh ho liên tục: " Tần Thái, cô cẩn thận nghe tôi nói...Tôi đang bị ba Huyền Thuật sư của Nhân Gian vây bắt, Băng Băng cũng đang gặp nguy hiểm..."

Tần Thái ngắt lời anh, vừa mới hết chút lửa giận giờ đã bùng lên phần phật: "Lại giở trò gì đây! Anh cho rằng tôi còn tin tưởng anh sao?"

Cô cúp máy tiếp tục lái xe.

Chỉ chốc lát sau, Đàm Tiếu lại gọi đến. Tần Thái bắt máy gằn từng chữ một: "Anh cứ lãng mạn với tình nhân nhỏ đi, chờ tôi làm xong chuyện Ứng Quả Nhi thì anh biết tay tôi!" Dứt lời lại cúp máy.

Trở về Thiên Lư Loan, nhóm Sa Ưng đã đi ngủ. Tần Thái tắm rửa thay quần áo xong, bên kia gọi đến. Cô mở tử lạnh lấy một ly milkshake, giọng Đàm Tiếu truyền qua tai: "Tần Thái, giữa tôi và Lâm Băng Băng thật sự không có chuyện gì. Tôi đã hối hận rồi, đến giờ phút này tôi mới biết hối hận."

Tần Thái uống một ngụm milkshake, đi vào thang máy lên phòng ngủ: "Có gì đi chăng nữa thì chẳng vấn đề, tôi sẽ điều cô ta đi nhanh thôi. Hai người quý trọng thời gian ngọt ngào còn lại đi."

Bên kia điện thoại Đàm Tiếu cười bất đắc dĩ: "Tôi yêu cô, Tần Thái."

Cô đã qua tuổi mười sáu, sẽ không bị ba chữ này làm xao động.

Giọng cô lạnh lùng: "Chắc anh cũng yêu cô ta."

"Không có chuyện gì thì tôi cúp đây." Tần Thái chẳng muốn nói nhiều lời, hiện tại hai người họ đang làm cái gì? Nói không chừng là Đàm Tiếu đang dựa người vào đầu giường còn Lâm Băng Băng thì đang tắm rửa đấy. Giọng nói Đàm Tiếu vẫn tiếp tục: "Thôi được rồi, Tần Thái, tôi.....chắc là không về sớm được. Bảo Sa Ưng...nhớ là bảo anh ta đưa cô ra ngoài ăn gì đi."

Tần Thái cúp điện thoại.

Sáng hôm sau, quả nhiên không có ai nấu cơm, Tần Thái lấy một hộp sữa đông. Tuy hai người giận dỗi, Đàm Tiếu vẫn làm trước rất nhiều đồ ăn vặt cho vào tủ đông. Cô lái xe đến chô Ứng Quả Nhi, đang đi nửa đường thì bỗng có cuộc gọi từ bộ Phán quan. Là Bạch Cập tự mình gọi tới, chỉ nói một câu: "Cô đến thôn Thương Khê, huyện Thiệu đi."

Vì không có ai đưa đi, cô nhớ đến phương pháp ngự kiếm không yêu cầu quá cao của Lão gia tử nên cô trực tiếp ngự kiếm đến.

Thôn Thượng Khê chỉ là một thôn xóm bình thường, bao quanh thôn là một con suối nhỏ, có vô số vịt và nghỗng đang tung tăng lội nước. Tần Thái đi vào thì phát hiện bộ Phán quan cử ít nhất ba tổ đến đây. Cô nhíu mày, rốt cuộc có chuyện gì?

Rất nhanh đã có người ra đón, cũng không dám nói chuyện mà đưa cô thẳng đến cho Bạch Cập. Sắc mặt Bạch Cập rất khó coi, hắn nhìn Tần Thái tầm ba phút rồi chỉ về phía trước cho cô. Tần Thái nhìn theo ngón tay hắn, phía trước có người dùng pháp trận kết giới bao phủ một phần đất.

"Chuyện thần bí gì vậy chứ?" Bộ Phán quan ngày càng làm việc vi diệu. Cô đi vào kết giới kia, không bị ngăn trở mà xuyên thẳng vào. Cỏ cây trước mặt thưa thớt, cô chậm rãi đạp lên lớp lá rụng, ở nơi núi lõm vào tránh gió, có một đường máu uốn lượn nhuộm cả đất.Tần Thái đi theo vết máu đó, dốc đá cách ba mét về phía trước, có một người đang ngồi tựa lưng vào tảng đá lớn. Mặc bộ đồ đơn giản màu trắng,tay phải nắm chặt điện thoại.

Cái điện thoại kia....sao quen mắt như vậy?

Tần Thái tiến lên hai bước, đưa tay nâng đầu người trước mặt lên. Gương mặt này cũng thật quen mắt.

"Tối qua kết giới bảo vệ trên người trợ lý cô liên tục dao động, bộ Phán quan liền phái người truy tìm. Nhưng không ngờ hắn đi ra ngoài mà không thông báo, còn không xin bảo vệ. Chúng tôi đã đẩy hết tốc độ, điều các Thủ Vọng Giả gần nhất đến trong vòng năm phút. Đã có giao thủ với bọn người vây bắt hắn, nhưng đến lúc tìm được người thì đã....Nguyên nhân cái chết là bị vũ khí sắc bén đâm xuyên phổi, xuất huyết trong dẫn đến mất máu quá nhiều."

Người đang dài dòng bên tai nói gì vậy? Rốt cuộc người chết là ai?

Hồn phách như đài phát bị rỉ sét, chập chờn rít lên, cô không điều khiển được thân thể nữa. Buổi sớm ở nơi thôn sơn nhỏ đầy hoa thơm chim hót, đám ngỗng trắng lướt trên mặt suối trong, đuổi đi những loài chim nước khác. Thật là một khung cảnh xinh đẹp, nhưng cô đang ở đây làm gì?

Là ai ôm cô từ phía sau, nhẹ giọng nói đi thôi. Bị dắt từng bước, vậy thì nên đi thôi, ở lại nơi này làm gì đâu?

Nói cho tôi biết, là ai chết?

Phảng phất tất cả không khí tràn vào dạ dày, đầu đau kinh khủng. Cô che trán, gân xanh phập phồng như có thứ gì muốn nhảy ra.

Tôi thật hối hận, đến giờ phút này mới bắt đầu hối hận. Nếu sớm biết thời gian còn lại ngắn ngủi như vậy, hà tất phải lãng phí với hai chữ gặp lại?

Đến khi sắp rời khỏi thôn trang, bỗng Tần Thái đẩy Bạch Cập ra, chạy trối chết về hướng ngược lại. Người bộ Phán quan nhìn sang Bạch Cập, hắn đứng thẳng nói nhỏ: "Để cô ấy đi thôi."

Con người sống mỗi ngày như đang làm trắc nghiệm, không ai biết khi nào mới kết thúc, chỉ có thể liên tục chọn A B C hoặc D rất nhiều lựa chọn, rốt cuộc cái nào mới chính xác?

Còn tôi lại chọn sai rồi, làm sao bây giờ?

Cô nắm chặt bàn tay đã lạnh ngắt, tựa đầu vào vai anh.

Làm sao đây Đàm Tiếu, nếu tôi không vượt qua được....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »