Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4807 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 216
chó nhà có tang

❊ ❊ ❊

DeYun

Tần Thái và Tôn Chủ đấu với nhau ước chừng hai tiếng, bỗng trên trời kéo ầm ầm mây sét tới. Ánh trăn của Tôn Chủ đang dần khôi phục ánh sáng. Tần Thái sinh lòng cảnh giác, cô lập tức thu lại thuật pháp, Tôn Chủ lại bắt đầu ép cô phải ra tay. Tần Thái lùi về bên cạnh Bạch Cập, Bạch Hà cũng dựa đến: "Không ổn, thuật chuyển nghịch ngũ hành vốn là tà thuật, tiêu hao quá nhiều năng lượng, đến lúc cực đại sẽ dễ kéo lôi kiếp đến."

Tần Thái biết chuyện này không đơn giản, sấm sét cuồn cuộn từ chân trời, dường như có thể phá tung mọi thứ, cô không thể thi triển thuật này nữa. Chu Tế Xương bên kia hét lên: "Xảy ra chuyện gì?"

Bạch Hà gọi ông ta đến gần, giọng nói Tần Thái nghiêm trọng: "Không thể dùng thuật chuyển nghịch ngũ hành đấu với hắn được nữa, tôi nghi ngờ hắn có mục đích khác."

Chu Tế Xương thay đổi sắc mặt: "Hắn đã cùng đường bí lối rồi còn có mục đích gì? Hay là cô tin vào lời châm ngòi của hắn ta, muốn rút lui hả?"

Tần Thái không muốn nói với người này nữa, cô quay sang Bạch Hà: "Sư phụ, vì sao hắn có thể thay đổi được Thiên Đạo lại mặc cho tôi đi đến ngày hôm nay? Hắn có sức mạnh cũng có dã tâm, vì sao lại ẩn mình thành tượng ngọc, tự phong ấn chính mình trong Bất Ki các? Tôi nghĩ là hắn muốn tránh lôi kiếp."

Bạch Hà cũng sợ hãi: "Cho nên thật ra cô mới là Tiên Tri thật sự, hắn bóp méo thiên thư để chúng ta xem nhầm kết quả giả? Ngừng thi tháo đi, bây giờ hắn yếu cô mạnh, có thể lôi kiếp sẽ căn cứ vào năng lượng mạnh yếu mà phán định người độ kiếp?"

Tần Thái thật sự ngừng lại, Chu Tế Xương và Tạ Thiên An chạy đến: "Xảy ra chuyện gì nữa?"

Bạch Cập giải thích kỹ càng phỏng đoán của Tần Thái cho bọn họ, Chu Tế Xương phản bác đầu tiên: "Các người cũng quá cẩn thận rồi đó, nếu là lôi kiếp của hắn thì có liên quan gì tới cô? Huống chi bây giờ nếu không dùng thuật nghịch chuyển ngũ hàng đối kháng với tà thuật của hắn, chúng ta sẽ chết rất nhiều người. Dù có lôi kiếp thì sao, hắn có âm mưu thì sao, sao cô có thể coi rẻ mạng sống toàn bộ Huyền môn được?"

Tạ Thiên An cũng vô cùng nghiêm khắc: "Lam Trù, tôi chưa bao giờ nghe chuyện lôi kiếp sẽ nhận sai người, cô đừng có nói bậy. Tiếp tục thi pháp đi!"

Bạch Cập chạy đến ngay lập tức, hắn nghe đầu đuôi câu chuyện liền không khách khí: "Các người là trưởng bối tinh anh của Huyền môn, lại phải để một hậu bối đánh nhau với Tôn Chủ vốn đã là chuyện nhục nhã. Bây giờ thấy có nguy hiểm, các người chỉ lo cho tính mạng của mình, chỉ trích người khác không hy sinh vì các người. Theo tôi thấy, Huyền môn đã sớm chết rồi!"

Lời này mắng trúng tim không ít người, Chu Tế Xương đành thảo luận với Bạch Hà một lúc rồi thay đổi chiến thuật. Vẫn sẽ lấy thuật pháp Huyền môn đơn giản đấu với Tôn Chủ. Chỉ là càng hạn chế dùng thuật chuyển nghịch ngũ hành, Huyền môn càng bị tử thương nhiều hơn. Máu thịt khắp nơi khiến Chu Tế Xương hạ thấp lưng: "Tiên Tri, mong cô dùng thuật pháp ngăn cản."

Bạch Cập lạnh mặt: "Đừng để ý."

Tần Thái khẽ than thở: "Thật ra bọn họ cũng biết lôi kiếp không đánh chuẩn xác vào đúng người độ kiếp đúng không? Tôi và Tôn Chủ có cùng năng lượng thuật pháp như nhau, một khi dẫn động lôi kiếp thì sẽ chịu một nửa, nhưng tu vi của tôi không thâm hậu bằng hắn, chắc hắn tôi sẽ chết, còn hắn chỉ bị thương nặng mà thôi. Sư thúc, thật ra tôi không cần dùng thuật pháp này, chỉ dựa vào số lượng Huyền thuật sư như hiện tại, chúng ta vẫn có thể nắm chắc phần thắng. Nhưng Tôn Chủ nói không sai, nếu hắn chết, Huyền môn sẽ không bỏ qua cho tôi."

Bạch Cập cũng thở dài, chuyện này rõ như ban ngày, chưa tính đến chuyện cô từng có bao nhiêu hiềm khích với Trật Tự, chỉ với tà thuật chuyển nghịch ngũ hành mạnh đến mức kinh người như thế, Huyền môn chính đạo có ai mà không sợ?

Tần Thái nhún người nhảy lên cao, đứng giữa không trung, Trên tay cô là loan đao phát ra ánh sáng chói mắt. Chu Tế Xương lộ rõ vẻ vui mừng: "Tiên Tri, Huyền môn sẽ mãi mãi khắc ghi công đức của cô."

Tần Thái nhìn ông ta, nói lạnh lùng: "Ta không cần ai nhớ đến công đức."

Cô tiếp tục thi triển thuật chuyển nghịch ngũ hành để đối phó với Tôn Chủ, nhưng dùng rất cẩn thận, Tôn Chủ phát hiện, gương mặt như ngọc của hắn thêm ý cười. Tần Thái chỉ thi triển bằng một phần ba hắn, như vậy cô phải gánh một phần ba sát thương từ lôi kiếp.

"Thật là một người phụ nữ thông minh, nhanh vậy đã hiểu được huyền cơ." Hắn không ngừng thi pháp, ánh mắt vẫn trống rỗng như cũ: "Ta có thể đưa thiên thư cho ngươi, để ngươi tu chỉnh được Thiên Đạo, ha ha ha,...đừng quá thất vọng."

Tần Thái không để hắn nói xong: "Ta nói rồi, người giống như ngươi không có tư cách chấm bài thi."

Tiếng sấm cuồn cuộn đinh tai nhức óc, Tôn Chủ lại nói: "Càng nắm giữ vận mệnh kẻ khác thì càng cảm thấy đáng sợ. Ngươi sẽ nghĩ bản thân có được sức mạnh lớn như vậy, tại sao lại chịu gông cùm xiềng xích của Thiên Đạo. Đến cuối cùng thì thứ gì quan trọng với ngươi đều biến mất, không thể níu kéo." Lôi kiếp ầm ầm giáng xuống, từ dưới nhìn lên chỉ thấy nó như một quả cầu lửa thiêu đốt.

Trong mắt Chu Tế Xương và Tạ Thiên An có sự vui mừng khó phát hiện. Chu Tế Xương mừng vì hai kẻ đáng chết nhất Huyền môn sắp bị diệt trừ. Tạ Thiên An mừng vì Nhân Gian không còn ai có thể uy hiếp được danh vọng của ông ta. Tâm tư hai người khác nhau, lại cùng chăm chú nhìn lôi hỏa đang gào thét kia. Bạch Hà và Lữ Lương Bạc định chạy tới cứu người nhưng bị đám Chu Tế Xương ngăn lại. Bạch Cập đứng im, lôi hỏa ầm ầm giáng xuống, tựa như thiên thạch mang theo sức mạnh phá tan cả trời đất.

Toàn bộ các pháp trận trường Trung học Nghiệp vụ Tam Họa không chống đỡ nổi, bị phá hủy ngay lập tức.

Bên trong ánh lửa hừng hực, không thấy Tôn Chủ, cũng không thấy Tần Thái. Chu Tế Xương hít một hơi, vẻ mặt đau đớn: "Vì giữ gìn chính nghĩa của Huyền môn, Tiên Tri đại nhân đã....đồng quy vu tận với Tôn Chủ. Tôi tuyên bố tại đây, các đồng đạo Huyền môn sẽ lập bia đá vĩnh vĩnh không quên sự cao thượng của Tiên Tri."

Tạ Thiên An lập tức nói tiếp: "Không nhờ Huyền môn chúng ta đã bị Tôn Chủ lừa lâu như vậy, nhưng giờ hắn đã bị diệt trừ, bây giờ quan trọng nhất là chỉnh đốn lại Huyền môn."

Chu Tế Xương nhìn hắn nói: "Trước tiên kiểm kê số lượng người thương vong, trợ cấp cho người thân, cứu người bị thương đã rồi tính tiếp."

Nhóm Bạch Cập và Bạch Hà chạy đến đống lửa bị đốt thành đám tro, cật lực đào bới. Bạch Hà có dị mắt, dù lửa có lớn tới đâu anh vẫn nhìn được rõ ràng. Chỉ lát sau, anh chạy vọt đến một đống tro tàn khác, dùng sức nắm lấy thứ gì đó kéo ra. Lửa lớn đốt cháy tay anh, lôi hỏa từ trời là thứ năng lượng mà không thể dùng pháp chú để ngăn lại được. Nhưng anh vẫn nắm rất chặt không muốn buông. Bạch Cập nhanh chóng phát hiện, đi đến cùng ra sức kéo.

Tang Cốt Nê cũng đi tới hỗ trợ, ba người cùng hợp tác túm thứ gì đó bị hỏa lôi thiêu đen thui ra ngoài. Sắc mặt Chu Tế Xương và Tạ Thiên An không vui, bọn họ chỉ thấy thứ kia là một khối đen nghịt. Chu Tế Xương đi tới gần hơn vẫn không nhìn ra đấy là thứ gì, chỉ có Bạch Cập dùng linh lực trong kính Côn Luân rót vào, dần dần thứ màu đen kia ho khan kịch liệt. Thì ra là Tần Thái.

Chu Tế Xương thầm hận Bạch Hà nhiều chuyện, sắc mặt Tạ Thiên An thâm trầm. Hai người họ đang tính nói chuyện thì thấy khối màu đen kia bỗng biến dạng, dần dần hóa thành cơ thể người sống. Tần Thái đứng lên từ mặt dất, dường như lông tóc không tổn hại chút nào. Họ lại định nói thì ngay lập tức đổi thành: "Tiên Tri không sao, thật sự là tốt quá!"

Bạch Hà đỡ lấy Tần Thái, cô ho khan vài tiếng rồi nói: "Các người dọn dẹp tàn cuộc trước đi, tôi hơi mệt để ngày khác bàn luận thêm.". Truyện Thám Hiểm

Dứt lời, cô bảo Sa Ưng và Yến Tiểu Phi đưa cô đi, Bạch Cập thì ở lại giúp người Nhân Gian lo liệu hậu sự. Yến Tiểu Phi cũng đến, lúc đánh nhau hắn đã tìm cách tránh nên không bị tổn hại. Lúc này hắn đỡ Tần Thái, đưa cô rời khỏi Bất Ki các. Lữ Liệt Thạch nghiến răng nghiến lợi: "Họ Yến đây là muốn gì? Cứ vậy mà để hắn đi sao?"

Chu Tế Xương khinh thường con người tiểu nhân như thế, hừ lạnh: "Tùy hắn đi, thứ đê tiện vô sỉ như vậy, nghe tên thấy mà ghê tởm."

Yến Trọng Hoan đỡ Tần Thái đi về phía trước, Yến Tiểu Phi và Sa Ưng bọc hậu. Đến khi rời khỏi tầm mắt của mọi người, Tần Thái vịn lấy đầu vai Yến Trọng Hoan phun ngụm máu lên người hắn, sau đó bất tỉnh nhân sự. Cô đã xem thường lôi hỏa cửu thiên, chỉ một phần ba thôi đã sắp giết chết cô rồi. Yến Trọng Hoan không nói nhiều, hắn đưa cô lên xe cùng Sa Ưng và Yến Tiểu Phi đến một tiểu viện nơi nông thôn. Bên ngoài là rừng cây ăn quả, bên trong có một vườn rau nho nhỏ, xung quanh trồng đầy hoa cỏ. Có hàng ghế dưới giàn nho xanh mát, lúc này nho đã có quả nhưng chưa chín.

Yến Tiểu Phi ôm cô vào trong phòng, Sa Ưng nhìn quanh thấy bài trí nơi này tương đối tinh xảo, có lẽ đã được chuẩn bị tỉ mỉ. Yến Trọng Hoan đưa thuốc để Sa Ưng bôi cho Tần Thái. Sa Ưng nhìn thuốc trong tay, xác định không có vấn đề rồi mới hoàn toàn yên tâm đắp lên miệng vết thương chằng chịt trên người cô.

Sau đó, Yến Trọng Hoan đưa cho Yến Tiểu Phi và Sa Ưng hai bình thuốc khác: "Nước nóng đã chuẩn bị xong, hai người đi tắm rồi ra ăn cơm."

Sau trận đại chiến, có nước nóng để tắm lại có cơm ngon để ăn, thật sự là chuyện quá tốt đẹp. Sa Ưng ăn xong liền đến phòng Tần Thái, ôm cô vào ngực rồi ngủ một giấc thật ngon.

Yến Tiểu Phi không hiểu: "Sư phụ, đây là?"

Yến Trọng Hoan vỗ vỗ vai hắn: "Nghỉ ngơi đi, sau đó báo cho Bạch Cập đến nơi này tập hợp."

Lúc Bạch Cập đến nơi Tần Thái vẫn chưa tỉnh lại. Yến Trọng Hoan an bài cho hắn rửa mặt chải đầu, thay sang quần áo sạch sẽ. Bạch Cập không nói gì, hắn biết đây là thành ý của Yến Trọng Hoan. Bây giờ Tần Thái không có khả năng từ chối người này, vậy thì sao bọn họ phải khiến hắn ta khó xử?

Điều khiến bọn họ không ngờ là Tần Thái ngủ một tháng. Chu Tế Xương là người nhạy cảm, hắn cảm thấy Tần Thái nhất định đã bị thương rất nặng. Tuy ngoài mặt hắn không để lộ điều gì, chỉ ngầm phái người điều tra khắp nơi. Tạ Thiên An cũng thế, Bạch Cập chỉ có thể giảm số lần đến nơi trú ẩn để tránh bại lộ hành tung Tần Thái. Bên người cô chỉ còn lại Yến Trọng Hoan, Yến Tiểu Phi và Sa Ưng cùng chăm sóc.

Cũng may cô ngủ rất ngoan, mỗi ngày Yến Trọng Hoan đút cho cô ít canh, rồi Sa Ưng giúp lau rửa cơ thể, không có nhiều lo lắng.

Thế nhưng một ngôi nhà nông nho nhỏ làm sao có thể ngăn trở được đôi mắt nhóm người Chu Tế Xương và Tạ Thiên An lâu dài?

Tầm mười ngày sau, Chu Tế Xương cho người tới quyết giết bằng được Tần Thái. Người Trật Tự vốn không công nhận chức Tiên Tri của Tần Thái, bọn họ lại sợ hãi sức mạnh của cô, càng chứng minh không thể giữ. Yến Trọng Hoan rất kiên quyết, lao vào ác chiến với đám người Trật Tự. Cho đến khi nhóm Sa Ưng đến cứu viện mới đánh lui hai trăm Huyền Thuật sư. Nhưng chưa kịp nghỉ ngơi chỉnh đón thì người Tạ Thiên An đã đánh tới. Lần này cả Yến Trọng Hoan, Yến Tiểu Phi đều đã bị thương, Sa Ưng bị chém một nhát sâu.

May mắn là còn Bạch Cập tới cứu, nhóm Chu Tế Xương không còn cách nào đành lùi về. Nơi này không thể ở, Bạch Cập đưa Tần Thái và nhóm người Yến Trọng Hoan dời đi. Còn may là Yến Trọng Hoan để lại đường lui, hắn đưa mọi người đến một tiểu viện khác. Lần này càng phải thêm ẩn cư, mọi người không dễ dàng lấy được thuốc, mọi thứ đều phải dùng rất tiết kiệm.

Mà Chu Tế Xương và Tạ Thiên An vẫn chưa từ bỏ, bọn hắn biết hai bên đã trở mặt đến mức không quay lại được, nếu không giết được cô tất để lại họa lớn. Hai người kết thành đồng minh, lần thứ hai triển khai tấn công. Bất đắc dĩ, Bạch Cập đành đưa Tần Thái vào núi sâu, hoàn cảnh càng thêm gian nan.

Tang Cốt Nê đành phải nhờ đến dưa chuột mượn dược liệu và các vật phẩm thiết yếu. Dưa chuột là một quả dưa nghiêng theo chiều gió, với tình thế lúc này nó cảm thấy đứng về Tần Thái sẽ gặp bất lợi. Thế nên nó quyết định đảo hướng sang Chu Tế Xương. Tang Cốt Nê nắm cổ áo vị chủ tịch Hoàng này kéo lên hành hung: "Anh dám bán đứng Tiểu Thái hả, tôi giết anh!!!"

Dưa chuột kéo lại cổ áo, nói lời thấm thía: "Liên minh thực vật không phải là thế lực có thể gánh chịu được kết cục nếu Tần Thái chết. Với tình thế hiện nay cậu cũng đã thấy rồi đấy, người có khả năng thống nhất Huyền môn bây giờ là Chu Tế Xương, cậu nhanh chóng đầu phục với Bạch Hà đi. Thế thì mới có con đường sống."

Tang Cốt Nê nổi giận: "Ta không nên quen biết anh, anh là đồ Hán gian! Quân bán nước, sớm biết thế năm đó..."

Dưa chuột đưa tay lên xoa xoa đôi mắt: "Được rồi, cậu nháo lên làm gì, tôi cũng chưa bán cho họ vị trí của Tần Thái mà. Được rồi được rồi, chúng ta chờ cô ấy chết...."

"Bộp!" một tiếng, Tang Cốt Nê nóng nảy biến tay thành cành dâu đánh vào đầu Dưa chuột: "Tiểu Thái sẽ không chết!"

Dưa Chuột thở dài: "Rồi rồi rồi, cô ấy không chết, sẽ trường sinh bất lão đúng không?"

Tang Cốt Nê đưa tay ra với tư thái cường đạo: "Thuốc!"

Vẻ mặt Dưa Chuột bất đắc dĩ: "Tay cậu cũng bị thương, thuốc này hiệu quả tốt lắm, lấy một ít mà dùng."

"Ta không cần! Hơn nữa phải lấy thứ này nhiều hơn!"

"Nè, cậu không chịu nói lý luôn à? Thuốc này kia đều tốn tiền, mà bọn họ lại không đưa ra được....Này, đó là thuốc bôi ngoài da! Đừng ăn! Làm ơn đừng có ăn!"

"Họ Hoàng kia anh nghe đây, tóm lại là tôi không có tiền, anh không đưa thuốc thì tôi chết cho anh xem!"

"Tôi...Cậu, cậu...Được! Tôi đưa!"

"Tôi muốn bảy hộp như vậy!"

"Được"

.....

Trật Tự và Nhân Gian liên minh rất nhanh đã xuất hiện vấn đề. Nhóm nào quan trọng nhất với Huyền môn? Bên Trật Tự đương nhiên ủng hộ Chu Tế Xương và Bạch Hà, nhưng Nhân Gian làm sao có thể đồng ý? Bọn họ vốn ủng hộ Lam Trù và Tạ Thiên An. Nay Lam Trù biến mất không xuất hiện khiến Tạ Thiên An trở thành người nổi bật duy nhất.

Tranh đấu không có dấu hiệu ngừng lại, thời gian một tháng đó Tần Thái chỉ ngủ. Lúc tỉnh lại cô dựa vào vai Yến Trọng Hoan, hắn đang chải đầu cho cô. Gần đây tóc cô rụng rất nhiều, Yến Trọng Hoan đang dùng một loại dầu dưỡng đặc biệt thoa lên, coi như giảm được mấy phần.

Tần Thái mở mắt một chút, bị ánh sáng kích thích nhói đau. Yến Trọng Hoan mừng như điên: "Cô tỉnh rồi sao?"

Sau đó hắn gọi Yến Tiểu Phi vào: "Thông báo cho nhóm Bạch Cập, Tiên Tri đại nhân đã tỉnh lại."

Bạch Cập và nhóm Sa Ưng đến rất nhanh, Tần Thái miễn cưỡng híp mắt đánh giá bọn họ một lần. Sa Ưng ngồi cạnh cô, nơi cổ áo lộ ra vẫn còn miệng vết thương, Tần Thái đưa tay lên mơn trớn, Tang Cốt Nê nhào lên ôm chặt cô gào khóc: "Dưa Chuột thúi nói cô sẽ chết! Làm ta sợ mất mấy đêm không ngủ nổi!"

Tần Thái nhìn thấy vết thương trên tay nó, chỉ qua một tháng mà từng chiến tướng thủ hạ tinh anh này như chó nhà có tang. Cô uống mấy ngụm bước, rồi nói: "Báo cho sư phụ tôi biết, tôi muốn gặp anh ta."

Yến Trọng Hoan hơi do dự: "Tại nơi này sao?" hắn sợ Tần Thái không biết tình hình, nhanh chóng bổ sung cho cô: "Trong khoảng thời gian này Chu Tế Xương và Tạ Thiên An luôn truy lùng chúng ta đòi giết....đã có nhiều tử thương. Bây giờ..."

Đầu Tần Thái đau muốn nứt toát, đôi mắt không mở nổi: "Đi đi."

Yến Trọng Hoan nghĩ nghĩ, sau đó sai người đi tìm Bạch Hà.

Bạch Hà đến cũng rất nhanh, mấy ngày nay anh luôn lo lắng cho Tần Thái. Lúc này Tần Thái thật sự bị thương rất nghiêm trọng, nhưng ý thức cô vẫn tỉnh táo: "Sư phụ, sư phụ muốn đảm nhiệm vị trí Tôn Chủ mới không?"

Bạch Hà đem linh thủy đến cho Tần Thái uống, tuy không có tác dụng quá lớn, nhưng có còn hơn không: "Tiểu Thái, chí hướng sư phụ không ở đây, dù cần phải có Tôn Chủ mới thì bối phận Chu Tế Xương cao hơn, càng thích hợp hơn."

Ngũ tạng trong người cô nóng như bị bỏng, cô cố gắng nói: "Nếu sư phụ muốn, tôi chắc chắn sẽ tương trợ hết lòng. Việc này đương nhiên sẽ thành, sư phụ nhân hậu như thế, nhậm chức Tôn Chủ sẽ có thể cho nhóm người Nhân Gian một con đường sống. Nếu sư phụ khăng khăng từ chối, thì vị trí này tôi sẽ tự chiếm lấy."

Bạch Hà hơi giật mình: "Bây giờ thương thế của cô trầm trọng, những việc này từ từ hẳn nghĩ đến."

Tần Thái lắc đầu: "Sư phụ suy nghĩ chút xem, lời tôi nói đều là thật lòng. Nếu sư phụ lên vị trí đó, là chuyện thuận lý thành chương, còn nếu là tôi..." tuy lời cô mang theo ý cười, nhưng từng chữ mang theo sức mạnh: "Chắc chắn là xương trắng lót đường, máu tươi nhuộm thấu."

- --------------------

DeYun có lời muốn nói:

Thật sự, thật sự rất xin lỗi các nàng, cuộc sống hiện tại của mình không ổn chút nào ấy. Đang hoang mang và mông lung vì quyết định nghỉ nơi đã làm hai năm vì chịu không nổi nơi ấy nữa, không biết nên làm gì tiếp theo mới ổn. Gần đây bận rộn vì giải quyết những việc còn sót lại và phát hiện, những chương mới mình đã edit xong, chỉ cần chỉnh sửa lại một chút là có thể đăng, chúng nó đã hoàn toàn biến mất theo dữ liệu lưu trên máy Công ty cũ, mình đã nghỉ việc nên người ta reset lại CPU đó rồi. Khóc một dòng sông luôn các nàng ơi, chỉ còn sót lại đúng 1 chương này thôi.

Nhưng sắp tới đây mình có nhiều thời gian cho bản thân hơn, có đôi chút niềm tin sẽ ổn. Và đương nhiên sẽ phục vụ các nàng hết mình trở lại. Rất rất cám ơn các nàng tin tưởng chờ đợi.

Vẫn tiếc quá chời ơi!!!! TT_TT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »