Vừa Gặp Đã Thương

Lượt đọc: 8848 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Thẩm Vọng Tân nhìn hai người trong thang máy, sau đó yên lặng lùi về sau vài bước, nhường đường cho bọn họ bước ra.

A Uy đi ra trước, phát hiện Tô Tinh Dã không đi theo liền quay đầu gọi một tiếng: “Tiểu thư Tinh Dã?”

Lúc này Tô Tinh Dã mới phản ứng lại. Khi cô bước ra ngoài, ánh mắthi người chạm vào nhau trên không trung rồi dời đi rất nhanh.

Đường Viên theo sau Thẩm Vọng Tân vào thang máy, sau khi cửa thang máy đóng lại, cô ấy mới lẩm bẩm: “Anh Thẩm, người vừa rồi là Tô Tinh Dã, là Tô Tinh Dã đó!”

Thẩm Vọng Tân mỉm cười: “Ừ, là cô ấy. Nhưng sao em lại hưng phấn như vậy chứ?”

“Dĩ nhiên phải hưng phấn rồi, em là fan của cô ấy mà! Rốt cuộc cũng được nhìn thấy người thật rồi, thật là đẹp quá đi! Đúng là có khí chất!” Dáng vẻ Đường Viên tràn đầy ước ao, “Phải rồi, sao cô ấy lại ở đây chứ? Cũng đóng phim ở đây à? Anh Thẩm, anh nói xem, có phải cô ấy cũng đến quay ≪Quyền Mưu≫ không?”

Danh sách dàn diễn viên của ≪Quyền Mưu≫ vẫn chưa công bố, nên Thẩm Vọng Tân chỉ biết người có nhiều cảnh diễn nhất với mình là một diễn viên tên Thích Chử, Kỷ Nguyên và Trì Hủ, còn những diễn viên khác thì không biết rõ lắm. Anh mím môi: “Chuyện này tôi cũng không rõ lắm.”

“Em hy vọng là cô ấy, mặc kệ là diễn vai nào, chỉ cần là trong đoàn phim này để em có thể gặp cô ấy là tốt rồi.” Đường Viên tiếp tục mơ ước.

Thẩm Vọng Tân chỉ cười mà không nói thêm gì.

A Uy mang hành lý của Tô Tinh Dã vào phòng, cô nói với anh: “Anh Uy, chỗ này để em tự thu xếp là được rồi, anh về phòng nghỉ ngơi trước đi.”

A Uy không có ý kiến gì, hơn nữa một người đàn ông như anh cũng không tiện giúp cô thu xếp, vì vậy liền gật đầu: “Được thôi, vậy cô tự sắp xếp nhé, nếu có chuyện gì thì gọi điện cho tôi.”

“Vâng.”

Sau khi A Uy đi, Tô Tinh Dã ngồi xổm trên mặt đất, bắt đầu sắp xếp đồ trong hành lý, nhưng trong đầu lại nghĩ đến khuôn mặt của Thẩm Vọng Tân. Hình như so với lần trước, anh đã gầy hơn nhiều rồi.

Sau khi Tô Tinh Dã ăn trưa xong liền nhận được thông báo qua WeChat của đạo diễn Khương Nghị, là một tin nhắn nhóm, bảo tất cả diễn viên mang kịch bản đến một phòng tập gần khách sạn. Cô nhìn tên phòng tập, mơ hồ thấy có chút quen thuộc, sau đó nhớ lại lúc trước khi đi trên đường từng nhìn thấy phòng tập này rồi. Trước khi đi, cô gửi một tin nhắn WeChat cho A Uy. Gửi xong, cô vừa ra cửa thì thấy A Uy đang đi về phía bên này.

Tô Tinh Dã hỏi: “Sao anh lại ra đây?”

“Tiểu thư Tinh Dã, tôi đi cùng với cô nhé?”

“Không cần đâu, chỗ đó ở gần khách sạn mà.” Cô cầm kịch bản lên, nói tiếp, “Có lẽ muốn cùng thảo luận kịch bản, vì vậy anh có đến cũng không có chuyện gì làm….”

“Tôi ở bên ngoài chờ cô cũng được.”

“Nhưng mà….” Cuối cùng, dưới sự kiên trì của A Uy, Tô Tinh Dã đành thỏa hiệp: “Vậy cũng được, nhưng có thể sẽ chán đấy nhé.”

“Không sao.”

Phòng tập mà đạo diễn Khương Nghị hẹn bọn họ thật sự rất gần, chỉ khoảng mấy trăm mét, đi mấy phút đã đến. Sau khi báo số phòng cho nhân viên phục vụ, liền được dẫn lên lầu, còn chưa đến nơi, từ xa đã thấy có không ít người đang ngồi trên ghế dài trong hành lang, nam có nữ có.

Đường Viên mắt sắc, từ xa cũng nhận ra Tô Tinh Dã, cô ấy không kiềm được liền vẫy tay với cô.

Tô Tinh Dã nhìn xung quanh mộthi, sau đó đưa tay chỉ vào mình, ý hỏi cô ấy đang vẫy tay với cô phải không?

Đường Viên chạy về phía cô: “Chị Tinh Dã, chị đến rồi hả?”

“Cô…. cô biết tôi?”

Đường Viên đáp: “Vừa nãy chúng ta đã gặp nhau một lần trước cửa thang máy của khách sạn rồi mà. Đúng rồi, em là trợ lý của anh Thẩm, Thẩm Vọng Tân. Hơn nữa, em…. cũng là fan của chị đó.”

Tô Tinh Dã có chút không phản ứng kịp.

“Chị Tinh Dã à, chị cũng ở trong đoàn phim ≪Quyền Mưu≫ à? Đến đây thảo luận kịch bản?” Đường Viên hỏi.

“Ừ, đúng vậy.”

“Vậy chị mau vào đi, em thấy mấy diễn viên khác cũng đến cả rồi, ở ngoài này đều là mấy trợ lý bọn em.”

Tô Tinh Dã khẽ cười với cô ấy: “Được, cảm ơn cô.”

Đôi mắt Đường Viên sáng lấp lánh, vội lắc đầu.

Tô Tinh Dã quay đầu nhìn A Uy. A Uy gật gật đầu với cô, lúc này cô mới giơ tay gõ nhẹ cửa phòng. Khi nghe thấy câu “Vào đi”, cô mới đẩy cửa bước vào.

Sau khi cô vào trong, mấy trợ lý ngồi bên ngoài bắt đầu nhỏ giọng xì xầm.

“Hóa ra ở ngoài Tô Tinh Dã lại đẹp như vậy, vừa trắng vừa gầy, vóc người cũng đẹp. Hơn nữa đấy hẳn là mặt mộc nhỉ, mặt mộc mà cũng đẹp như thế?”

“Đúng là rất đẹp, còn có khí chất nữa. Người ta vừa tới đã mang đến một cảm giác sạch sẽ, thanh mát rồi.”

“Không sai không sai. Cũng không biết cô ấy diễn vai gì trong ≪Quyền Mưu≫?

“Nếu không phải là Lý gia, Triệu gia thì cũng là tiểu thư Cung gia thôi.”

Lúc này, trong đám người vang lên giọng nói của một cô gái: “Không phải tiểu thư Triệu gia đâu, bởi vì chị Yên nhà tôi đóng vai đó mà.”

“Cũng không phải là tiểu thư Cung gia, vì chị Dụ nhà tôi thủ vai ấy.”

“Vậy chỉ còn lại tiểu thư Lý gia, nữ chính của ≪Quyền Mưu≫ thôi đó?”

“Có điều tôi cảm thấy cô ấy diễn vai tiểu thư Lý gia rất hợp.”

“Cùng ý nghĩ.”

Khi nghe thấy Tô Tinh Dã sẽ diễn vai tiểu thư Lý gia, đôi mắt Đường Viên “vụt” một cái sáng lên. Lý gia tiểu thư, đó không phải là vai người yêu của anh Thẩm nhà cô sao?!! Vậy cảnh diễn đôi của hai người họ chắc chắn sẽ rất nhiều, như vậy chẳng phải cô sẽ có rất nhiều cơ hội à…..

Sau khi Tô Tinh Dã đẩy cửa vào, bên trong đã được bố trí giống như một phòng họp vậy. Có bàn ghế chỉnh tề, đã có không ít diễn viên ngồi đó, nam nữ đều đủ cả, vừa phóng tầm mắt nhìn đã nhận ra Thẩm Vọng Tân.

Khương Nghị nhìn thấy Tô Tinh Dã liền cười vẫy tay với cô: “Tinh Dã, đến rồi à, mau đến đây ngồi đi.”

Tô Tinh Dã hơi cúi đầu chào rồi mới bước nhanh qua đó.

Chỗ mà Khương Nghị chỉ vừa vặn ở góc trong cùng ngay bên cạnh Thẩm Vọng Tân. Anh thấy cô đi đến liền cười đứng lên, nghiêng người để cô bước vào. Lúc đi ngang qua, Tô Tinh Dã có thể ngửi thấy mùi hương thơm ngát nhàn nhạt trên quần áo của anh, hình như là mùi xà phòng giặt đồ. Cô nói với anh một tiếng: “Cảm ơn.”

Thẩm Vọng Tân trả lời: “Không cần khách sáo.”

Đợi Tô Tinh Dã an vị, Thẩm Vọng Tân mới ngồi xuống theo.

Tô Tinh Dã ngồi bên trái Thẩm Vọng Tân, bên phải là người đàn ông lạ mặt, nghĩ có lẽ là người đóng vai nhân vật quan trọng nào đó nên cô cũng không để tâm lắm. Đột nhiên, cô cảm thấy sau lưng có người chọc nhẹ vào lưng mình. Cô theo bản năng xoay người lại liền nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười quen thuộc.

Du Thư Yên nhướng mày, nhỏ giọng hỏi cô: “Có thấy ngạc nhiên mừng rỡ không? Có bất ngờ không?”

Tô Tinh Dã cười gật đầu, dư quang lại liếc thấy có hai người ngồi cách đó không xa đang vẫy tay với mình. Cô nhìn qua thì thấy hai chàng trai trông hơi quen, qua vài giây mới nhớ ra đó là Trì Hủ và Phó Tuần từng đóng chung trong ≪Triêu Dương Công chúa≫, nên cô nở nụ cười với bọn họ. Cô thật sự không nghĩ tới trong đoàn phim này lại gặp được nhiều người quen như vậy.

Một lát sau, cửa phòng lại bị đẩy ra lần nữa, lại có thêm vài diễn viên đi vào nữa. Khương Nghị thấy các thành viên đều đã đến đông đủ mới bắt đầu lên tiếng: “Đầu tiên, hôm nay tôi rất vui khi có thể gặp mọi người. Buổi tụ họp này là để nói về bộ phim ≪Quyền Mưu≫ mà chúng ta sắp quay, vì mục đích làm cho nó thành công vang dội. Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận kịch bản trước. Có điều trước khi làm việc đó, mọi người hãy làm quen với nhau đã, để tôi giới thiệu với mọi người trước.”

Sau đó, Khương Nghị giới thiệu phó đạo diễn, nhà sản xuất và biên kịch của ≪Quyền Mưu≫. Khi ông giới thiệu xong mới đến lượt các diễn viên tự giới thiệu mình và nói về nhân vật mà mình sẽ thủ vai.

Nhân vật của Thẩm Vọng Tân trong ≪Quyền Mưu≫ là nam chính Lục đại thiếu gia – Lục Dự Lễ, một nam chính khác Lý Tri Hàng do người ngồi bên phải Tô Tinh Dã thủ vai, Thích Chử. Du Thư Yên đóng vai Triệu đại tiểu thư – Triệu Nguyệt Du, Kỷ Nguyên đóng vai Tống nhị thiếu gia – Tống La, hai nhân vật của Phó Tuần và Trì Hủ lần lượt là Cửu hoàng tử và Minh đại thiếu gia – Minh Kế.

Trong bộ phim ≪Quyền Mưu≫ này, nhân vật nam nhiều hơn nhân vật nữ, ba nhân vật nữ chính chỉ có Lý gia tiểu thư – Lý Uyển Yểu, Triệu tiểu thư – Triệu Nguyệt Du và Cung tiểu thư – Cung Song Tình, mà người đóng vai ba nhân vật này lần lượt là Tô Tinh Dã, Du Thư Yên và Triệu Tư Dụ.

Nhân vật nam trong phim này nhiều vô cùng, xuất hiện nhiều nhất là Lục Dự Lễ và Lý Tri Hàng, sau đó là những minh tranh ám đấu [*] giữa Ngũ hoàng tử và Cửu hoàng tử. Người đóng vai Ngũ hoàng tử là Chu Thưởng, còn người luôn ra sức ủng hộ Ngũ hoàng tử là Tống nhị thiếu gia – Tống La. Minh đại thiếu gia Minh Kế là thư đồng lớn lên bên cạnh Cửu hoàng tử. Còn lại là tứ đại thị vệ, thị vệ của hai thiếu gia Lục – Lý, thị vệ của Ngũ hoàng tử và Cửu hoàng tử.

[*] Minh tranh ám đấu (明争暗斗): tranh giành cấu xẽ lẫn nhau trong trường hợp mâu thuẫn cùng cực.

Nội dung chính của ≪Quyền Mưu≫ là kể về cuộc đời, những sự kiện xoay quanh các nhân vật. Đây là một bộ nam quyền, lấy chính trị và triều đấu làm chính, tình yêu tình thân và tình bạn giữa các thiếu niên chỉ là phụ. Mặt sáng mặt tối của các nhân vật đều được mô tả chi tiết, nhằm mục đích mang đến cho khán giả một câu chuyện sống động tại nơi Yên Kinh rộng lớn, phồn hoa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »