Vừa Gặp Đã Thương

Lượt đọc: 8766 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 53
cầu nguyện

❊ ❊ ❊

Phim trường Bắc Kinh.

“Cắt! Tốt lắm! Kết thúc công việc!” Đạo diễn cầm loa nhỏ nói.

Kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, Thẩm Vọng Tân thay đồ, tháo phụ kiện, tẩy trang xong thì rời đi với Đường Viên. Lúc đi ra cửa chạm mặt vài diễn viên, một người trong đó lên tiếng: “Vọng Tân, bọn tôi định đi ăn khuya, cùng đi nhé.”

Thẩm Vọng Tân từ chối: “Xin lỗi, bây giờ tôi có việc gấp, không thể đi được. Mọi người đi ăn vui vẻ.”

“Không biết nữa. Hiếm khi thấy anh ấy vội như vậy.”

“Lạ nhỉ.”

Tiết Đan bước ra, không thấy Thẩm Vọng Tân thì ngạc nhiên hỏi: “Ủa, Vọng Tân đâu rồi?”

“Đi rồi.”

Tiết Đan sửng sốt: “Đi rồi? Không cùng tụi mình đi ăn sao?”

“Ừ. Hồi nãy thấy cậu ấy với Tiểu Viên vội vã rời đi, nói là có việc gấp. Không biết là bận gì nữa.”

Nghe vậy, Tiết Đan trầm ngâm. Việc gấp? Là việc gấp gì cơ?

Người có quan hệ không tồi với Tiết Đan – Vương Tiếu Tiếu thấy cô ấy thất thần liền khẽ lay vai: “Đan Đan, đi thôi. Nghĩ gì mà ngẩn ngơ vậy?”

Tiết Đan phản ứng lại, đáp “A” một tiếng, rồi lại lắc đầu: “Không ··· không có gì, đi thôi.”

⚝ ✽ ⚝

Tô Tinh Dã đến tiệm lẩu Lão Oa mà mọi người hẹn, không chỉ nhìn thấy Du Thư Yên, Triệu Tư Dụ, mà còn có Thích Chử, Phó Tuần và cả người vừa mới ăn bánh kem với mình – Trì Hủ. Cô nhìn cái bánh kem cực kỳ tinh xảo trên bàn: “Đây là…. Mọi người chuẩn bị sinh nhật cho tôi sao?”

Du Thư Yên cười nói: “Nếu không thì sao? Đương nhiên là chuẩn bị sinh nhật cho em rồi. Đây chính là sinh nhật đầu tiên mà tụi chị ở bên em đó.”

“Ngạc nhiên không? Cảm động không?” Triệu Tư Dụ hỏi.

Tô Tinh Dã dùng sức gật đầu: “Rất ngạc nhiên, rất cảm động. Thật sự cảm ơn mọi người. Cơ mà, muộn thế này rồi mọi người còn chạy đến đây, có mệt không ạ?”

“Trùng Khánh cách Thành Đô cũng không xa, ngồi xe chỉ mất hơn một tiếng. Hơn nữa, mệt thì sao? Sinh nhật một năm chỉ có một lần, sao tụi này có thể không đến được.”

Du Thư Yên và Thích Chử vừa gia nhập đoàn phim vào đầu tháng này. Dù không cùng đoàn phim, nhưng đều ở Trùng Khánh. Phó Tuần và Triệu Tư Dụ thì tình cờ tham dự sự kiện ở Thành Đô.

“Thật ra Chu Thưởng và Kỷ Nguyên cũng muốn tới, nhưng hai người họ một người thì ở Australia, người còn lại thì ở Macao, cho nên có lòng mà không có sức, không thể đến được. Tuy nhiên, họ vẫn chuẩn bị quà cho em, biết tụi chị sẽ đến đây, nên đã nhờ chị chuyển giùm này.” Triệu Tư Dụ giải thích cho cô.

Tô Tinh Dã nghĩ nghĩ, rồi hỏi: “Họ biết mọi người sẽ đến nên gửi quà cho chị? Tức là mọi người đã sớm lên kế hoạch đến đây rồi?”

Du Thư Yên thấy dáng vẻ nghiêm túc phân tích của cô thì cười nói: “Ừ. Tất nhiên là phải chuẩn bị từ sớm rồi.”

Tô Tinh Dã nhìn họ, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ thấy vô cùng cảm động. Cô không biết nên làm sao để có thể cho họ cảm nhận được sự biết ơn của mình. Mọi người thật sự quá tốt, quá thương yêu cô rồi.

Sau khi ngồi xuống, Tô Tinh Dã thấy mọi người cứ cúi đầu nhìn đồng hồ, liền hỏi: “Còn đang đợi ai sao?”

Phó Tuần cười: “Ừ. Còn thiếu một người. Không biết có qua kịp không nữa.”

“Còn thiếu một người ······” Tô Tinh Dã yên lặng mà lặp lại câu này. Chu Thưởng và Kỷ Nguyên chắc chắn không thể đến dự. Nếu nói còn thiếu một người, không lẽ là ··· cái tên kia vừa lóe lên trong đầu thì tiếng gõ cửa đột nhiên truyền đến.

Cửa phòng bị đẩy ra, Thẩm Vọng Tân bước vào, anh mặc một cái áo khoác màu xanh đen, trên mặt vẫn mang theo nụ cười dịu dàng. Dù vậy, vẫn không thể giấu được sự mệt mỏi giữa đầu lông mày. Lúc này, không phải anh nên ở Bắc Kinh sao?

“Cuối cùng cũng đến rồi. Tụi này còn tưởng rằng cậu không đến kịp đấy.” Thích Chử nói.

“Vừa rồi tụi tôi còn đoán xem cậu có đến kịp trước khi qua ngày sinh nhật Tinh Dã không.” Phó Tuần nhìn đồng hồ trên tường: “Bây giờ là 11 giờ 50 phút. Chúc mừng cậu đã đến kịp!”

Thẩm Vọng Tân cười cười, không đáp lời mà nói với Tô Tinh Dã: “Tinh Dã, sinh nhật vui vẻ.”

Tô Tinh Dã nhìn Thẩm Vọng Tân cách một bàn ăn, không hiểu sao lúc nghe anh nói “Sinh nhật vui vẻ”, những mất mát không tên trong lòng đều lập tức tan thành mây khói.

“Được rồi được rồi, sắp 12 giờ rồi. Mau mau thắp nến, ước nguyện thôi!” Triệu Tư Dụ hối thúc.

Mọi người vội vàng cắm nến, Du Thư Yên đội mũ sinh nhật lên cho Tô Tinh Dã.

“Mau cầu nguyện đi!”

Tô Tinh Dã nhắm mắt lại, chắp tay trước ngực, nguyện vọng cũ đã thành sự thật cho nên lúc này cô ước một điều mới.

Ước xong, Triệu Tư Dụ đưa dao cho Tô Tinh Dã để cô cắt bánh.

“Ôi trời, tối rồi còn ăn bánh kem. Tội lỗi quá đi mất.” Phó Tuần nhìn đĩa bánh trong tay, than thở.

“Anh chỉ ăn có một miếng. Em đây nãy ở đoàn phim vừa ăn xong kìa.” Trì Hủ nói.

Mọi người cũng không ăn nhiều, vì còn phải chừa bụng ăn lẩu. Trừ Tô Tinh Dã và Trì Hủ đã ăn lót dạ một ít ở đoàn phim thì mấy người còn lại đều mang theo cái bụng đói meo đến đây.

Mấy người con trai khác ăn nhiều chút thì bọn cô có thể hiểu, dù sao ai cũng đang đói nhưng Trì Hủ thì sao?? Đã ăn mấy miếng bánh rồi mà còn ăn như hổ đói vậy?

Triệu Tư Dụ: “Trì Hủ, thật sự là cậu đã ăn hai bữa rồi sao?”

Trì Hủ cũng không thèm ngẩng đầu đã đáp: “Ăn rồi mà không no.”

Triệu Tư Dụ không biết nói gì hơn. Vừa rồi mọi người chỉ ăn có một miếng bánh, riêng mình anh ta ăn ba miếng, mà vẫn chưa lấp đầy được dạ dày sao????

Lúc đến Tô Tinh Dã vẫn còn no, ăn một miếng bánh kem đã là giới hạn của cô rồi. Cho nên lúc mọi người ăn say sưa thì cô chỉ ôm ly nước trái cây, ngồi một bên nhìn. Đang ngẩn ngơ thì di động vang lên, cô buông ly nước, lấy điện thoại ra, nhìn tên hiển thị trên màn hình. Tay cô run lên, suýt chút nữa làm rơi điện thoại.

Thẩm Vọng Tân ngồi bên cạnh nhận thấy cô có vẻ là lạ, bèn hỏi: “Sao vậy?”

Tô Tinh Dã siết chặt di động, lắc lắc đầu rồi nói với mọi người: “Mọi người cứ ăn đi, tôi ra ngoài nhận điện thoại.”

⚝ ✽ ⚝

Ra khỏi phòng, Tô Tinh Dã quẹo vào một cái hành lang, vẻ mặt có phần phức tạp nhìn điện thoại vẫn đang reo. Hai giây sau mới ấn nghe.

Điện thoại được kết nối, Tô Tinh Dã còn chưa nói câu nào, đầu dây kia đã chất vấn: “Con nói thật cho mẹ biết, có phải con lại đi đóng phim không?”

Vẻ mặt Tô Tinh Dã hơi cứng lại, mắt trừng to. Vài giây sau cô nở nụ cười tự giễu, vẫn bình tĩnh đáp: “Vâng ạ. Thì sao ạ?”

“Tô Tinh Dã!” Đầu dây kia hét lên: “Sao con có thể biến thành như vậy? Tô Châu kia dạy con như vậy sao?”

Nghe thấy tên Tô Châu được nhắc đến, Tô Tinh Dã hơi tức giận: “Ba của con như thế nào, không đến phiên mẹ đánh giá.”

Đổng Lai bị giọng nói lạnh lùng của Tô Tinh Dã làm cho sửng sốt, khó chịu hỏi: “Tô Tinh Dã, con nhất định phải như vậy sao?”

Tô Tinh Dã mím môi: “Bây giờ hỏi câu này, mẹ không thấy dư thừa sao?”

Đổng Lai ở đầu dây kia đang tức giận, nhưng nghe những lời này thì trầm mặc: “Con đang oán trách mẹ?”

Tô Tinh Dã cười cười, giọng nói vẫn bình tĩnh: “Tại sao con phải oán trách?”

“Con biết mẹ phải dự hội nghị ở nước ngoài, không thể về kịp mà···”

“Mẹ không cần phải giải thích đâu. Con không muốn nghe.” Tô Tinh Dã cắt ngang. Cô chính thức bước vào giới giải trí đã hơn một năm, mà bây giờ bà ấy mới gọi điện đến chứng tỏ một năm này, bà không hề quan tâm gì đến cô.

“Tô Tinh Dã, mẹ nói cho con biết. Mặc kệ con nghĩ gì, mẹ không cho phép con làm diễn viên. Con phải trở thành vũ công, con đã hứa với mẹ rồi.”

“Vì sao mẹ chỉ nhớ những gì con hứa mà không nhớ những gì mình đã nói?” Tô Tinh Dã hỏi lại.

Đổng Lai vốn đang tức giận lập tức sững sờ. Bàn tay nắm điện thoại có hơi run rẩy.

Tô Tinh Dã đợi một lúc, cô cũng không biết mình đang chờ cái gì. Đầu bên kia vẫn cứ im lặng, lâu đến mức cô dần mất đi kiên nhẫn: “Hôm nay gọi cho con chỉ vì việc này sao? Nếu vậy thì con chỉ có một câu trả lời, con sẽ không rời khỏi giới giải trí. Con cũng không cần mẹ cho phép con phải làm gì. Nếu không còn việc gì nữa thì con cúp đây.”

Tô Tinh Dã dứt khoát cúp điện thoại, sau đó tựa lưng vào vách tường. Cô cúi đầu nhìn sàn nhà nhẵn bóng, hốc mắt dần cay cay, sau đó một giọt lệ rơi xuống. Cô ngẩng đầu, cố gắng mở to hai mắt, điều chỉnh hô hấp, cô muốn kiềm lại nhưng nước mắt vẫn chảy xuống theo khóe mắt. Cô không thích cảm giác này, vô cùng không thích ······

Mắt thấy có một bóng người xuất hiện ở cách đó không xa, cô không nhìn rõ là ai, nhưng vẫn vô thức nghiêng người qua, giơ tay tùy tiện lau mắt. Cô cảm thấy người đó đang đến gần thì lùi lại, muốn kéo dài khoảng cách. Lúc này mới quay đầu lại nhìn xem là ai.

Thẩm Vọng Tân nhìn hốc mắt đỏ bừng kia, ánh mắt trong trẻo mang theo sự đề phòng, nhưng nó chỉ xuất hiện một giây liền hóa thành hư ảo và biến mất.

Tác giả có lời muốn nói:

1· Giữa hai người cách nhau một tầng giấy mỏng, tôi sẽ thêm một vài tình tiết vì tôi cảm thấy tình cảm thì cần phải có thử thách. Như vậy lúc ở bên nhau sẽ vô cùng ngọt ngào.

2· Điều ước cũ của Tinh Tinh có liên quan đến Tân Tân.

3· Mẹ Tinh Tinh sẽ còn xuất hiện, ngoại truyện cũng sẽ nói rõ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »