Vừa Gặp Đã Thương

Lượt đọc: 8775 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 63
mỏng manh

❊ ❊ ❊

Băng qua hành lang đen dài, Tô Tinh Dã dựa vào vách tường, thở phào nhẹ nhõm mộthi, người quay phim rất nhanh đã đuổi đến. Vừa rồi cô chạy nhanh quá, anh ta còn chưa kịp phản ứng thì cô đã “Vèo” một cái biến mất rồi.

Tô Tinh Dã điều chỉnh hơi thở, nhìn người phụ nữ áo trắng cách đó không xa, cô ta cũng đang nhìn cô. Hai người đối mắt nhau một giây, gần như là cùng một lúc, một đuổi một chạy. Người ta vào nơi này thì đều là bị “ma” đuổi, cô đây thì ngược lại, đuổi theo “ma”.

Chạy mộthi, Tô Tinh Dã cảm thấy hơi kỳ lạ, dần dần dừng chân. Đột nhiên, một suy nghĩ lóe lên trong đầu, cô xoay người lại, chạy về. Camera men không biết cô định làm gì bèn đuổi theo. Họ quay lại hành lang tối tăm, nhìn ánh mắt khó hiểu của người quay phim, cô khẳng định nói: “Bảng tên không còn trên người cô ta nữa.”

Người quay phim nhìn lối đi tối tăm, hỏi: “Cô cảm thấy cô ta ném vào đây?”

Tô Tinh Dã gật đầu: “Có thể lắm.”

“Vậy cô muốn đi vào sao?” Người quay phim lại hỏi, nhìn biểu cảm của cô vừa rồi, anh ta có thể xác định, cô sợ tối.

Tô Tinh Dã lại gật đầu: “Ừ.”

Vẻ kinh ngạc hiện lên trên mặt người quay phim, sợ tối mà còn dám bước vào? Chỉ vì bảng tên của anh Thẩm?

Tô Tinh Dã mặc kệ người quay phim, cô rọi đèn pin, tiến vào. Vừa rồi cô trực tiếp lao qua nên không để ý lắm, bây giờ không giống vậy, cô không biết NPC đã ném bảng tên ở đâu nên chỗ nào cũng phải mò. Đèn pin được phát vô cùng bé, phạm vi chiếu sáng rất ít, gây khó khăn cho việc tìm kiếm.

Anh quay phim đi cạnh Tô Tinh Dã, camera quay rõ vẻ mặt của Tô Tinh Dã. Dù trên mặt vô cùng sợ hãi, nhưng vẫn quật cường bò trên đất mà tìm.

Tô Tinh Dã dán mắt vào những chỗ được đèn chiếu qua, dưới ánh sáng mỏng manh ấy, cô nhìn thấy một cái bảng tên hình chữ nhật, nhìn ba chữ “Thẩm Vọng Tân” trên đó, gương mặt bất an lúc này mới lộ ra nụ cười.

Cô cẩn thận cất nó vào trong túi, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh với vẻ mặt thấy chết không sờn, hô to “Chạy!” Vừa dứt lời, bóng dáng nhỏ bé lại biến mất lần nữa.

Chạy thục mạng mộthi, anh quay phim cảm thấy hơi sai sai, đột nhiên nói: “Hai chúng ta… có phải đã chạy ngược hướng rồi không?”

Tô Tinh Dã mờ mịt nhìn xung quanh, “Ừ··· hình như chạy ngược thật.”

⚝ ✽ ⚝

Lúc Tô Tinh Dã chuẩn bị nhắm mắt xông lên thì đằng sau truyền đến tiếng bước chân, như gần như xa. Hai người không hẹn mà cùng nhìn lại, bóng dáng cao lớn xuất hiện trong tầm nhìn của họ. Không phải ai khác, chính là Thẩm Vọng Tân và người quay phim của anh.

Đôi mắt của Tô Tinh Dã lập tức được bao trùm bởi sự vui mừng: “Thẩm Vọng Tân, anh đến rồi.”

Thẩm Vọng Tân bước nhanh tới, nhìn cô một lượt, hỏi: “Em không sao chứ?”

“Tôi không sao. À đúng rồi, anh xem này.” Tô Tinh Dã vui vẻ rút thứ vừa tìm được từ trong túi ra: “Tôi tìm được bảng tên của anh nè!”

Thẩm Vọng Tân nhìn vẻ mặt xán lạn kia, nở nụ cười, hỏi: “Của em thì sao? Tìm được chưa?”

Tô Tinh Dã lắc đầu: “Chưa. Không sao, còn nhiều thời gian mà. Cứ từ từ tìm thôi. Nào, để tôi dán lên cho anh.”

Thẩm Vọng Tân “Ừ” một tiếng, quay lưng, Tô Tinh Dã dán bảng tên lên, còn cẩn thận mà miết bốn góc: “Ok. Dán được rồi!”

Thẩm Vọng Tân xoay người lại: “Đi thôi, tôi giúp em tìm bảng tên.”

Một lần nữa đối mặt với hành lang tối đen, Tô Tinh Dã nhắm mắt, hít sâu, chuẩn bị nhấc chân chạy thì một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô. Cô nhìn xuống tay mình, rồi lại ngước lên nhìn chủ nhân của bàn tay to, dày kia.

Thẩm Vọng Tân dịu dàng nói: “Đi thôi.”

Hai mắt của Tô Tinh Dã lập tức sáng lên, dùng sức gật đầu: “Ừm!”

Tô Tinh Dã sợ tối, nhưng đi cùng Thẩm Vọng Tân, trái tim cô bình tĩnh vô cùng.

Hai anh quay phim của Thẩm Vọng Tân và Tô Tinh Dã yên lặng nhìn nhau, sao họ lại cảm thấy, bong bóng tình yêu bay vòng vòng xung quanh nhỉ?

Hai người cứ thế bước đi dọc theo tấm biển, từ từ tìm kiếm bảng tên của Tô Tinh Dã. Tiến vào phòng thí nghiệm, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi, vừa bước vào đã nhìn thấy một thai phụ nằm trên bàn giải phẫu. Bác sĩ có vẻ đang mổ cho cô ấy, y tá cầm kéo và băng gạc đứng bên cạnh, mặt bị bắn đầy máu tươi.

Ánh mắt của Tô Tinh Dã sáng lên khi quét qua một góc phòng, cô chỉ vào cái xe đẩy bên cạnh y tá, nói: “Ở kia có một bảng tên.”

Thẩm Vọng Tân nhìn theo chỉ tay của cô, quả nhiên thấy được, anh quay sang: “Chờ tôi, tôi đi lấy.”

Tô Tinh Dã gật đầu: “Ừ.”

Thẩm Vọng Tân đi vào, hai người kia hình như không nhận ra, vẫn tiếp tục giải phẫu. Thẩm Vọng Tân nhẹ nhàng tiến lại, nhìn cái tên trên đó, duỗi tay nghiêng bảng tên lên cho cô nhìn.

Tô Tinh Dã nhìn tên mình trên đó, cong môi, vẫy tay ra hiệu anh đi ra.

Thẩm Vọng Tân cầm lấy bảng tên, chuẩn bị rời đi. Đột nhiên, tên bác sĩ giơ cầm dao phẫu thuật xoay lại, Thẩm Vọng Tân nhìn anh ta, giây tiếp theo, bác sĩ nhào qua.

Tô Tinh Dã hét lên: “Thẩm Vọng Tân! Chạy mau!”

⚝ ✽ ⚝

Nghe tiếng cô, người y tá cũng bừng tỉnh, nhanh chóng vọt đến, Tô Tinh Dã bị cô y tá chặn lại, không thể thoát ra. Cô bị dồn vào một góc miệng khẽ niệm.

Người quay phim thấy môi cô mấp máy, có vẻ đang nói gì đó, nhưng giọng cô bé quá không nghe được. Anh ta cố gắng nhìn theo khẩu hình môi của cô, hình như là: “Thịnh vượng, dân chủ, văn minh, công bằng ······”

Giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội? Cô thế nhưng lại nói cái này??!! Người quay phim vô cùng khó hiểu, từ lúc tiến vào, dù nghe thấy tiếng khóc trẻ con, hay gặp phải người nộm đẫm máu, cô ấy chưa từng lộ ra vẻ sợ sệt gì. Thế mà bây giờ bị ép đến nỗi phải niệm giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội, càng nghĩ càng thấy vừa thương vừa buồn cười: “Lỡ may họ không hiểu tiếng Trung thì sao? Cô nên nói tiếng Nhật.”

Tô Tinh Dã nghe vậy, cảm thấy có lý, thế là phiên bản tiếng Nhật ra đời.

Rõ ràng chỗ này vô cùng khủng bố, nhưng anh quay phim thật sự rất buồn cười, không nhịn được, máy quay khẽ rung lên vài cái.

Tổ tiết mục ngồi bên ngoài có thể nhìn thấy mọi diễn biến bên trong, thấy Tô Tinh Dã bắt đầu bắn tiếng Nhật, mọi người đều cười nghiêng ngả. Đạo diễn cười đến cong eo, cô gắng ngồi dậy: “Cái này nhất định phải cho vào! Nhớ nhé! Quá buồn cười rồi!”

Thẩm Vọng Tân thoát được cũng không chạy đi mà quay về chỗ Tô Tinh Dã. Cô y tá nhìn thấy, mặc kệ Thẩm Vọng Tân, vẫn tiếp tục tới gần Tô Tinh Dã.

Thấy bóng dáng to cao đằng sau nữ y tá, Tô Tinh Dã kinh ngạc, mở to hai mắt: “Sao anh lại đến đây?”

Thẩm Vọng Tân không nói gì, chỉ nắm lấy tay cô, hỏi: “Tin tôi không?”

Tô Tinh Dã cảm nhận được độ ấm từ anh, nắm chặt lại: “Tin!”

Giây tiếp theo, Thẩm Vọng Tân hét lên “Chạy”, chân nhanh hơn não, lúc cô phản ứng lại đã cùng Thẩm Vọng Tân thoát ra, quẹo trái, rẽ phải, cắt đuôi được nữ y tá.

Đôi tay hai người vẫn dính chặt lấy nhau, họ đã tìm được bảng tên rồi, chỉ cần tìm thấy lối ra là ok. Mò theo logo trên tường, rất nhanh đã tìm được cửa. Liếc mắt nhìn nhau một cái, chạy ra.

Bốn người kia đã đợi sẵn ở cửa, thấy họ thì lập tức bu tới, có vẻ bốn người này còn gặp những thứ kinh khủng hơn. Ngô Quân Di chỉ thấy mỗi bảng tên của Thẩm Vọng Tân, sốt ruộthi Tô Tinh Dã: “Chị Tinh Dã, bảng tên của chị đâu?”

Ngô Quân Di nói xong, Thẩm Vọng Tân mới nhớ đến, lập tức lấy bảng tên của Tô Tinh Dã đã cất kỹ trong túi ra: “Đây.”

Thẩm Vọng Tân giúp Tô Tinh Dã dán lên.

Cả sáu người đều thành công thoát khỏi. Mùa ba xem như kết thúc tốt đẹp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »